Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gã Lừa Đảo Mà Tôi Lấy Làm Chồng Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Cô tự nhủ, rồi sẽ quen thôi.

Quan hệ giữa hai người, toàn dựa vào Tả Doanh cố gắng níu giữ.

Alipay báo tiền đã vào tài khoản, sáu nghìn.

Tả Doanh chuyển luôn sang thẻ ngân hàng, mỗi lần như vậy, cô lại cảm thấy cân bằng hơn, cũng có thêm động lực để vận dụng chút khôn khéo giữ gìn cuộc hôn nhân này.

Hai mươi phút sau, cô lại nhắn: [Thôi, không ngon lắm.]

Lại thêm một tiếng nữa, xem xong một tập phim Hàn vẫn chẳng thấy hồi âm, Tả Doanh bèn gửi tin nhắn thoại: [Chồng ơi, anh bận thế nào rồi, xong việc nhớ báo em biết với nhé, không thì em báo cảnh sát mất.]

Vài phút sau, Trần Nam Hạc cuối cùng cũng trả lời: [Anh Còn đang bận.]

Nếu không dọa báo cảnh sát, chắc mấy chữ lạnh lùng này cũng chẳng có.

Nếu là mấy cô vợ nhỏ chính hiệu, chắc đã làm ầm lên, lấy lý do bị lạnh nhạt mà khóc lóc, gây chuyện cho ra nhẽ.

Nhưng Tả Doanh đã quen rồi, cũng chẳng buồn để tâm, chỉ nhẹ nhàng nhắn lại:

[Cảm ơn chồng, nếu rảnh thì ghé thăm bố, ăn cơm với ông nhé.]

Cô nói "bố" ở đây là bố của Trần Nam Hạc.

Quê anh cũng ở Hạ Môn, mẹ mất sớm, bây giờ ông sống một mình.

Tả Doanh thân với bố chồng, lời này hoàn toàn xuất phát từ lòng thật.

Cuối cùng, cô gửi thêm sticker Lina Belle thả tim rồi vứt điện thoại sang một bên, tiếp tục làm việc.

Trần Nam Hạc sẽ không trả lời nữa, cô hiểu quá rõ.

Sự khôn khéo của Tả Doanh trong hôn nhân đơn giản lắm: mặt dày, cộng thêm chẳng bận tâm.

Cô cũng không rõ tâm thái này là do mình vô cảm về mặt cảm xúc, hay thực sự chẳng để ý đến mọi chuyện.

Cô luôn cố gắng để Trần Nam Hạc nghĩ rằng cô quan tâm đến anh, nhưng thực ra, Tả Doanh biết mình chỉ làm cho có, còn làm được đến đâu thì cô cũng không chắc.

Nếu phải đo đếm tình cảm giữa cô và Trần Nam Hạc, thì với kiểu lạnh nhạt của anh ấy, ai cho nhiều ai cho ít thật khó mà nói rõ.

Trần Nam Hạc chỉ cần một người vợ đúng như trong tưởng tượng, Tả Doanh đáp ứng được là đủ.

Tả Doanh đặt lịch gửi giày cho Alice Duyệt Duyệt, lúc tìm địa chỉ thì tiện tay lướt qua tài khoản Xiaohongshu của cô ấy.

Hầu hết là chia sẻ đời sống thường ngày của các cô gái trẻ: tập gym, phối đồ, theo idol, nhảy múa.

Qua những gì cô ấy đăng, dù không hề khoe khoang, cũng nhận ra Alice là tiểu thư nhà giàu, đặc biệt mê nhảy street dance.

Tả Doanh xem kỹ mấy video nhảy của Alice, đọc bình luận phía dưới mới biết cô ấy tự mở một studio dạy nhảy, không kiếm được nhiều nhưng xây dựng được một nhóm bạn gái cá tính.

Các cô gái trong nhóm ngoài nhảy và theo idol còn thích sneaker, trượt ván.

Mắt Tả Doanh sáng lên, cô hủy lịch gửi hàng, rồi nhắn riêng cho Alice.

麋鹿会飞: [Bên mình hôm nay chuyển phát đầy rồi, nếu tiện thì mình mang qua cho bạn luôn nhé.]

Alice Duyệt Duyệt gần như trả lời ngay, cảm ơn rối rít, còn gửi địa chỉ.

Đó là một nhà hàng Nhật nổi tiếng chuyên bò Wagyu kẹp bánh mì, ngay gần nhà Tả Doanh.

Trần Nam Hạc từng muốn ăn mà đặt mãi không được, còn Alice thì lại hẹn cô đến thẳng phòng riêng duy nhất của nhà hàng.

Tả Doanh xách đôi giày thể thao đến rất nhanh, vừa đứng ngoài cửa phòng đã nghe thấy tiếng cười bên trong.

Cô gõ cửa bước vào, thấy Alice Duyệt Duyệt đang livestream trò chuyện với ai đó, chủ đề đều xoay quanh chuyện nhảy múa.

Alice Duyệt Duyệt vẫy tay ra hiệu cho Tả Doanh ngồi xuống đợi một lát.

Ngay sau đó, nhân viên phục vụ mang đến trước mặt Tả Doanh một phần sandwich bò Wagyu và đĩa sashimi tổng hợp.

Tả Doanh thầm nghĩ, suất ăn này chắc cũng ngốn bằng một phần ba giá đôi giày cô đang cầm.

“Chị gọi em là Alice hay Duyệt Duyệt nhỉ?” Đợi đến khi livestream kết thúc, Tả Doanh thẳng thắn hỏi cô gái.

“Alice là tên con mèo của em, còn Duyệt Duyệt là con mèo mẹ em nuôi.

Chị cứ gọi em là Miêu Thần nhé.” Miêu Thần bất ngờ ghé sát lại, ánh mắt sáng rỡ nhìn Tả Doanh: “Chị ơi, chị đẹp thật đấy, còn xinh hơn em tưởng tượng nữa.”

Cô bé trông chỉ khoảng hai mươi tuổi, giọng nói ngọt ngào, trong trẻo, nét mặt toát lên sự ngây thơ tươi sáng.

Loại thần thái này với Tả Doanh khá xa lạ, kiểu như chỉ những người lớn lên trong môi trường đủ đầy, sung túc mới có được.

Đôi khi, nó khiến cô cảm thấy chói mắt, như thể một tấm gương phản chiếu những vết sẹo ẩn dưới vẻ ngoài chỉn chu của mình.

Nhưng hôm nay cô đến đây là để bàn chuyện làm ăn, nên lấy lại bình tĩnh, đưa đôi giày đã đóng gói cho Miêu Thần, tự nhiên nói: “Giày của Thượng Phi đúng là đẹp, nhưng hợp với mấy cô gái trẻ như em hơn.

Sau này chúng ta là bạn rồi nhé, nhớ giúp chị quảng cáo nhiều vào.”

Tả Doanh chỉ có vài khách hàng thân thiết, trong đó có Miêu Thần, nhưng nói về sức mua thì chỉ ở chỗ Miêu Thần là kiếm được tiền thật sự.

Khi cô lần đầu nhìn thấy nhóm bạn gái mê giày thể thao ở phòng tập nhảy của Miêu Thần, ai nấy cũng cao ráo, cá tính, cô đã thấy được cơ hội kinh doanh: nếu mỗi người mua một đôi, cô sẽ không còn phải vất vả đi tìm khách size 37 nữa.

Miêu Thần vui vẻ nhận lấy đôi giày, hào hứng đồng ý: “Không thành vấn đề, nhưng mà chị này, chị không phải dân chuyên buôn giày đúng không?”

Tả Doanh khựng lại, mỉm cười: “Chị trông không giống à?”

“Không giống, em còn tưởng chị là người nhà của lãnh đạo bên Thượng Phi ấy, toàn thấy chị có mấy đôi bản giới hạn.”

Tả Doanh hơi bất ngờ, nhưng không muốn tiết lộ thân phận, cũng chẳng cần thiết.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc