“Đang nấu cơm đấy à? Cái bánh bột ngô hôm qua đưa tới cháu với Kế Cương đã ăn chưa?”
Bạch Tú Trân vừa vào cửa đã hỏi ngay.
Người ta nói "bắt người tay ngắn, ăn người miệng mềm". Bà ta đề cập chuyện này trước, thì dù trước đó hai nhà có xích mích không vui vẻ gì, Nghiêm Tuyết cũng không tiện tỏ thái độ khó chịu, những lời tiếp theo sẽ dễ nói hơn.
Nghiêm Tuyết quả nhiên không tỏ thái độ khó chịu, cô cười tủm tỉm mở tủ chén ra: “Vẫn còn thừa hai cái. Nhà bác mà không đủ ăn thì lấy về đi, cháu đây vẫn còn khoai lang.”
Những lời biện hộ Bạch Tú Trân đã chuẩn bị sẵn lập tức nghẹn lại trong cổ họng, cảm xúc đứt đoạn: “Bác không có ý đó.”
Rõ ràng bà ta là người ban ơn, vậy mà Nghiêm Tuyết nói một câu, lại thành ra bà ta keo kiệt, đưa đồ rồi còn muốn đòi lại.
Nghiêm Tuyết vốn dĩ cũng không định trả lại thật, nhân tiện đặt cái bánh xuống: “Thế thì bác có chuyện gì không ạ?”
Nói vài câu công phu, cái vẻ cao cao tại thượng của Bạch Tú Trân lúc mới vào cửa đã hơi lung lay, bà ta dừng một chút rồi mới sắp xếp lại ngôn ngữ: “À thì chẳng là mấy hôm trước xem lịch, thấy cháu cũng sắp tròn mười tám tuổi rồi. Bác bằng tuổi cháu, anh đầu đã biết bò khắp nhà, cháu cũng nên tranh thủ nhanh chóng tìm nơi gửi phận đi thôi.”
Thì ra là vì chuyện này, Nghiêm Tuyết không dám nói là đã đoán trước được, nhưng quả thật đã suy đoán theo hướng này.
Nghiêm Kế Cương vốn đang trốn trong buồng trong, nghe vậy cũng không nhịn được thò ra nửa cái đầu.
Bạch Tú Trân không để ý, vẫn tiếp tục lôi kéo Nghiêm Tuyết nói chuyện: “Là một cậu thanh niên rất khá, lớn lên đặc biệt đẹp trai, đảm bảo cháu gặp là ưng ý ngay. Quan trọng là nhà người ta cũng hiểu chuyện, nghe nói cháu còn có đứa em trai, cho phép cháu mang Kế Cương theo cùng. Người như vậy bây giờ khó tìm lắm đấy.”
Bố mẹ đều mất, lại còn mang theo đứa em trai vướng víu, lấy chồng khác nào trực tiếp làm bố, cô gái như vậy quả thật không dễ gả chồng.
Huống chi bố mẹ đều mất, nghĩ sâu xa hơn là mệnh khắc nhau. Dù phong trào "phá tứ cựu" đã rầm rộ nhiều năm, nhưng dân quê đặc biệt kiêng kỵ chuyện này, ai biết cô còn có thể khắc chết người khác nữa không.
Nghiêm Tuyết cúi đầu, trên mặt lộ vẻ khó xử, giọng nói cũng nhỏ lại: “Bác dâu, cháu vẫn còn để tang bố ạ.”
“Thời buổi xã hội mới rồi, ai còn chấp nhặt chuyện này nữa? Với lại chẳng phải cháu đã mãn tang một năm rồi sao? Thật sự chờ ba năm, không khéo thành gái lỡ thì, đến lúc đó thì rau kim châm cũng nguội lạnh.”
Bạch Tú Trân không bận tâm: “Bác cũng vì thấy cháu một thân một mình nuôi Kế Cương, cuộc sống khó khăn quá. Lấy một người chồng, dù sao trong nhà cũng có người trụ cột, tốt hơn là cháu cứ cái gì cũng tự mình gánh vác. Hai ngày này cháu đừng chạy ra ngoài nữa, tìm thời gian đi xem mặt trước đi, thành thì tranh thủ cuối năm làm đám cưới luôn.”
Đến cả thời điểm kết hôn cũng sắp xếp xong xuôi, bà ta còn sốt sắng hơn cả Nghiêm Tuyết, người vừa phải lo cho em, vừa lo việc nhà, lại còn nợ nần.
Nghiêm Tuyết không nói gì nữa, chỉ cúi đầu thấp hơn: “Chờ chút đã bác, cháu… cháu vẫn chưa tròn mười tám tuổi mà.”
Bạch Tú Trân thấy cô không có ý phản đối, chỉ cho là cô đang ngượng ngùng: “Cũng phải, không kém mấy ngày này. Cháu nghĩ cho kỹ đi, sớm tìm được nhà chồng, cháu cũng được sớm nhẹ gánh không phải sao? Bác không làm chậm trễ cháu nấu cơm nữa nhé.”
Người vừa đi, Nghiêm Kế Cương lập tức từ buồng trong chạy ra, kéo góc áo Nghiêm Tuyết.
Cậu thiếu niên ngẩng mặt lên, trong ánh mắt thanh khiết vừa có lo lắng, vừa có quan tâm, nhưng lại mím môi không nói một lời nào.
Nghiêm Tuyết nhéo má cậu bé: “Đâu phải tìm vợ cho em đâu mà em sốt sắng thế?”
Mặt Nghiêm Kế Cương lập tức đỏ bừng.
Nghiêm Tuyết cứ thế kéo theo cái đuôi nhỏ, trở lại bên bếp tiếp tục nấu cơm: “Người mà bác dâu giới thiệu này, phỏng chừng nhìn cũng không tệ.”
Nghiêm Kế Cương chớp chớp mắt, dường như không hiểu vì sao chị lại nói vậy.
Nghiêm Tuyết chậm rãi giải thích cho cậu nghe: “Khi người ta muốn quảng bá một món hàng, người ta sẽ không ngừng nhấn mạnh, thậm chí phóng đại ưu điểm của nó, còn khuyết điểm thì né tránh không nói tới. Đại bá nương cứ nằng nặc bảo chị đi gặp mặt, chứng tỏ bà ấy tự tin rằng sau khi gặp chị sẽ ưng ý, nếu không thì bà ấy đã mất công vô ích rồi.”
Nghiêm Kế Cương tuy rằng không dám ra ngoài, cũng chưa từng đi học, nhưng do mất mẹ rồi mất cha nên thực ra cậu đã trưởng thành sớm hơn những đứa trẻ cùng tuổi.
Nghiêm Tuyết nói cho cậu nghe, trên mặt cậu quả nhiên lộ vẻ suy tư: “Thế còn… những cái khác…”
“Nếu bác ta không nhắc đến, chắc chắn sẽ có những điểm không vừa ý, chỉ là xem nó nằm ở phương diện nào thôi.”
Nghiêm Tuyết vẫn luôn là người rất thực tế, những trải nghiệm ở kiếp trước không cho phép cô sống phi thực tế: “Đời người này, không như ý chiếm đa số. Biết rõ mình muốn cái gì nhất là được rồi. Nắm bắt lấy cái mình muốn nhất, những thứ không quan trọng thì nên buông bỏ, cũng chỉ có thể buông bỏ.”
Lần này Nghiêm Kế Cương im lặng lâu hơn, cũng không biết có nghe hiểu hết không.
Hơn nửa ngày sau, cậu mới hỏi chị: “Ý chị là… muốn đi gặp mặt?”
“Nếu điều kiện thích hợp, đi gặp mặt cũng không sao.” Nghiêm Tuyết cười, ngẩng đầu nhìn thoáng qua phía tây gian nhà chính. “Nhưng trước đó, chúng ta phải đi dò hỏi tình hình đã.”
Đây là lý do cô lấy cớ mình chưa đủ tuổi vị thành niên để tranh thủ thêm vài ngày thời gian.
Trường hợp của Nghiêm Kế Cương, tốt nhất là nên thay đổi môi trường sống, để nó có thể thả lỏng, không còn nhớ đến những cơn ác mộng đó, và cũng không còn ai suốt ngày bắt chước nó nói lắp nữa.
Trong thời đại này, phụ nữ không kết hôn là điều không thực tế. Không phải là không nuôi nổi gia đình, mà là người phụ nữ độc thân không có người đàn ông bên cạnh, thế nào cũng bị người khác dòm ngó, đặc biệt là phụ nữ độc thân sống ở nông thôn.
Trước đó khi cha ruột cô mất, mẹ cô một mình nuôi cô, chỉ thiếu chút nữa là có người mò vào phòng, người đó còn là chú ba em ruột của bố cô.
Bởi vì chuyện kia liên lụy đến chính con trai mình, bà nội trong gia đình chắc chắn sẽ không đứng về phía mẹ cô, càng không thể làm chủ cho mẹ cô được. Thậm chí còn có thể trách ngược rằng mẹ cô không đứng đắn, quyến rũ con trai bà.
Nếu không phải vậy, mẹ cô cũng đã chẳng quyết liệt đến mức mang cô tái giá, chạy đến một nơi xa xôi như thế, còn đổi luôn cả họ của hai mẹ con, cắt đứt hoàn toàn với gia đình cũ.
Nếu Nghiêm Tuyết xuyên đến thập niên 50, hoặc sau cải cách mở cửa, cô còn có thể thử đi vào thành phố tìm cơ hội.
Nhưng hiện tại là năm 1969, người thành phố còn phải xuống nông thôn làm thanh niên trí thức. Không thông qua con đường lấy chồng này, cô không có cách nào rời khỏi cái thôn này.
Nghiêm Tuyết múc đồ ăn đã xào xong ra đĩa, nói với Nghiêm Kế Cương: “Em ăn trước đi, chị đi đưa cho nhị bà nội hai một ít.” Cô lấy thêm một cái chén từ tủ chén ra.
Không ngờ Nghiêm Kế Cương vào nhà đặt đĩa thức ăn xuống xong, lại nhanh chóng chạy ra, muốn đi cùng cô.
Mùa đông trời lạnh, phía bắc vùng Quan Nội này đa số cửa sổ được đắp bằng gạch mộc làm từ đất sét để chắn gió, chỉ chừa lại cửa sổ phía nam để lấy ánh sáng.
Hai chị em nhân lúc nhà bác cả đang ăn cơm, vòng ra sau nhà đến gian phía tây của nhà chính, giơ tay gõ ba cái vào cửa sổ. Không lâu sau, bên trong vang lên tiếng rút chốt cửa.
Bà nội hai của Nghiêm chịu cảnh thủ tiết từ thuở thiếu thời, mới ngoài hai mươi tuổi chồng đã mất, hai đứa con cũng lần lượt chết yểu. Bà vẫn sống cùng nhà anh cả chồng, tức là ông nội của Nghiêm Kế Cương.
Hồi đó cả làng đều đồn bà khắc chồng, khắc con, nên chính bà cũng kiêng kỵ trong lòng, không tái giá. Bà chỉ nhận con thứ hai của anh cả chồng mình, tức là Nghiêm Bách Sơn - cha kế Nghiêm Tuyết, làm con nối dõi tượng trưng.
Nhưng thật ra tất cả chỉ là hình thức mà thôi. Là do sợ bà tái giá theo người khác, nhà cửa và tài sản sẽ rơi hết vào tay người ta. Nghiêm Bách Sơn vốn chẳng hề sống chung với người mẹ này, mà vẫn được nuôi dưỡng dưới gối cha mẹ ruột. Bà nội hai cũng dường như không bận tâm, cả ngày sống ở Nghiêm gia lặng như tờ, chẳng nói chẳng rằng, giống hệt một người vô hình.
Trước kia, Nghiêm Tuyết không để ý lắm. Nhưng sau thêm vài năm trải đời, mỗi lần nhớ lại những lần tiếp xúc với bà, cô mới phát hiện vị nãi nãi “quá phòng” này tuyệt đối là người nhìn thấu và hiểu rất rõ mọi chuyện.
“Mấy năm nay, áo quần giày dép của con với Kế Cương đều nhờ bà giúp may cả đấy. Nếu không có bà, chắc hai chị em con cởi truồng hết rồi.”
Gương mặt Nghiêm Tuyết mềm mại, cười lên đôi mắt cong cong, khiến ai nhìn cũng thấy thích; miệng lại khéo, nói năng ngọt ngào. Nhị lão thái thái trên gương mặt già nua cũng hiện ra chút ý cười: “Nói vớ vẩn gì đó?”
Rồi bà hạ giọng hỏi: “Bác dâu con vừa mới tới tìm phải không?”
“Biết ngay là không giấu được bà mà.” Nghiêm Tuyết cũng chẳng ngạc nhiên.
Bà nội hai thẳng thừng nói tiếp, không hề quanh co:
“Mấy hôm nay con không ở nhà, cái bà con xa gì đó của bác dâu kia ở thôn Đóa Cố đã đến hai lần rồi.”
Không cần nói thêm, Nghiêm Tuyết đã hiểu ngay.
Đóa Cố, nghe tên đã biết: chỉ có đá.
Đó là thôn nghèo nhất vùng. Đất đai cằn cỗi, núi thì toàn đá, đã vậy năm nào cũng không hoàn thành chỉ tiêu của triều đình. Chớ nói là con gái nơi khác, ngay cả con gái trong thôn cũng chạy hết. Cả thôn chưa đến trăm hộ mà có hơn ba mươi anh trai vẫn còn… quang côn.
Nếu chỉ nghèo thôi mà họ chịu để cô mang theo em trai gả qua, thì cũng còn chấp nhận được.
Nhưng không ngờ bà nội liếc qua Nghiêm Kế Cương một cái, rõ ràng còn có chuyện khác nghiêm trọng hơn.
Nghiêm Tuyết lập tức đưa tay che tai em mình.
Bà nội hai hạ giọng xuống thấp hơn nữa: “Cái nhà đó bà có biết. Nhà ấy tổng cộng có năm thằng con trai. Mấy năm trước thằng cả cưới vợ, mới ba ngày cô dâu đã về nhà mẹ đẻ rồi không thấy quay lại nữa.”
Mới ba ngày đã không chịu quay về, là do nhà chồng đánh đập hay là...
Nghiêm Tuyết vừa suy đoán trong đầu, liền nghe bà nội nói đầy ẩn ý: “Có người nhìn thấy sau lưng thằng hai đầy những vết máu.”
Anh cả kết hôn, anh hai thì lưng đầy vết máu...
Chuyện này khiến Nghiêm Tuyết không khỏi rùng mình, may mà cô che tai Kế Cương lại. "Người bà ấy giới thiệu cho cháu không lẽ chính là anh cả đó sao?"
“Không phải, họ giới thiệu cho cháu thằng ba. Vài năm trước bị đói, thằng cả cùng mấy người khác đi ra đảo đánh bắt hải sản, lúc về thì thuyền chìm.”
Chuyện này rất nổi tiếng ở địa phương, Nghiêm Tuyết hồi đó còn nhỏ nhưng vẫn nghe phong phanh. Nghe nói là lúc về thuyền bị thủng, người lái thuyền bảo ném hết đồ đạc xuống, nhưng những người trên thuyền sợ đói, không ai nỡ bỏ, cuối cùng hơn hai mươi người đều chìm xuống biển chết hết, có nhà mất đến hai người.
Nhưng dù không phải anh cả, anh ba cũng nguy hiểm không kém không phải sao?
Đâu thể lấy nửa đời sau của mình ra đánh cược xem liệu người ta có phải chỉ hứng thú với chị dâu thôi không?
Nghe nói vị anh hai đó đến tận bây giờ vẫn chưa kết hôn, dưới còn có hai đứa em trai vừa mới trưởng thành…
Trên đường về, Nghiêm Kế Cương vẫn luôn nhìn Nghiêm Tuyết bằng ánh mắt muốn hỏi nhưng lại không biết có nên hỏi hay không.
Nghiêm Tuyết kiếp trước ăn không biết bao nhiêu dưa trên mạng, vẫn thấy chuyện này quá mức kinh khủng, nhất thời không để ý đến em trai. Mãi đến lúc ăn cơm, thấy Nghiêm Kế Cương vẫn thất thần, cô mới sắp xếp lại ngôn ngữ, hỏi em trai: “Em có muốn có bốn anh rể không?”
“Bốn á?” Nghiêm Kế Cương suýt sặc cơm, phản ứng lại liền lắc đầu lia lịa.
“Chị cũng không muốn. Cho nên chúng ta vẫn phải nghĩ biện pháp khác thôi.”
Thế là, chờ Bạch Tú Trân xem ngày tháng, quay lại hỏi Nghiêm Tuyết chuẩn bị đến đâu, Nghiêm Tuyết lại một lần nữa viện cớ kéo dài thời gian.
Bạch Tú Trân có chút không vui, trở về kể chuyện này với Nghiêm đại bá Nghiêm Tùng Sơn: “Cứ làm như mình là thiên kim tiểu thư nhà ai không bằng, được mình giới thiệu cho đối tượng mà còn kén cá chọn canh.”
Nghiêm Tùng Sơn cũng nhíu mày: “Không lẽ nó đã biết gì rồi?”
Việc này thì Bạch Tú Trân không lo lắng: “Nó biết được cái gì chứ? Ai rảnh hơi mà đi nói mấy chuyện đó với con bé mười mấy tuổi? Hơn nữa mấy chuyện đó có bằng chứng đâu, toàn là lời đồn bên ngoài thôi.”
Nói thì nói thế, nhưng Nghiêm Tùng Sơn trước sau vẫn cảm thấy không yên tâm.
Từ ngày Bách Sơn mất, con bé Nghiêm Tuyết đó cứ cho ông một cảm giác là lạ, cụ thể không ổn ở điểm nào thì ông lại không nói nên lời.
“Vẫn nên thêm một tầng bảo hiểm nữa.” Lông mày Nghiêm Tùng Sơn vẫn không giãn ra. “Con bé đó không phải vẫn còn nợ tiền của đội sản xuất sao? Không được thì bà nói chuyện với nhà trai, bảo họ trả nợ trước cho con bé.”
Có dính líu đến nợ nần, thì đối tượng này gặp hay không, gả hay không, đã không còn do con bé quyết định được nữa.
“Bảo họ trả nợ á? Vậy còn lời họ đã nói với tôi trước đó...” Bạch Tú Trân ngập ngừng.
Tiền của họ có đủ hay không thì liên quan gì đến bà ta?
Nghiêm Tùng Sơn liếc vợ một cái: “Thật sự không được thì thôi, đâu phải chỉ có mình nhà đó.”
Ông ta cũng không có vẻ gì là cố chấp thúc đẩy chuyện này lắm, thậm chí còn lái sang chuyện khác: “Kế Tổ với đối tượng của nó đã qua lại được gần nửa năm rồi phải không?”
Nhắc đến đứa con trai lớn, Bạch Tú Trân lại tươi tỉnh mặt mày: “Đúng rồi, nếu không phải nhà mình không có chỗ ở, cuối năm là có thể tổ chức đám cưới rồi.”
Sân nhà họ Nghiêm nhỏ, con cái lại đông, căn bản không thể nào dành ra chỗ cho con trai cưới vợ. Vẫn phải nghĩ cách cơi nới thêm, vừa phiền phức vừa tốn tiền.
Huống chi họ đâu chỉ có một đứa con trai, đằng sau còn ba đứa nữa đang chờ, dùng hết tiền cho đứa lớn thì làm sao lo cho thằng hai, thằng ba được?
Nghĩ như vậy, Bạch Tú Trân càng muốn nhanh chóng tống khứ hai chị em Nghiêm Tuyết đi: “Tôi vẫn nên đi nói chuyện với nhà đó một tiếng, nếu muốn cưới vợ, thì khoản tiền đó cũng không đáng là bao.” Bà ta quấn khăn quàng cổ, bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi nhà chính, bà ta đối diện ngay với một con lừa nhỏ lọc cộc dừng lại ngoài cổng.
Người trên lưng lừa thì Bạch Tú Trân nhận ra, đó là cô ruột bên đằng mẹ của Nghiêm Tuyết, lấy chồng ở thôn Đơn Gia cách đây mười dặm. Hồi trước mẹ Nghiêm Tuyết tái giá về nhà họ Nghiêm này, chính là do bà này giới thiệu.
Bất quá người này tuy chỉ lớn hơn mẹ Nghiêm Tuyết mười tuổi, nhưng lại bó chân nhỏ, đi đường xa không tiện. Ngày thường người ta đều đến chỗ bà ta, hiếm khi thấy bà ta đến bên này.
Đang buồn bực, vị bà bác chân nhỏ kia đã từ trên lưng lừa xuống, còn cười tủm tỉm chào hỏi Bạch Tú Trân.
“Bác dâu cả cũng ở nhà à? Vừa lúc quá, tôi giới thiệu cho con bé Tiểu Tuyết một đối tượng, bà cũng giúp tham mưu với nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)