Cô coi đây là nhiệm vụ sống còn, chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng cuối cùng lại thành thảm họa.
Đoán trước mình khó mà nấu ngon ngay lần đầu, cô mua rất nhiều nguyên liệu.
Hai lần đầu, cô bỏ dở vì cắt gan không đẹp mắt.
Nhưng do bản năng ghét gan heo, cô không sao cắt nổi cho đều, cố lắm mới được một đĩa tạm ổn rồi ướp.
Đến lúc nấu lại gặp vấn đề, không kiểm soát được lửa, lúc thì quá sống, lúc thì quá chín.
Khi Trần Nam Hạc nhắn còn mười phút nữa sẽ về, bếp của Tả Doanh vẫn là một mớ hỗn độn.
Cuối cùng, ngay trước khi anh bước vào, cô vội vàng thả thêm ít rau vào nồi đang sôi, múc ra, nhìn thì đúng là một bát canh gan heo rau củ.
Trần Nam Hạc ngửi thấy mùi thơm liền tới xem: “Thơm quá, chắc ngon lắm, anh đi rửa tay đã.”
Tả Doanh rắc hành lá vào bát, bưng canh ra phòng khách, Trần Nam Hạc đã ngồi vào bàn.
Đúng lúc đó, Tả Doanh chợt nhớ ra mình quên cho tiêu – thứ gia vị quan trọng nhất để át mùi gan.
Nếu không có tiêu, bát canh này coi như xong.
Cô vốn đã không tự tin, giờ lại càng lo.
Còn cách mấy bước tới bàn ăn, Tả Doanh quyết định không thể để Trần Nam Hạc uống bát canh dở tệ này, càng không thể để anh biết cô không hề giỏi nấu món anh thích nhất.
Thế là, trong lúc vội vàng, cô trượt chân, tay loạng choạng, bát canh nóng hổi gần như đổ vào người mình.
Đúng lúc đó, Trần Nam Hạc nhanh tay đứng dậy, đẩy bát canh sang bên, bát văng ra, nước canh tràn lên bàn, văng xuống sàn, còn người Tả Doanh thì vẫn sạch sẽ.
Trần Nam Hạc nhẹ nhàng đỡ vai cô: “Sao lại bất cẩn thế?”
Tả Doanh vừa áy náy vừa tủi thân: “Làm sao bây giờ, canh hỏng hết rồi, nguyên liệu cũng không đủ nữa, nấu lại thì không kịp, tất cả là tại em.”
Cô nghĩ Trần Nam Hạc sẽ thất vọng, nhưng anh lại an ủi cô, còn chủ động dọn dẹp sàn nhà, rồi tiện tay đặt luôn suất McDonald’s về.
Kết quả, hai người ngồi bệt dưới sàn, vừa ăn fastfood vừa cười nói.
Nhìn Trần Nam Hạc ăn gà rán ngon lành, Tả Doanh thoáng thấy mình thật may mắn, cảm giác như vận may cuối cùng cũng đến với mình.
Nhưng bên cạnh niềm vui, cô vẫn có chút chột dạ.
Đang ăn, Tả Doanh tranh thủ dò hỏi: “Anh còn liên lạc với trung tâm mai mối nữa không?”
“Gặp em xong là anh rút luôn, bà mối anh cũng xóa rồi.”
Tả Doanh yên tâm phần nào: “Cái nền tảng đó không đáng tin đâu, để tăng tỷ lệ ghép đôi, bà mối còn tự ý sửa thông tin của hội viên nữa.
Em từng gặp một anh CEO khởi nghiệp, sau mới biết chỉ là quản lý bình thường, hóa ra bị bà mối sửa thông tin.”
Nhưng mà, em tốt nghiệp Đại học Kyoto bên Nhật đúng không?”
Tả Doanh hấp tấp uống một ngụm Coca, suýt nữa bị sặc, vội vàng đáp: “Tất nhiên, bằng cấp sao mà giả được.
Bằng tốt nghiệp em để ở quê, muốn thì em bảo em gái gửi lên cho anh xem nhé?”
“Thôi, anh chỉ hỏi vậy thôi mà.”
Tả Doanh rất rõ, với kiểu đàn ông thực tế và ích kỷ như Trần Nam Hạc, việc vợ có đi làm hay không không quan trọng, nhưng bằng cấp cao thì là điều kiện tối thiểu, là tấm vé vào cửa.
Cô không dám mạo hiểm ở điểm này.
Chỉ là cô không biết, lúc đó Trần Nam Hạc cũng đang uống Coca, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ khinh thường mà không hề che giấu.
Tối hôm ấy, Tả Doanh nằm ngủ trên đùi Trần Nam Hạc.
Anh nhất quyết kéo cô xem một bộ phim châu Âu, chán đến phát ngán.
Tả Doanh chỉ nhớ, trước khi ngủ thiếp đi, cô còn hứa chắc nịch với Trần Nam Hạc: “Lần sau nhất định em sẽ cho anh ăn canh gan heo.”
Trần Nam Hạc về sau đúng là đã uống rất nhiều lần canh gan heo, nhưng chưa lần nào là do Tả Doanh tự tay nấu.
Thế nhưng, Tả Doanh lại chẳng hề thấy áy náy về chuyện đó.
Dù sao thì, để Trần Nam Hạc được uống canh gan heo ngon nhất, cô cũng đã tốn không ít công sức rồi.
Suốt nửa tháng trời, Tả Doanh lặn lội khắp các nhà hàng trong bán kính ba cây số, tự mình đi thử từng nơi một để tìm xem ở đâu bán canh gan heo ngon nhất.
Cuối cùng, cô chọn được một quán ăn nhỏ nằm trong ngõ hẻm.
Chủ quán cũng là đầu bếp, họ Bàng, lại tình cờ là đồng hương với cô, nói chuyện rất hợp ý.
Tả Doanh liền quyết định từ nay sẽ đặt canh gan heo ở đây, trả giá gấp đôi, nhưng yêu cầu phải dùng gan tươi nhất, nấu xong lập tức giao tới nhà.
Những bát canh mà Trần Nam Hạc uống, đều là do đầu bếp Bàng ở quán nhỏ ấy nấu.
Mỗi lần về từ nhà Trịnh Huệ Chi, Tả Doanh đều tính giờ chuẩn xác để gọi điện cho đầu bếp Bàng, căn đúng thời gian Trần Nam Hạc về đến nhà, bảo đầu bếp Bàng giao canh đến sớm hơn mười phút.
Cuối cùng, cô còn dặn kỹ, cứ như mọi lần, để canh ngoài hành lang là được, không cần gõ cửa.
Tả Doanh luôn đúng giờ ra hành lang lấy hộp canh còn nóng, đổ vào bát canh nhà mình rồi mới rắc hành lá lên trên.
Cô đã dặn trước với đầu bếp Bàng là đừng cho hành lá vào canh, vì hành phải thật tươi, ngâm lâu trong canh nóng vừa không đẹp mắt lại mất ngon.
Đúng tám giờ mười lăm, Trần Nam Hạc về nhà.
Vừa bước vào cửa, anh đã ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nhìn thấy bát canh màu nâu đã được đặt giữa bàn ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


