: Đá bào
Beta: Bảo Trân
—
Lúc hai đôi môi hơi tách ra, Ôn Nam Tịch mở to mắt bắt gặp ánh mắt của anh, gò má cô ửng hồng không còn thấy lạnh nữa. Lòng bàn tay của Phó Diên áp lên má cô, anh không nhịn được ôm mặt cô lại hôn thêm lần nữa. Ôn Nam Tịch nhắm mắt, lông mi giật giật. Hô hấp họ quyện vào nhau.
Lúc này, điện thoại di động trên bàn vang lên, một lần rồi lại tiếp tục reo. Ôn Nam Tịch liếc anh một cái, nói: “Em đi nhận điện thoại, có thể là mẹ em.”
“Ừm.”
Phó Diên buông eo cô ra.
Ôn Nam Tịch đặt chân xuống đất ngồi trên thảm, cô cầm điện thoại di động trên bàn trà lên quả nhiên điện thoại báo người gọi là Ôn Du. Đôi chân dài của Phó Diên giẫm lên thảm đi vào phòng bếp, thuận tay lấy một cái thìa đi ra, cầm bình giữ nhiệt ngồi trên sô pha mở ra. Ôn Nam Tịch dựa vào sô pha nghe điện thoại.
“Mẹ.”
“Nam Tịch, con đang bận sao?” Giọng nói dịu dàng của Ôn Du truyền tới.
Ôn Nam Tịch cười nhạt nói: “Con đang ở nhà.”
“Bên Lê Thành có lạnh không? Hôm nay tết Nguyên Tiêu, công ty của có ăn liên hoan không?” Ôn Du nhớ năm ngoái khi Ôn Nam Tịch còn ở Vân Hà có liên hoan.
Ôn Nam Tịch lắc đầu nói: “Không ạ, không phải công ty nào cũng liên hoan.”
Phó Diên nhìn một cái, múc một chiếc bánh trôi đưa tới bên miệng cô. Ôn Nam Tịch dừng lại một chút hóa ra là anh đi lấy bánh trôi tới, cô há miệng bánh trôi vị hạt mè ăn rất ngon.
Cô nhìn anh. Phó Diên múc thêm một viên nữa, nước đường nhỏ xuống chảy ngược vào bình giữ nhiệt, anh đợi cô ăn hết một viên trong miệng, vì nụ hôn vừa rồi mà cổ áo sơ mi của anh hơi rộng mở, yết hầu lộ ra sắc nét.
“Vậy con ăn đi, đúng rồi Nam Tịch, mẹ muốn nói với con một chuyện.” Ôn Du do dự một chút. Trong khi đợi, Phó Diên lại đút cho cô thêm một viên nữa, cái này là bánh trôi lưu sa. Ôn Nam Tịch nuốt xong, Ôn Du nói: “Gần đây có người muốn đầu tư vào tiệm ăn vặt của chúng ta, mẹ cảm thấy mình không có năng lực gì nên cũng không dám bàn chuyện với người ta.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
