Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gã Lừa Đảo Mà Tôi Lấy Làm Chồng Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

“Hello.”

Bóng lưng to lớn kia nửa nằm lên quầy bar, như đang xem điện thoại, cũng như sắp ngủ gục.

Tinh Tinh đành khẽ đẩy anh ta, giả vờ quan tâm: “Anh ổn chứ?”

Cuối cùng cũng có phản ứng, anh ta chậm rãi quay đầu, mặt đỏ bừng nhìn cô: “Chào cô, xin lỗi tôi uống hơi nhiều.

Hay là mình kết bạn WeChat trước đi, lúc khác nói chuyện tiếp.”

Vừa nói, anh ta thật sự đưa mã QR ra.

Tinh Tinh quét thử, hiện lên tên Alex – Trần Vĩ Hạo.

Hóa ra trên hồ sơ mai mối chỉ có tên tiếng Anh, giờ cô mới biết tên thật của anh ta là Trần Vĩ Hạo.

“Tổng giám đốc Trần, anh vẫn độc thân à?”

“Đúng vậy.”

“Cũng phải, người vừa đảm đang vừa ngoan hiền thì đâu có nhiều.”

“Sao cô biết tôi…” Trần Vĩ Hạo khó nhọc ngẩng đầu lên, “Xin lỗi, chúng ta từng gặp nhau à?”

Tinh Tinh giả vờ ngạc nhiên: “Anh quên tôi rồi sao?”

Trần Vĩ Hạo ngơ ngác.

“Là tôi đây, Crystal mà.

Trước đây chúng ta từng trao đổi hồ sơ ở trung tâm mai mối, chị Hân Hân làm bà mối, anh còn nhớ không?”

“Trời đất.”

Trần Vĩ Hạo vội vàng cất điện thoại, định quay người chạy đi thì lại bị Tả Tinh Tinh nắm chặt tay áo kéo lại.

Anh tròn mắt nhìn cô, nói năng lắp bắp: “Cô khỏe thật đấy.”

Tả Tinh Tinh cũng không vòng vo nữa, đi thẳng vào vấn đề: “Chị Hân Hân bảo anh đang hẹn hò với Tả Doanh đúng không?”

“Không phải.”

“Không phải cái gì? Tôi hỏi anh, đã từng gặp mặt chưa? Đã hẹn hò chưa? Nếu đã hẹn hò rồi mà còn giả vờ độc thân ở đây? Anh không nói thì tôi gọi cho Tả Doanh bây giờ, tin không?”

“Không phải tôi!” Trần Vĩ Hạo lắp bắp đáp.

“Cái gì cơ?”

“Người gặp mặt không phải tôi.”

“Vậy ai?”

Tả Tinh Tinh nhìn Trần Vĩ Hạo chằm chằm, nhưng mắt anh đã díp lại, càng lúc càng mơ màng, cố gắng chống đầu lên, dùng chút tỉnh táo cuối cùng để nói ra một cái tên cùng một câu lộn xộn: “Trần Nam Hạc…”

Tả Tinh Tinh truy hỏi: “Trần Nam Hạc?”

Anh lắp bắp: “Hai người họ… đúng là trời sinh một cặp.”

Nói xong, Trần Vĩ Hạo gục hẳn xuống bàn, say đến bất tỉnh, được đồng nghiệp dìu về nhà.

Hôm đó, Tả Tinh Tinh không kịp kết bạn WeChat với Trần Vĩ Hạo, nhưng lại nhớ rất rõ cái tên Trần Nam Hạc.

Cô cũng từng thử gọi cho Tả Doanh, định nói với cô ấy rằng người đi xem mặt là kẻ mạo danh, nhưng không liên lạc được.

Vài hôm sau công việc bận rộn, cô cũng dần quên chuyện này, cho đến tận hôm nay, khi Tả Doanh chủ động liên hệ với cô.

“Trần Nam Hạc.” Tả Tinh Tinh lại nhắc lại cái tên này, “Là anh ta phải không?”

Tả Doanh gật đầu.

Tả Tinh Tinh nghiến răng: “Chính là anh ta, chắc chắn rất thân với Trần Vĩ Hạo, dùng danh nghĩa của Trần Vĩ Hạo để đi xem mặt với cậu.”

“Và,” Tả Doanh sắc mặt lạnh nhạt, giọng điệu bình thản xác nhận, “ngay từ đầu anh ta đã biết tôi không phải là cậu, đúng không?”

“Đúng, họ biết từ đầu rồi.

Nếu không thì Trần Vĩ Hạo đâu có nghe thấy tôi là Crystal là bỏ chạy.

Cũng sẽ không nói hai người là trời sinh một cặp.”

Tả Doanh cúi đầu, ánh mắt rũ xuống, chiếc cổ mảnh khảnh như sắp gãy, bất chợt bật cười.

Trời sinh một cặp.

Ý của câu đó là cô và Trần Nam Hạc giống nhau, cùng một loại người, đều là những kẻ có động cơ không trong sáng.

Tả Doanh vốn đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi xác nhận được mọi chuyện vẫn thấy thật nực cười.

Trần Nam Hạc là kẻ lừa đảo, mà cô cũng sớm biết bản thân mình cũng chẳng tốt đẹp gì.

Tả Tinh Tinh bỗng dưng thấy thương cảm, lại tự trách mình: “Nói cho cùng cũng là do tớ, hồi đó không nên gửi ảnh cậu cho bà mối, chắc chắn anh ta nhìn thấy ảnh cậu rồi mới nảy sinh ý định.”

“Không phải lỗi của cậu.” Tả Doanh im lặng một lúc rồi mới lên tiếng, “Là lựa chọn của tớ thôi.”

Cô vẫn nhớ lần đầu gặp Trần Nam Hạc, hôm đó là ở một quán cà phê xinh xắn, trên bàn anh đặt một bông hồng trắng.

Anh nhìn quanh tìm người xem mặt, rồi từ tốn đứng dậy, nở một nụ cười rạng rỡ, dịu dàng gọi cô lại.

Hôm ấy trời vừa đổ cơn mưa đầu xuân, trong lòng Tả Doanh vừa bất an vừa háo hức, cô nghĩ mình cuối cùng cũng gặp may, nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội bước ra khỏi vũng lầy.

Nhưng cô đâu biết, sự thật là, cô chỉ từ một vũng lầy bước sang một vũng lầy khác.

Lúc này điện thoại Tả Doanh sáng lên, cô liếc qua tin nhắn nhưng không để tâm.

Điện thoại Tả Tinh Tinh lại reo, vẫn là việc gấp ở công ty, cô vội đồng ý lát nữa sẽ đến xử lý, rồi cúp máy, nhìn sang Tả Doanh, mỉm cười: “Tớ phải đi trước đây.”

Tả Doanh chân thành nhìn cô: “Ừ, mình giữ liên lạc nhé, Tinh Tinh?”

Tả Tinh Tinh bước tới, ôm chầm lấy Tả Doanh.

Tả Doanh bất giác cay sống mũi, cô không quen với những cái ôm thật lòng, lúng túng vòng tay ôm lại Tinh Tinh.

“Dù thế nào, cũng đừng mềm lòng.” Tả Tinh Tinh nghiêm nghị, “Anh ta là kẻ lừa đảo.”

Tả Doanh lập tức đáp: “Tớ cũng vậy mà.”

Tả Doanh cũng rời khỏi quán trà, lấy điện thoại mở Alipay để thanh toán tiền điện, sau đó nhắn tin cho Trần Nam Hạc: [Tiền điện đã nạp xong.]

Tả Doanh hiểu rất rõ, Trần Nam Hạc biết cô đã đến công ty.

Việc anh nói mất điện thực chất là cho cô một cái cớ để chủ động liên lạc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc