Kiếp này cô mang theo đầy bụng oán hận mà trùng sinh, cơ thể nặng một trăm cân thì có đến chín mươi chín cân là phản cốt!
“Tôi lại chẳng nói sai, tại sao phải xin lỗi?”
“Sự thật rành rành ra đấy, còn muốn lập đền thờ? Đúng là vừa làm đĩ lại vừa muốn lập đền thờ trinh tiết!”
Ở nhà họ Kiều, cha Kiều luôn là người có tiếng nói độc tôn, không ai dám khiêu khích uy nghiêm của người làm chủ gia đình như lão ta ngay lúc lão đang tức giận.
Kiều Kha là người đầu tiên!
“Kiều Kha! Mày mất dạy!”
Mặt Cha Kiều đen lại, tức giận đập bàn đứng phắt dậy: “Tao bảo mày quỳ xuống xin lỗi!”
Kiều Kha không hề lùi bước, cũng không thỏa hiệp: “Tôi không sai, tôi sẽ không quỳ.”
Cha Kiều lộ vẻ dữ tợn, nghiến răng nói: “Mang thước lại đây cho tao!”
Gia huấn nhà họ Kiều, người phạm lỗi sẽ bị xử lý theo gia pháp.
Công cụ xử lý là một cây thước bằng trúc dài hai thước* được chế tạo đặc biệt.
(*) 1 thước ≈ 33,3 cm theo đơn vị đo chiều dài hiện hành của Trung Quốc.
Thứ này đánh người cực kỳ đau, đau thấu tim gan.
Kiếp trước Kiều Kha kiên quyết gả cho Giang Lai, không chịu đến nhà họ Tư xung hỉ, đã phải chịu một trăm roi!
Đừng nói là hai bàn tay bị đánh nát bét, trên lưng cũng bị đánh sưng đỏ tơi bời.
Mẹ Kiều sầm mặt, không nói một lời đi đến thư phòng lấy thước.
Cái đồ khốn nạn Kiều Kha này nuôi ở nông thôn bị lệch lạc rồi, đúng là phải dạy dỗ nó một trận tử tế, để nó biết quy củ của nhà họ Kiều!
Kiều Kha đã tuyệt thực mấy ngày, hiện tại cơ thể còn rất yếu ớt.
Nếu cha Kiều thực sự cưỡng ép thi hành gia pháp với cô lúc này, đúng là cô không có cách nào phản kháng.
“Ông mà dám động vào một ngón tay của tôi, tôi có chết cũng không đồng ý hôn sự với nhà họ Tư!”
Giữa hàng lông mày của cha Kiều đè nén vài phần u ám, ánh mắt lộ ra tia lạnh lẽo, Kiều Kha không nghe lời thì đánh cho đến khi nó nghe lời mới thôi!
Cách một kiếp, Kiều Kha quá hiểu người nhà họ Kiều rồi.
Chỉ cần bọn họ nhúc nhích mông một cái cô cũng biết bọn họ định phun ra bãi phân gì!
Cô cười lạnh cảnh cáo lão ta: “Cho dù các người ép tôi đồng ý gả qua đó xung hỉ thì đã sao?”
“Các người gả con gái là kết thân, không phải kết thù.”
Nhà họ Kiều muốn mở bệnh viện tư nhân đầu tiên ở Ma Đô, muốn hợp tác gọi vốn với nhà họ Tư, muốn mượn các mối quan hệ của nhà họ Tư để lấy được giấy phép hành nghề cơ sở y tế.
Kiếp trước, nhờ mối môn hôn sự này, nhà họ Kiều đã chiếm được quá nhiều món hời từ nhà họ Tư.
Cha Kiều bị một kẻ vãn bối nắm thóp thì sắc mặt đen sì, hơi thở dưới lỗ mũi càng nặng nề hơn vài phần: “Rốt cuộc mày muốn thế nào?”
Kiều Kha trầm giọng nói: “Thứ nhất, đã đổi hôn ước thì đổi cho triệt để, tôi gả cho Tư Dã, cô ta gả cho Giang Lai.”
Không đợi Cha Kiều lên tiếng, cô lại nói: “Thứ hai, đổi họ của Kiều Thiến Văn thành họ Liễu.”
Những lời đâm chọc thế này, kiếp trước Kiều Kha đã nghe đến tê rần rồi, kiếp này nghe lại trong lòng vẫn nhói đau một chút, nhưng chút đau đớn này đã không còn ảnh hưởng được đến cô nữa.
“Dù tôi có không xứng đi nữa thì bây giờ cũng là các người đang cầu xin tôi tình nguyện đi xung hỉ cho người ta.”
“Hơn nữa yêu cầu tôi đưa ra có quá đáng không?”
“Bắt Kiều Thiến Văn đổi họ, chẳng lẽ không phải cô ta vốn dĩ nên mang họ Liễu sao?”
“Tôi và Liễu Thiến Văn đổi hôn ước, tôi gả cho người thực vật, cô ta gả cho người nhà quê, rốt cuộc là cô ta chịu thiệt? Hay là tôi chịu thiệt?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)