Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ghét tôi hả?Vô ích thôi! Chương 4: “lều Ở Đâu? Trong Rừng À? "

Cài Đặt

Chương 4: “lều Ở Đâu? Trong Rừng À? "

---

“Chúng tôi không đùa đâu,” đạo diễn Dương Hạo nhấn mạnh thêm lần nữa qua loa phát thanh. “Đội nào về cuối sẽ ngủ ngoài trời, không lều, không đèn, không chống muỗi.”

Hứa Lạc Ca chớp mắt nhìn Thẩm Hàn Uyên.

“Anh nghe rõ không? Là... không chống muỗi.”

Thẩm Hàn Uyên cười: “Nghe rõ rồi. Bắt đầu chạy chưa?”

“Chạy luôn đi anh!” – Cô nhóc nói xong liền ôm bản đồ chạy phăm phăm về phía con đường mòn dẫn vào rừng, bỏ lại cả cái vali què và đồng đội đẹp trai ở sau.

---

Thẩm Hàn Uyên nhìn theo, tay đút túi, lắc đầu cười khẽ.

“Cô nhóc này đúng là không có khái niệm tiết chế.”

Nhưng rồi anh cũng bước nhanh theo sau, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp.

Các đội khác cũng lục tục xuất phát. Mỗi đội một kiểu:

– Tống Kha – Giang Nguyệt: vừa đi vừa soi bản đồ bằng ứng dụng điện thoại, vẻ mặt nghiêm túc như đang... đi thi đại học.

– Lâm Tịnh – Vương Tố Nhi: cãi nhau 3 lần trong 5 phút chỉ vì không biết bên trái bản đồ có phải bên trái ngoài đời không.

– Bạch Tường – Đường San: vẫn còn đang tranh luận về việc "ngày sinh của người nổi tiếng" có đáng là mật mã hay không.

– Trịnh Hạo Nhiên – Trình Hạ Vy và Lý Gia Minh – Trình Hạ Vy: một người hì hục xem bản đồ, một người đang… gọi điện than vãn với mẹ (bị chương trình tắt sóng giữa chừng).

---

Rừng cây dày hơn họ tưởng. Đường đất gồ ghề, trời nắng như rang, mồ hôi chảy ròng ròng.

Lạc Ca vừa chạy vừa quạt tay quạt chân như thể đang múa dân vũ.

Thẩm Hàn Uyên vừa chạy sau cô vừa buông một câu bình luận:

“Em có biết mỗi lần em vung tay như thế, là muỗi trong rừng tưởng đang vẫy gọi chúng không?”

“Anh có thể ngừng gieo rắc nỗi sợ vào tâm hồn yếu ớt của em không? Em đang tưởng tượng cảnh mình bị muỗi khiêng đi rồi đây này!”

---

Cuối cùng, cả hai dừng lại trước một bãi đất trống ven suối – có sẵn bảng cắm ghi: “Chốt Dựng Lều”.

Không thấy bóng dáng đội nào. Lạc Ca hoảng hốt:

“Ủa? Mình tới sai à? Sao chưa ai tới hết vậy?!”

Thẩm Hàn Uyên bình tĩnh chỉ vào chiếc camera đang nhấp nháy bên lề:

“Camera quay cảnh đội đầu tiên tới. Em đoán xem chúng ta là đội nào?”

Lạc Ca tròn mắt: “Lại... đầu tiên?”

“Ừ.”

Cô nhóc giơ hai tay lên trời như thể muốn cám ơn tổ tiên tám đời.

---

Một nhân viên hậu trường xuất hiện đưa cho họ túi lều. “Tự dựng nhé. Không được nhờ trợ giúp. Dựng nhanh còn giữ vị trí đẹp.”

Lạc Ca mở túi, lôi ra một mớ cọc sắt, vải lều và dây buộc – trông như trò chơi xếp hình phiên bản 18+.

Cô nhìn đống vật liệu, nhìn Thẩm Hàn Uyên.

“Anh biết dựng không?”

Anh gật đầu. “Có học từ phim.”

“…Phim nào?”

“Phim tài liệu sinh tồn.”

“Anh chắc chứ? Không phải phim tình cảm nam nữ đi cắm trại lãng mạn chứ?”

Thẩm Hàn Uyên liếc nhìn cô. “Cũng có học dựng… tình cảm.”

Lạc Ca bật cười đến mức xém làm rớt cây cọc trong tay.

---

Cảnh dựng lều diễn ra như thể một phân cảnh điện ảnh:

– Thẩm Hàn Uyên quỳ một gối đóng cọc, gương mặt nghiêm túc, tay áo xắn cao để lộ cánh tay khỏe khoắn.

– Lạc Ca giữ khung lều, mặt lem một vệt bùn nhưng mắt sáng lấp lánh.

– Họ vừa làm vừa đùa, phối hợp ăn ý đến mức camera-man quay lia lịa không ngừng.

Chưa đầy 20 phút, chiếc lều hai người xinh xắn hoàn thiện.

Lúc đó, đội Tống Kha – Giang Nguyệt mới chạy tới, thở không ra hơi.

“Đừng nói là hai người đến trước nhé?!” – Tống Kha hổn hển.

“Không nói đâu.” – Thẩm Hàn Uyên trả lời, cười nhẹ.

---

Một giờ sau, tất cả các đội đã có mặt đầy đủ.

Riêng đội Lý Gia Minh – Trình Hạ Vy lại một lần nữa đến cuối.

Lều hết. Không có mảnh bạt nào cho họ.

Trình Hạ Vy ngồi phịch xuống đất, mặt xị như mèo bị ướt:

“Lạnh... Muỗi... Sâu róm... Thật sự phải ngủ ngoài trời sao?”

Đạo diễn Dương Hạo ló đầu ra từ sau một gốc cây, vẫy tay:

“Không sao đâu. Chúng tôi có chuẩn bị võng treo cây. Rất… tự nhiên.”

---

Đêm buông xuống nhanh trong rừng.

Các đội ngồi quanh đống lửa được nhóm sẵn. Mỗi người nhận một phần cơm hộp đơn giản: cơm trắng, trứng luộc, chút rau củ.

“Anh biết không… em lần đầu tham gia chương trình sinh tồn. Ban đầu cứ tưởng đi chơi là chính. Giờ mới thấy… hơi mệt á.”

Thẩm Hàn Uyên ngồi sát bên, ánh lửa phản chiếu trong mắt anh, giọng trầm nhưng dịu dàng:

“Anh cũng lần đầu. Nhưng mà…”

Anh liếc nhìn cô.

“Có đồng đội như em thì mệt cũng thành vui.”

Lạc Ca sững lại vài giây, rồi nở nụ cười tươi rói.

“Thẩm Hàn Uyên, anh biết không… em nghĩ rồi. Nếu phải ngủ ngoài rừng, ít nhất cũng nên ngủ cạnh người biết đuổi muỗi.”

“Thì... tiếc là em không phải người phải ngủ ngoài rừng.”

“Đúng ha!” Cô chống cằm cười toe.

---

Cộng đồng mạng tiếp tục bùng nổ:

【Đạo diễn ơi dừng lại đi! Tình cảm gì mà lấp ló trong ánh lửa vậy?!】

【Tôi nhìn ánh mắt Thẩm Hàn Uyên nhìn Lạc Ca kìa… có mùi yêu rồi!】

【Chương trình này nên đổi tên thành “Cùng hẹn hò rồi tính” đi!!!】

---

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc