Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ghét tôi hả?Vô ích thôi! Chương 3: Trạm Đầu Tiên Và... Tai Nạn Nhỏ

Cài Đặt

Chương 3: Trạm Đầu Tiên Và... Tai Nạn Nhỏ

---

Trước ánh mắt đầy ghen tị của cả dàn cast, Hứa Lạc Ca tung tăng đi bên cạnh Thẩm Hàn Uyên – người đang xách chiếc vali què một bánh giúp cô. Cô nhóc vừa đi vừa líu lo:

“Anh mà không giúp em chắc em kéo nó đi tới nơi thì bắp tay nở như vận động viên cử tạ mất…”

Thẩm Hàn Uyên liếc nhìn đôi tay trắng nõn mảnh khảnh của cô, khóe môi khẽ cong: “Cũng có thể làm vận động viên đáng yêu nhất đội.”

Cô nhóc ngẩn ra một giây, rồi phá lên cười: “Anh đang khen hay cà khịa vậy?”

“Ừm…” Anh nghiêng đầu như suy nghĩ, giọng lười biếng: “Tùy cách hiểu.”

“Xí. Có phải đang nổi tiếng là có quyền nói gì cũng được không?”

Anh không đáp, chỉ cười mỉm. Cả hai bước vào khu nhà gỗ bên đường – nơi được ekip dựng tạm làm điểm dừng chân đầu tiên cho dàn cast nghỉ ngơi trước khi bắt đầu thử thách chính.

---

Bên trong nhà gỗ, các đội đã được phát một bình nước cá nhân, bản đồ khu vực, và một chiếc hộp khóa.

Trên tường có treo bảng tên các đội kèm dòng chữ:

> “Mỗi đội có một mật mã riêng để mở hộp vật phẩm đầu tiên. Gợi ý sẽ được tìm thấy trong khu vực quanh đây. Thời gian bắt đầu: 10 phút nữa.”

Ngay lập tức, không khí trong phòng như chuyển sang chế độ chiến đấu. Mọi người lục tục chia nhau đi tìm gợi ý. Có đội bàn chiến lược, có đội chạy tán loạn, có đội… ngồi thở.

Chỉ riêng tổ hợp Thẩm Hàn Uyên – Hứa Lạc Ca vẫn chưa có dấu hiệu căng thẳng nào.

Lạc Ca chống cằm nhìn chiếc hộp khóa, rồi nhìn quanh, sau đó lẩm bẩm:

“Không có gì xung quanh cả… chắc không giấu khó đâu ha?”

Cô quay sang Thẩm Hàn Uyên: “Anh nghĩ sao? Hay là đập hộp luôn cho nhanh?”

“Phá đồ chương trình ngay ngày đầu thì chắc lên hot search nữa đấy.” Anh lắc đầu cười nhẹ, “Muốn gây bão tiếp không?”

“Cũng hay đó chứ!” Cô nhóc reo lên, nhưng ánh mắt ngay sau đó chợt lóe sáng.

Cô chỉ tay vào góc căn phòng nơi có một giá sách cũ kỹ.

“Trong mấy chương trình kiểu này hay giấu gợi ý ở mấy nơi bất ngờ như sách hay góc bàn lắm. Mình kiểm tra thử đi!”

---

Hai người cùng đến gần. Lạc Ca trèo hẳn lên ghế, lật từng cuốn sách. Đột nhiên, từ giữa một cuốn sách mỏng, một mảnh giấy nhỏ rơi ra.

Cô nhanh tay chụp lấy, mở ra xem:

> “Gợi ý: Mật mã là ngày sinh của người nổi tiếng.”

Cô nhóc quay sang nhìn Thẩm Hàn Uyên, rồi nhướng mày: “Người nổi tiếng… là ai nhỉ? Anh?”

Thẩm Hàn Uyên gật đầu, hơi ngạc nhiên: “Thử ngày sinh anh xem?”

Cô hí hoáy nhập dãy số 19980117 vào ổ khóa.

“Cạch!”

Chiếc hộp mở ra.

Bên trong là một chai nước lọc lớn, một túi bánh năng lượng, hai khăn lạnh và một tấm bản đồ giấy chi tiết hơn.

---

Lúc này, tiếng đạo diễn vang lên qua loa:

> “Chúc mừng đội Hứa Lạc Ca – Thẩm Hàn Uyên là đội đầu tiên mở được hộp vật phẩm!”

> “Các đội còn lại, cố gắng lên nhé! Đội nào mở được sau cùng sẽ bị phạt!”

---

Mạng xã hội bắt đầu bùng nổ trở lại:

【Cặp này hack game luôn hay gì vậy?! Mới vào show mà làm gì cũng nhanh hơn người ta?!】

【Được mỹ nam xách vali – lại còn phá mã đầu tiên! Là cặp main thật rồi còn gì nữa!】

【Tôi ship họ từ ánh nhìn đầu tiên luôn rồi, giờ chỉ muốn họ ở chung một lều thôi!】

---

Vài phút sau, các đội khác cũng lần lượt mở được hộp của mình, duy chỉ có đội Lý Gia Minh – Trình Hạ Vy là chậm nhất.

Lý Gia Minh thở dài: “Lỗi tại em gợi ý sai, anh cứ tưởng là ngày thành lập công ty của anh.”

Trình Hạ Vy nhăn mặt: “Ai lại đi giấu mật mã kiểu đó chứ trời?!”

Cả hai nhận hình phạt đầu tiên: bị trừ một nửa khẩu phần nước.

---

Ngay khi mọi người vừa thở ra nhẹ nhõm vì vượt qua thử thách đầu, thì đạo diễn Dương Hạo bước vào cùng một bản đồ khổ lớn, vỗ tay:

“Chúc mừng các bạn đã mở được vật phẩm đầu tiên. Nhưng chưa kịp mừng đâu.”

Ông cười ranh mãnh:

> “Bây giờ là nhiệm vụ chính thức của ngày hôm nay: Tìm vị trí dựng lều đêm nay – ở giữa rừng.”

“Đội về đích cuối cùng sẽ phải ngủ ngoài trời không có lều.”

---

Lạc Ca: “!!! Ngủ giữa rừng? Không lều?”

Thẩm Hàn Uyên đưa tay đỡ trán, nhẹ giọng: “Em đừng nói là em sợ ma nhé.”

“Không.” Cô nhóc gật đầu thật mạnh. “Em sợ… muỗi.”

Thẩm Hàn Uyên phì cười.

---

Cô quay sang anh, giơ tay ra nghiêm túc:

---

Cộng đồng mạng:

【Tôi thề là cái show này không còn là show sinh tồn nữa rồi. Nó là show cẩu lương trá hình!】

【Đạo diễn cho tôi ngừng hít đường gấp!!!】

【Lạc Ca – Hàn Uyên là ‘endgame’ rồi. Tôi đặt cược con cá cảnh của tôi vào cặp này luôn!】

---

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc