Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gã Lừa Đảo Mà Tôi Lấy Làm Chồng Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Anh ngồi ở bậc thang cao nhất, để cô chủ động bước lên, nói chuyện với anh.

Nhưng dựa vào đâu chứ? Ai cao thượng hơn ai đâu.

Tả Doanh chọn đại một hướng, mơ màng đi bộ trên phố, không biết mình muốn đi đâu, chỉ là không muốn về nhà.

Đi chưa xa thì điện thoại cô lại reo, là Trần Nam Hạc gọi đến.

Cô bắt máy, hai bên đều im lặng, không ai lên tiếng.

Tả Doanh nhất quyết không chịu nhượng bộ, cứng đầu giữ im lặng.

Cuối cùng, đầu dây bên kia lên tiếng trước: “Nhà có điện lại rồi.”

Tả Doanh nhíu mày, lạnh nhạt hỏi: “Anh ăn tối chưa?”

“Uống sữa rồi.”

Trần Nam Hạc ngập ngừng một chút, rồi hỏi: “Anh đi đón em nhé?”

“Không cần, em không về nhà đâu.”

Nói xong, Tả Doanh mới nhận ra trong lời mình có chút giận dỗi, lại nói thêm: “Em phải đi công tác xa.”

“Đi đâu?”

“Đi… thăm Ninh Ninh.

Lâu rồi chưa gặp.”

Trần Nam Hạc ừ một tiếng, nhưng vẫn chưa cúp máy: “Vậy còn hồ sơ?”

Tả Doanh nhìn vào túi xách, hồ sơ lấy từ chỗ Trịnh Huệ Chi vẫn còn ở đó. “Em sẽ gửi cho anh khi đến sân bay.”

Trần Nam Hạc là người chủ động cúp máy.

Tả Doanh gọi taxi, đi thẳng đến sân bay.

Trần Vĩ Hạo vừa đi công tác về, vốn định nghỉ ngơi một ngày rồi tranh thủ gặp cả ba đối tượng xem mắt do bà mối giới thiệu.

Trong số đó, anh thích nhất cô giáo dạy nhạc ở trường cấp ba Phụ thuộc Thanh Hoa, hồ sơ hoàn hảo, nếu biết nấu canh gan heo nữa thì càng tuyệt.

Nhưng vừa đặt chân tới Bắc Kinh, anh đã bị Trần Nam Hạc gọi tới công ty, nhờ sắp xếp cho một thực tập sinh vào làm.

“Chuyện này cậu nói với lão Hứa bên nhân sự là được mà.” Trần Vĩ Hạo thật lòng không muốn đi.

“Cậu nghĩ ai cũng nể mặt như cậu chắc?” Trần Nam Hạc đáp, giọng lười biếng. “Thôi đi, lão Hứa biết cậu là ai đấy.”

“Cậu làm hay không làm?”

“Làm, làm.” Trần Vĩ Hạo không dám đắc tội, “Cả đời này tôi mà ế, cũng là tại cậu đấy.”

Bà mối bảo cô giáo nhạc kia rất đắt khách, khách nam xếp hàng hẹn gặp cô ấy đã kín cả tháng sau.

Thế nên Trần Vĩ Hạo tranh thủ đặt lịch ăn tối hôm nay, cô giáo chưa kịp trả lời thì anh đã chọn xong nhà hàng, rồi vội vã tới công ty xử lý việc.

Bên nhân sự khá suôn sẻ, nhưng thư ký lại kéo anh xử lý mấy hợp đồng tồn đọng, còn phải đôi co với bộ phận pháp chế ở trụ sở chính, tới hơn sáu giờ chiều mới xong.

Hôm nay anh không lái xe, nên gọi Didi tới nhà hàng.

Đúng lúc này, Trần Nam Hạc lại gọi điện, khiến anh có linh cảm chẳng lành.

Trần Nam Hạc cái gì cũng tốt, chỉ tội hay cản đường tình duyên của anh.

“Vĩ Vĩ, hôm nay vất vả cho cậu rồi.”

Chỉ nghe cái giọng cười cợt ấy là Trần Vĩ Hạo đã thấy lạnh sống lưng, biết ngay chẳng có chuyện tốt lành gì.

“Tôi mời cậu ăn cơm nhé.”

“Thôi khỏi, tôi đặt nhà hàng rồi.”

“Đúng lúc, cậu mời tôi đi.”

“Tối nay tôi đi xem mắt đấy, tha cho tôi đi được không?”

“Xem mắt à.” Trần Nam Hạc nhai kẹo cao su, “Cho tôi đi cùng với.”

“Cậu có bị làm sao không đấy?” Trần Vĩ Hạo gào lên.

Đang đôi co thì nhận được tin nhắn WeChat của bà mối, báo cô giáo nhạc bị cảm cúm, hẹn hôm khác.

Ý nghĩ đầu tiên của Trần Vĩ Hạo là chắc chắn do Trần Nam Hạc phá.

Anh xuống hầm xe tìm Trần Nam Hạc, vừa chui vào chiếc Mercedes đen liền nổi đóa: “Tôi nói cho cậu biết, đây là lần cuối cùng tôi hủy xem mắt vì cậu, nhớ kỹ cái ơn này, sau này đối xử với tôi tốt vào, ít nhất cũng để tôi làm một ông già độc thân giàu có.”

Trần Nam Hạc cười: “Một ông già độc thân thì nhiều tiền để làm gì?”

“Cứ cười đi, cậu no đủ không biết người ta đói.

Đừng quên, vợ cậu là bị cậu cướp từ tôi đấy.”

Trần Nam Hạc mặt không đổi sắc, đạp ga phóng xe đi trước khi Trần Vĩ Hạo kịp thắt dây an toàn.

Trần Vĩ Hạo làu bàu không vui, liếc nhìn người bạn lớn lên cùng mình, phát hiện hôm nay cậu ta có gì đó lạ lạ.

Anh biết Trần Nam Hạc không thích nhắc tới vợ, ra ngoài càng không bao giờ nói về Tả Doanh, nhất là chuyện bên Hạ Môn.

Thỉnh thoảng Trần Nam Hạc có kể qua về Tả Doanh, cũng chỉ hờ hững hoặc than phiền cô ấy lại gây chuyện, hoặc hỏi gần đây có món quà gì hot để mua tặng.

Trần Vĩ Hạo không đoán nổi thái độ của cậu ấy với cuộc hôn nhân này, lúc thì thấy có vẻ để tâm, lúc lại muốn mắng là đồ tồi.

Dừng xe trước cửa nhà hàng, Trần Vĩ Hạo tiện miệng hỏi: “Cãi nhau à?”

Trần Vĩ Hạo không phục: “Anh à, đây là nhà hàng bốn sao, bếp trưởng người Pháp, trung bình hai triệu một người, mà ánh sáng ở đây đẹp cực.”

Trần Nam Hạc tỏ vẻ hứng thú: “Ánh sáng đẹp?”

“Cậu không thấy ánh sáng ở đây vừa ấm vừa dịu à, như có filter ấy, ai ngồi cũng đẹp.”

Trần Nam Hạc lười biếng dựa vào ghế, nhìn bạn một hồi rồi thở dài: “Cậu lại béo lên rồi phải không?”

“Gọi món đi, gọi món đi.” Trần Vĩ Hạo không muốn nói chuyện với cậu ấy nữa, hôm nay Trần Nam Hạc có vẻ không vui, tốt nhất đừng trêu vào.

Thực đơn thiên về đồ Pháp, gan ngỗng áp chảo và ốc nướng là chuẩn vị nhất, Trần Vĩ Hạo gọi thêm khoai tây nướng và bánh nhân, Trần Nam Hạc chăm chú xem thực đơn từ đầu tới cuối, rồi lại từ cuối lên đầu, chỉ hỏi có thể gọi một chai vang đỏ không.

Trần Vĩ Hạo nhớ như in lần trước cậu ta uống quá chén rồi phát điên, vội vã giật lấy thực đơn, chỉ gọi cho cậu ấy một ly nước hoa quả.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc