“Thông đồng cái rắm ấy! Ai mà thèm, coi như mắt tớ mù một lần, không đáng!”
Tô Phùng Yên đang định hỏi nguyên nhân thì Diệp Thanh lại nhắn tiếp:
“Tớ cực khổ trang điểm, tính thời gian địa điểm, giả vờ tình cờ gặp mẹ hắn, còn bày hết chiêu trò nịnh nọt cho mẹ hắn vui. Kết quả vừa thấy hắn, hắn lại châm chọc tớ, bảo là hoàn toàn không có hứng thú, phí công vô ích!”
“Hắn châm chọc cậu vì gì? Chẳng lẽ vì cậu thích hắn? Thế thì có gì đáng để châm chọc?”
Một mặt cô tò mò, một mặt cũng hùa theo an ủi Diệp Thanh, coi như chung chiến tuyến.
“Tớ sao biết được! Hắn có vấn đề rồi!”
“Sau tớ nghĩ lại, chắc hắn thấy tớ có tâm cơ, cố ý tiếp cận mẹ hắn.”
“Nói ra thì cũng xấu hổ thật, hôm đó hắn ép tớ khai sao biết tin mẹ hắn, tớ bị ép quá… Cậu biết đấy, hắn có cái kiểu khí thế ép người ta nghẹt thở ấy, thế là tớ buột miệng nói là nghe chị dâu cậu kể.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)