Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Miêu Thần cũng không hỏi thêm, chỉ thu dọn đồ chuẩn bị về, chợt phát hiện phần ăn trước mặt Tả Doanh vẫn còn nguyên: “Chị ăn đi chứ, đâu có mất tiền, đây là nhà hàng nhà em mà.”
Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Tả Doanh, cô bé bật cười: “Là mẹ em ấy, mẹ em mở nhà hàng này.”
Tả Doanh nhớ lại Trần Nam Hạc từng nói, nhà hàng này khó đặt chỗ là vì chủ quán mời hẳn đầu bếp Nhật về nấu, nguyên liệu và dụng cụ đều nhập khẩu, không gian nhỏ, món ăn mỗi ngày đều giới hạn số lượng, phải đặt trước ít nhất ba ngày.
Đừng tưởng giá đắt mà lời lãi gì, chủ yếu là vì bà chủ thích ăn thôi.
Tả Doanh từng thắc mắc không biết là vị đại gia nào chịu chơi vậy, Trần Nam Hạc bảo đó là Trịnh Huệ Chi.
Trịnh Huệ Chi—người phụ nữ thường xuyên xuất hiện trong các bài viết truyền cảm hứng, một nữ doanh nhân tay trắng lập nghiệp, có sự nghiệp thành công rực rỡ.
Tả Doanh nhẩn nha nhai một miếng sandwich bò Wagyu, cảm nhận đây đúng là một trong những thứ ngon nhất cô từng ăn.
Nuốt xuống rồi, cô bất chợt nói với Miêu Thần: “Em đoán đúng rồi đấy, chồng chị làm ở Thượng Phi, là Tổng giám đốc khu vực Hoa Bắc.”
Mắt Miêu Thần sáng rỡ lên, với fan của Thượng Phi thì mấy vị lãnh đạo cấp cao đều không xa lạ gì: “Tổng giám đốc? Là Alex Chan trong truyền thuyết ấy à? Em nghe nói bộ sưu tập hợp tác mùa này đều do anh ấy đứng sau thực hiện.
Anh ấy trẻ vậy mà đã kết hôn rồi à? Chị đúng là hạnh phúc ghê.”
Tả Doanh mỉm cười, vô thức xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón tay áp út.
Dựa vào chút kinh nghiệm xã hội chưa hẳn thành công của mình, cô hiểu một điều: xây dựng quan hệ thì quan trọng nhất là biết đưa ra tấm danh thiếp giá trị nhất của bản thân. “Ừm, chồng chị rất giỏi.”
Ra khỏi nhà hàng thì trời đã chạng vạng.
Tả Doanh bất chợt muốn liên lạc với Trần Nam Hạc.
Cô lấy điện thoại ra xem, Trần Nam Hạc vẫn chưa trả lời tin nhắn cô nhắc anh ăn cơm với ba, nhưng lại vừa đăng một trạng thái cách đây mười lăm phút.
Đó là bức ảnh chụp tập thể trong một sự kiện công ty, Trần Nam Hạc đứng giữa, xung quanh là vài hot face nổi tiếng, hai tay cầm hai mô hình giày thể thao kinh điển của Thượng Phi, cười với ống kính.
Một bức ảnh bình thường, nhưng Tả Doanh lại phóng to, rồi lại phóng to, dừng lại ở bàn tay của Trần Nam Hạc.
Anh không đeo nhẫn cưới.
---
Tả Doanh thoát khỏi trang bạn bè, coi như chưa từng nhìn thấy gì cả, cũng không liên lạc lại với Trần Nam Hạc.
Bụng cô hơi đầy, định bỏ qua bữa tối, thong thả đi bộ về nhà.
Cuối tháng ba ở Bắc Kinh trời vẫn khá lạnh, sáng tối chênh lệch nhiệt độ lớn, hôm nay lại đúng ngày sương mù, nhiệt độ giảm, dòng người tan làm phần lớn vẫn mặc áo phao mỏng, vội vã trở về nhà trong bầu không khí khô lạnh, mịt mù.
Tả Doanh vô thức liếc nhìn ven đường, bất ngờ phát hiện những khóm cây được cắt tỉa gọn gàng đã phủ một màu xanh biếc, hoa mơ, hoa mộc lan cũng thi nhau khoe sắc.
Chết tiệt, mùa xuân lại đến rồi.
Cô và Trần Nam Hạc quen nhau cũng vào mùa xuân năm ngoái.
Khi đó, vết thương trên người Tả Doanh vẫn chưa lành, gần như không còn đồng nào, không nơi nương tựa, phải ở ghép với người lạ trong căn phòng nhỏ ở ngoài vành đai năm, mỗi ngày vừa tìm việc vừa chịu đựng bọn đòi nợ từ quê lên quấy rầy.
Cô cảm thấy mình như đang lún sâu trong bùn, chân còn bị buộc đá nặng ngàn cân, dốc hết sức chỉ để tìm một phép màu giúp mình thoát ra mà sống tiếp.
Phép màu ấy thật sự đã đến, chính là Trần Nam Hạc.
Chỉ là, lúc đó Trần Nam Hạc vẫn còn là bạn trai tương lai của người khác.
Cô quẹt thẻ mặt đi vào khu chung cư ở Đông Tam Hoàn, nơi nổi tiếng với giá nhà đắt đỏ, bảo vệ quen mặt còn chào cô một câu.
Chẳng mấy chốc đã đến cửa thang máy, mỗi tầng chỉ có hai căn, yên tĩnh.
Mở cửa ra, cả căn nhà đã được ánh mặt trời ban ngày sưởi ấm, ấm áp dễ chịu.
Tả Doanh đá giày lộn xộn ở cửa, đi chân trần vào trong, thả mình xuống chiếc sofa da rộng, ngước lên liền nhìn thấy bức ảnh cưới nhỏ đặt đối diện.
Căn hộ này Trần Nam Hạc đã sửa sang từ mấy năm trước, phong cách tối giản, hơi hướng công nghiệp, khắp nơi là màu xám xi măng, lạnh lẽo, đè nén, giống hệt con người anh.
Lúc đó, tiệm chụp ảnh tặng mấy bức ảnh cưới màu đã đóng khung, nhưng hoàn toàn không hợp với phong cách trang trí của Trần Nam Hạc, cuối cùng chỉ để một tấm nhỏ, đơn giản như lịch bàn ở phòng khách.
Khi ấy, Tả Doanh vội vàng chuyển vào, gần như chỉ xách vali đến ở, không đòi hỏi gì về trang trí, sau khi kết hôn cũng không sắm thêm thứ gì, trong căn hộ ba phòng một phòng khách này, ngoài bức tường để giày ra thì chỉ có tấm ảnh cưới nhỏ kia là liên quan trực tiếp đến cô.
Đôi lúc, Tả Doanh cảm thấy mình như một vị khách trong nhà, có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Bất ngờ điện thoại reo lên, cô giật mình, cầm lên nhìn thì đầu đau nhói, là cuộc gọi video của Tả Lãnh Thiền.
Tả Doanh lập tức chuyển sang chế độ cảnh giác, bắt máy:
“Ông bị làm sao đấy, ai cho ông gọi điện cho Trần Nam Hạc hả?”
“Gọi cho con thì con không nghe, tôi biết làm gì bây giờ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


