: Gió
Beta: Bảo Trân
—
“Bốn năm đại học cậu ấy đều dùng để chữa lành, dựa vào bản thân để thoát khỏi bóng đen tâm lý.” Giọng Nguyên Thư rất trầm, cô nói xong, cả hành lang rơi vào tĩnh lặng.
Vài giây sau.
Phó Diên quay đầu lại, nhướng mi nói: “Tôi hiểu rồi.”:
Nguyên Thư gật đầu, cô cười đút tay vào túi áo, cánh cửa sau lưng có tiếng động sau đó được đẩy mở, hai người cùng nhìn qua lập tức thấy Ôn Nam Tịch khoác áo choàng dựa lưng vào tủ giày nhìn họ.
Nguyên Thư giật mình, “Nam Tịch bảo bối, cậu tỉnh rồi sao?”
Mà khi nhìn rõ thì hình như cô vẫn đang say, Ôn Nam Tịch nhướng mày đi về phía cửa sổ cạnh Phó Diên có vẻ là muốn ra tìm anh.
Phó Diên đưa ly cho Nguyên Thư đi lên phía trước thấp giọng hỏi, “Sao em đã dậy rồi?”
Ôn Nam Tịch ngẩng đầu nhìn anh đôi mắt lấp lánh có chút ngơ ngác, ngờ nghệch. Phó Diên kéo tay cô qua đặt lên cổ mình, lúc này Ôn Nam Tịch có động tĩnh rồi thu cánh tay lại, Phó Diên ôm eo cô rồi bế cô lên, Ôn Nam Tịch giống như con lười đôi chân dài kẹp eo vùi đầu vào hõm vai anh, Phó Diên ôm cô đi vào trong.
Vào phòng.
Phó Diên đặt Ôn Nam Tịch lên giường, áo choàng của cô bị lệch anh cởi ra rồi để lên tủ đầu giường. Ôn Nam Tịch lại ngủ thiếp đi tay vẫn ôm cổ anh, Phó Diên chống một tay xuống giường tay còn lại khẽ vén mái tóc cho cô, hơi thở của cô đều đặn, khi ngủ đôi mày càng thêm dịu dàng khiến người ta rung động. Phó Diên lấy một chiếc bật lửa màu bạc từ trong túi quần ra đặt lên tủ đầu giường, cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán cô rồi mới rời đi.
Anh khẽ khép cửa lại, Nguyên Thư đứng ở phòng khách, Phó Diên nói với cô, “Tối nay phiền cậu chăm sóc cô ấy, cô ấy uống khá nhiều.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
