Sao đột nhiên lại nghĩ thông suốt mà đồng ý đi xung hỉ rồi?
Trong lòng Kiều Kha chỉ thấy thật nực cười, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo: “Tôi đồng ý, nhưng tôi có điều kiện!”
Tình thân mà kiếp trước cô khao khát, kiếp này cô không cần nữa.
Mẹ Kiều chần chừ liếc nhìn cha Kiều một cái, thấy lão ta không phản bác liền hỏi: “Mày có yêu cầu gì?”
Kiều Kha ngồi xuống sô pha: “Nếu các người đã nói hôn sự của nhà họ Tư vốn dĩ nên là của tôi, vậy thì hôn sự của nhà họ Liễu cũng nên là của Kiều Thiến Văn rồi.”
Mẹ Kiều còn chưa kịp phản ứng, cha Kiều đã sầm mặt xuống, ánh mắt sắc bén xen lẫn vài phần đe dọa: “Rốt cuộc mày muốn nói cái gì?”
Kiều Kha phớt lờ ánh mắt ngầm cảnh cáo của cha Kiều: “Nếu ông nghe không hiểu, vậy tôi sẽ nói rõ ràng hơn một chút.”
“Tôi gả cho vị hôn phu của Kiều Thiến Văn là Tư Dã, còn Kiều Thiến Văn gả cho vị hôn phu của tôi là Giang Lai.”
Chỉ là một thằng nhà quê chân lấm tay bùn mà thôi!
Dựa vào đâu mà đòi cưới đứa con gái bà ta cất công nuôi lớn?
Kiều Kha nhạt giọng hỏi bà ta: “Lý do đâu?”
Trên mặt mẹ Kiều ngầm mang theo vài phần kiêu ngạo: “Luận xuất thân, luận học vấn, luận năng lực, luận tài lực, cậu ta có điểm nào xứng với Thiến Văn của tao?”
Ánh mắt Kiều Kha đầy vẻ mỉa mai và chế giễu: “Cô ta là một đứa con nuôi thì không thể gả cho thằng nhà quê làm vợ, còn tôi là con gái ruột thì lại phải đi xung hỉ cho một kẻ sống dở chết dở để chịu cảnh góa bụa sao?”
Mẹ Kiều cuống lên, ánh mắt nhìn Kiều Kha lại tăng thêm vài phần chán ghét: “Thế sao mà giống nhau được?”
“Mày là con gái ruột của bọn tao, hôn sự của nhà họ Tư vốn dĩ phải là của mày!”
Vẻ mặt Kiều Kha như cười như không: “Tôi và Kiều Thiến Văn đều có hôn ước, nếu đã muốn đổi hôn sự thì nên đối xử bình đẳng, nếu không sẽ bị người ta nói nhà họ Kiều các người lấy con gái ruột ra để trèo lên cành vàng lá ngọc, nhưng lại chê nghèo ham giàu trong hôn sự của con gái nuôi đấy!”
Mẹ Kiều thẹn quá hóa giận, ánh mắt tràn ngập phẫn nộ: “Ai cho mày cái gan ăn nói như thế hả?”
“Mày có giáo dục không vậy?”
Kiều Kha nhạt giọng đáp: “Bà có giáo dục, bà không những có giáo dục, mà bà còn đũa mốc chòi mâm son! Chê nghèo ham giàu!”
Mẹ Kiều tức giận ôm lấy ngực, bày ra bộ dạng sắp bị chọc tức đến ngất xỉu: “Mày! Mày muốn chọc tao tức chết à!”
Nhà họ Liễu nuôi dạy con gái bà ta như thế này đây!
Bà ta nuôi dạy con gái nhà họ Liễu xuất sắc như vậy! Có tiền đồ như vậy! Tốt đẹp như vậy!
Vậy mà con gái của bà ta lại bị nhà họ Liễu nuôi cho hỏng bét!
Không nói đến chuyện ở nông thôn chẳng được học hành gì!
Cũng không nói đến chuyện một cô gái lớn lên ở nông thôn mà lại không biết làm việc nhà, ngày nào cũng lêu lổng ở quê!
Chỉ nói đến cái bản tính không coi ai ra gì, đại nghịch bất đạo này của nó, nó đã không bằng một nửa Thiến Văn do bà ta nuôi lớn rồi!
Cha Kiều sầm mặt quát lớn: “Làm càn!”
“Đồ khốn nạn! Mày nói chuyện với mẹ mày kiểu gì đấy?”
“Bây giờ mày lập tức quỳ xuống xin lỗi mẹ mày cho tao!”
Kiếp trước Kiều Kha đã quỳ ở nhà họ Kiều vô số lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
