Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

GIA ĐÌNH TÁI TỔ TRONG HẺM NHỎ ( NHỮNG NĂM 60) Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Trong lòng Hà Trạch Lan căng như dây đàn, giọng cũng siết lại:

“Có ý gì thế?”

Bà Hoàng hạ giọng:

“Nhà người thân bên đằng chồng tôi có một đứa nhỏ… nhìn thì chẳng khác gì bình thường, nhưng lúc sinh ra đã hơi đần đần. Ban đầu nó cũng nằm trong danh sách thanh niên trí thức phải đi vùng nông thôn, nhưng nhà nó trình bày với Tổ dân phố, xin cho nó giấy xác nhận đặc biệt, thế là khỏi phải đi.”

Lẽ ra chuyện này bà Hoàng không nên nói.

Bằng không nếu đồn ra ngoài, thể nào cũng có người học theo để khỏi phải đi, cuối cùng rùm beng lên, người nhà bên chồng bà chắc gì đã yên ổn. Nhưng chẳng phải vì quan hệ thân thiết với Hà Trạch Lan nên mới lén hé miệng?

Năm đó con gái bà sinh khó, bên chồng thờ ơ chẳng đoái hoài, nếu không có Hà Trạch Lan và một người bạn nữa thay phiên chăm sóc, chắc bà không xoay xở nổi. Một người gánh mấy ca liền nửa tháng trời, có ngày vừa sáng ra đã vào ca, tối lại còn thay ca vãn. Ân tình ấy, bà Hoàng vẫn ghi lòng.

“Cho nên tôi mới nghĩ, nếu Trình Hoa nhà chị thật sự không muốn đi, hay chị cứ đến Tổ dân phố hỏi thử xem, có thể làm giấy chứng nhận gì không.”

Hà Trạch Lan mím môi, mày chau lại, không nói gì cả.

Nhưng chính vì bà không phản bác, người ta lại càng nhìn ra được bà đang dao động. Nếu là trước đây, ai dám nói Trình Hoa ngốc, bà đã bật lại ngay rồi.

Bà Hoàng cũng nhìn thấu điều đó, liền nhẹ nhàng nhắc thêm một câu:

“Chỉ là phải quyết định sớm chút, lỡ đâu người ta xử lý hết lượt này, chính sách lại đổi.”

Hà Trạch Lan hé miệng, muốn nói gì đó, nhưng khó lắm mới cất được lời:

“Tôi…”

“Không gấp,” bà Hoàng ngắt lời bà, “chuyện này chị cứ về nhà bàn kỹ đã.”

Sao mà không khó chứ?

Nếu muốn làm vậy, chẳng khác nào thừa nhận trước mặt người ta là Trình Hoa thật sự có vấn đề. Nhưng nếu được chọn, trong lòng bà thật ra cũng chẳng muốn để cậu đi vùng sâu vùng xa chút nào.

Tính cậu quá thẳng, đã xác định điều gì là cứ thế làm tới, không vòng vo, không biết uốn mình. Loại tính cách đó mà đi đến vùng đất xa lạ, thể nào cũng bị bắt nạt.

Nhưng mà…

Suốt cả buổi chiều sau đó, Hà Trạch Lan cứ nhíu mày mãi, suy nghĩ miên man mà vẫn chẳng ra được đầu mối. Đến lúc nghe tiếng chuông tan tầm vang lên, bà như người vừa tỉnh mộng, lập tức từ kho hàng lao ra, vừa đi vừa chạy về nhà, định hỏi xem người trong nhà nghĩ thế nào.

Về đến sân, ngoài ông Giang đang ngồi sát bức tường đánh cờ một mình, chỉ còn cô bé đang cầm giấy bút vẽ vẽ viết viết.

“Người khác đâu rồi?” – bà hỏi.

“Đông Dương nấu cơm, Trình Phân đi Nam phố vác than, Trình Hồng thì đi gặp đối tượng.” – ông Giang Trạm Sinh vẫn cầm quân cờ trong tay, ngẩng đầu nói – “Đối tượng Trình Hồng định ngày đến ra mắt chưa? Lần đầu sang nhà phải chuẩn bị đàng hoàng một chút, coi thử đội có ai bán gà mái già không…”

Ông vừa nói, Hà Trạch Lan đã thấy lòng chùng xuống.

Trong ba đứa con, người khiến bà an tâm nhất lại là cậu con trai lớn – Trình Hoa. Tuy là mẹ kế, không tiện nói nhiều, nhưng so với Đông Dương, Trình Hoa lại hiểu chuyện hơn hẳn.

Đông Dương học xong mấy năm rồi vẫn chưa làm nên trò trống gì, suốt ngày ngửa tay xin tiền, không cho thì dỗi, có tiền thì xài xả láng.

Còn Trình Hoa thì khác. Vì nói lắp nên cả trong nhà lẫn ngoài xóm, cậu rất ít mở miệng. Đụng chuyện mới cất lời, mà lời nói ra cũng cà lăm cà lặc. May mà người nhà ai cũng để ý cậu, nếu không thì cứ như người vô hình.

Nhưng cậu chịu khó làm việc.

Nhà mỗi tháng gạo mắm đều phân định theo khẩu phần, sáu miệng ăn mà ai cũng nhiều như nhau, chỉ riêng Trình Hoa cao lớn khỏe mạnh hơn, lại có sức.

Học xong sơ trung, cậu theo mấy đứa bên vách nhà đi làm việc lặt vặt. Đào kênh, khiêng đất, khuân than… việc gì nặng nhọc cậu cũng làm, kiếm được năm mươi, sáu mươi xu là mừng.

Chỉ có điều, việc lặt vặt đâu dễ kiếm. Ở nhà chẳng thiếu gì người thất nghiệp, ai cũng tranh nhau. Cậu và mấy đứa bên cạnh phải dậy từ sớm, chầu chực suốt mấy ngày mới giành được một việc.

Tiền kiếm được, Trình Hoa đều đưa hết cho bà, chưa giữ lại đồng nào.

“Ông Giang.” – Hà Trạch Lan ngồi xuống đối diện, kể lại chuyện bà Hoàng vừa nói. Kể xong, bà im lặng không tỏ rõ ý kiến, chỉ nhìn ông chờ câu trả lời.

Giang Trạm Sinh nghe xong thì chau mày, nói thẳng:

“Ý bà là muốn cho Trình Hoa làm cái… cái giấy chứng nhận đó?”

Giấy gì chứ?

Nói nhẹ thì là giấy chứng nhận đặc biệt.

Nói thẳng ra… chẳng phải chính là giấy chứng nhận tàn tật, giấy chứng nhận ngốc sao?

Trong lòng bà cũng khó mà chấp nhận được. Nhưng… nếu không làm, cậu phải đi.

Trình Hoa là đứa khiến bà thương nhất.

Bà biết rõ điều đó từ rất sớm.

Tại sao Trình Ngọc Mai cứ rêu rao khắp nơi rằng Trình Hoa là thằng ngốc?

Chẳng phải vì năm xưa xảy ra một chuyện. Lúc bà đang mang thai, Trình Ngọc Mai và mẹ chồng ép bà uống thuốc dưỡng thai gì đó. Càng uống càng thấy người đuối, bà mụ trong xóm thì thầm rằng uống nữa thì chẳng khác gì tự sát. Sợ chết rồi ba đứa nhỏ không ai chăm, bà định không uống nữa.

Lúc Trình Ngọc Mai lại ép, bà giãy giụa phản kháng, mà chồng thì chỉ đứng trơ nhìn.

Chính là Trình Hoa… lúc đó mới bảy tám tuổi, cậu xông đến cắn mạnh vào tay Trình Ngọc Mai, cắn không nhả, mấy người Trình gia xúm lại đánh, cậu vẫn không buông.

Đến giờ tay bà ta vẫn còn vết sẹo đó. Cũng vì thế mà bà ta hằn học tới tận bây giờ.

Trong nhà Trình gia, chỉ có một mình cậu khi đó dám che chở bà.

Nếu có thể, bà đâu muốn Trình Hoa đi vùng sâu vùng xa, lỡ gặp chuyện, ai chăm cho cậu?

“Dì đừng dại.” – Giang Đông Dương từ trong bếp bưng nồi ra, mùi canh nồng đậm thơm phức, nếu phải chọn ưu điểm của Giang Đông Dương, chắc đây là duy nhất – nấu ăn được.

Cậu đặt nồi lên bàn rồi nói tiếp:

“Cái đó mà làm rồi nói với cậu ấy, thể nào cậu ấy cũng buồn muốn chết.”

Trong nhà, người cãi nhau với Trình Hoa nhiều nhất là Giang Đông Dương.

Mà thường thì kẻ hiểu rõ người khác nhất… lại chính là đối thủ. Là đối thủ “truyền kiếp” của Trình Hoa, cậu dám chắc, Trình Hoa thà đi nông thôn chứ không bao giờ chịu bị gán là ngốc.

Lần trước Trình Phân lỡ lời trong lúc cãi nhau, chọc giận cả nhà, ngoài mặt Trình Hoa chẳng phản ứng gì, nhưng tối đến lén chui vô chăn khóc. Ba người ngủ chung một giường, cậu khóc động cả giường, đến mức Giang Nam Dương đang ngủ cũng tưởng sập giường, tỉnh dậy kêu la.

Giang Trạm Sinh cũng không ủng hộ cách đó. Ông suy nghĩ một chút rồi nói:

“Bà có từng nghĩ, nếu làm rồi… sau này thì sao?”

Con đường đó chỉ có hai kiểu người đi.

Một là thật sự có vấn đề, không để tâm bị người khác chê ngốc.

Hai là cố tình giả khờ để được ở lại, không cần đi xa.

Mà đã bị gắn mác ngốc, cả đời cũng khó mà gỡ ra.

Giang Trạm Sinh lắc đầu, giọng chậm rãi:

“Tôi không nghĩ Trình Hoa chịu đâu.”

“Tôi biết mà… sao tôi lại không biết…” – Hà Trạch Lan không nhịn được, ôm mặt bật khóc – “Từ nhỏ nó đã bị người nhà coi là đứa ngốc, mới tí tuổi đã cảm nhận được bị ghét bỏ, mà vẫn cứ cố gắng lấy lòng họ, sợ bị bỏ rơi…”

“Đừng vội.” – ông Giang an ủi – “Hay để mai tôi lên Tổ dân phố hỏi xem sao?”

“Không được.” – bà lau mặt, thở dài – “Mấy đứa nói đúng, Trình Hoa chắc chắn không muốn tụi mình đi hỏi.”

Có thể bà ép, cậu sẽ đồng ý.

Nhưng bà biết, nếu vì chuyện này mà ở lại, trong lòng cậu thế nào cũng day dứt, sớm muộn gì cũng phát bệnh.

Bà lau nước mắt, cười khổ:

“Tôi cũng là nhất thời nghĩ quẩn, chỉ mong giữ thằng bé ở lại, đâu có nghĩ xem nó có vui hay không.”

Ông Giang chỉ biết vỗ nhẹ vai bà an ủi.

Không trách được bà cố chấp, nếu là ông, chắc cũng rối loạn như vậy.

Nhưng mỗi đứa trẻ đều có tính cách riêng, nếu là Giang Đông Dương, chắc không ngại làm bộ dại dại để ở lại. Nhưng Trình Hoa thì khác…

“Con thấy vẫn còn cách.” – Giang Tiểu Nga bỗng ngẩng đầu. Nãy giờ cô vừa vẽ bản thiết kế vừa nghe chuyện, lúc này mới lên tiếng – “Nếu đã có nhóm đặc thù không cần đi, thì chứng tỏ chính sách có phân loại. Biết đâu cà lăm cũng được tính.”

“Ý con là sao?” – Giang Đông Dương lập tức hiểu ý – “Ý con là Trình Hoa nói lắp?”

Hà Trạch Lan vội hỏi:

“Con nói nói lắp cũng không cần đi à?”

Giang Tiểu Nga lắc đầu:

“Con đâu có biết.”

“…Ủa?” – Hà Trạch Lan bị hụt hẫng, chưa kịp phản ứng.

Giang Tiểu Nga nói tiếp:

“Lần đầu tiên tổ chức đưa thanh niên xuống nông thôn, chắc quy định cũng không chi tiết lắm. Mình không cần hỏi cà lăm có được miễn không. Mình phải làm cho bên thanh niên trí thức chứng minh rằng ‘cà lăm’ không nằm trong nhóm đặc biệt.”

Cách này nghe thì hơi liều.

Cũng có phần đánh cược.

Nếu đi hỏi thẳng, bên kia nhất định sẽ nói ‘phải đi’, bởi vì cà lăm chỉ là trở ngại khi giao tiếp, còn lao động thì vẫn làm được.

Nhưng nếu bắt họ viết văn bản chứng minh “cà lăm không thuộc nhóm đặc thù”, thì lại khác. Họ không viết được, vậy sao khẳng định cà lăm không đặc biệt?

Còn có được như Giang Tiểu Nga nghĩ hay không, tất cả tùy vào vận may của Trình Hoa.

Dù sao trong lòng cô vẫn mong Trình Hoa gặp may.

Dù không cùng máu mủ, nhưng Trình Hoa luôn sẵn lòng nhường phần cho hai chị em Trình Hồng, Trình Phân. Cô tin, nếu đổi lại, Trình Hoa cũng sẽ làm thế với mình.

Biết rõ cậu Vương kia bắt nạt cô, lại còn kéo Giang Đông Dương đi cùng gây họa, Giang Tiểu Nga thẳng tay nghĩ kế cho người trùm bao bố đập cho cậu ta một trận nên thân.

Giang Đông Dương nghe mà hai mắt sáng rỡ, gật đầu lia lịa, lòng như mở cờ.

Hà Trạch Lan thì ngồi ngẩn ra, vẻ mặt ngây thơ đầy hoài nghi:

“Nè… làm vậy có ổn không đó?”

Giang Đông Dương cười toe, vẻ hớn hở không giấu được:

“Ổn hay không thì phải thử mới biết chứ! Bản chất cũng chỉ là một trò náo nhiệt thôi mà, chuyện này con quen rồi!”

Dứt lời, cậu nhanh chân chen vào giữa Giang Trạm Sinh và Hà Trạch Lan, hai tay choàng vai, mặt làm bộ nghiêm túc nhưng miệng thì cười tủm tỉm tinh quái:

“Ba nè, dì với ba công việc bận rộn như vậy, có khi nào không tiện ra tay không? Nếu vậy… chi bằng để con lo chuyện này nha? Mà… hehe, làm xong rồi có được thưởng gì không đó? Ít nhất cũng phải có tiền công chứ?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc