Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gã Lừa Đảo Mà Tôi Lấy Làm Chồng Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Thật bất ngờ, tay anh lại ấm áp, khiến cô vội vàng rút về, sợ rằng đầu ngón tay lạnh giá của mình sẽ khiến anh khó chịu.

“Tả Doanh.” Trần Nam Hạc lặp lại tên cô, “Còn hay hơn Crystal.”

Crystal là tên của cô gái đó.

Tả Doanh khẽ chùng lòng, cái tên ấy như đang nhắc nhở cô chỉ là kẻ giả mạo.

Trần Nam Hạc gọi nhân viên phục vụ tới, chẳng hỏi ý cô mà tự mình gọi luôn cho cô một ly trà gừng nóng, rồi gọi thêm vài món ăn.

Khi anh gọi món, Tả Doanh tranh thủ quan sát người đối diện.

Cô tự nhận mình không phải tuýp người mê ngoại hình, nhưng phải thừa nhận, đối diện một người đẹp trai, tâm trạng cũng dễ chịu hơn hẳn.

Khi Trần Nam Hạc nói chuyện với phục vụ, Tả Doanh nhận ra anh cũng xuất hiện trong mấy bức ảnh mà bà mối gửi, chính là người đi đường đó.

“Sao em cười?” Trần Nam Hạc để ý thấy cô cúi đầu cười trộm, bèn hỏi.

Tả Doanh dịu dàng đáp: “Em vừa nãy không nhận ra anh.”

Trần Nam Hạc nhướn mày: “Thế nào? Không thiệt nhỉ?”

Bữa ăn đơn giản ấy, hai người ăn rất vui vẻ.

Trần Nam Hạc hoạt bát và dễ nói chuyện hơn Tả Doanh tưởng.

Anh không đi theo lối mòn chuyện cũ, chuyện quan điểm tình yêu như các buổi xem mắt thường thấy, mà nói chuyện như hai người bạn lâu ngày gặp lại, thoải mái chia sẻ những chuyện vụn vặt trong cuộc sống.

Tả Doanh hòa nhịp theo anh, luôn mỉm cười, thỉnh thoảng góp chuyện, phần lớn thời gian chỉ yên lặng lắng nghe.

Hôm đó, Trần Nam Hạc mặc một chiếc áo khoác bóng chày dáng rộng, vừa tôn lên tỉ lệ đầu vai xuất sắc, lại vừa có chút gì đó trẻ trung.

Ánh mắt Tả Doanh lướt xuống dưới bàn, thấy anh đi đôi sneaker giới hạn của Thượng Phi.

Đôi này cô nhớ rõ, vì từng gây sốt trên mạng vì hiếm hàng.

“Em thích giày thể thao à?” Trần Nam Hạc hỏi nhanh.

“Ừm.” Tả Doanh khẽ đáp.

“Thế thì tốt quá,” Trần Nam Hạc dựa lưng vào ghế, nhìn cô, “Anh bán giày đấy, thích bao nhiêu cũng có.”

Tả Doanh giữ vẻ điềm tĩnh, uống một ngụm trà gừng nóng.

Vị ấm và cay lan xuống cổ họng, đánh thức những khao khát mà cô đã lãng quên từ lâu.

“Đảm đang thế, có món tủ nào không?”

“Canh gan heo.”

Tả Doanh nhìn vào mắt Trần Nam Hạc, thấy anh hơi cong môi, nhưng ánh mắt lại trở nên cẩn trọng, khiến cô không đoán được cảm xúc thật của anh lúc đó.

Nhưng điều Tả Doanh nghĩ là, kiểu đàn ông bình thường chỉ cần ba chữ “biết nấu ăn” làm tiêu chuẩn chọn vợ, chắc chắn sẽ rất thích cảm giác được phụ nữ chiều lòng.

Lúc chia tay, bất chợt trời đổ mưa, càng lúc càng nặng hạt.

Ô dù trong quán đã bị lấy hết, Trần Nam Hạc lại không lái xe vì bị hạn chế biển số, hai người đành đứng ở cửa đợi mưa ngớt.

Đó là trận mưa đầu tiên của mùa xuân năm ngoái.

Sau khi kết bạn WeChat, họ cũng không nói thêm gì, chỉ đứng cạnh nhau nhìn mưa.

Một lúc sau, Tả Doanh bỗng nói vu vơ: “Sau cơn mưa này, chắc là xuân đến rồi nhỉ?”

Trầm mặc một hồi, Trần Nam Hạc đáp: “Ừ, mong chờ không?”

“Còn anh?”

“Mong chờ.”

“Em cũng vậy.”

Tối hôm đó, khi về nhà, cửa phòng ngủ lớn mở toang, cô gái kia đang vui vẻ lăn qua lăn lại trên giường gọi điện cho ai đó.

Tả Doanh vội vã về phòng mình, không nói một lời.

Vừa vào phòng, cô nhận được tin nhắn WeChat của Trần Nam Hạc:

[Tuần sau ở bảo tàng mỹ thuật có triển lãm điêu khắc, đi cùng anh nhé?]

Tả Doanh trả lời: [Được ạ, được ạ~]

Sau đó, cô và Trần Nam Hạc tiếp tục hẹn hò thêm ba lần nữa.

Đến lần thứ ba, khi kết thúc buổi hẹn, họ đã hôn nhau trong xe của Trần Nam Hạc.

Anh vòng tay ôm lấy gáy Tả Doanh, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve cổ cô, giữ chặt cô vào ghế, dịu dàng hôn cô.

Tả Doanh cũng nhiệt tình đáp lại.

Nhưng khi Trần Nam Hạc bắt đầu trở nên táo bạo hơn, trong đầu Tả Doanh bỗng vụt qua một ý nghĩ lạc đề: cô phải chuyển nhà thôi.

Cô nghi ngờ cô gái ở phòng ngủ lớn đã đoán ra đối tượng xem mắt bị giành mất, và sợ chẳng bao lâu nữa mình sẽ bị lộ.

Lần hẹn thứ tư, Trần Nam Hạc lái xe tới đón cô, thấy cô đứng tội nghiệp ở góc đường với mấy món hành lý đơn giản.

Tả Doanh nói chủ nhà đột ngột lấy lại phòng, cô không còn chỗ ở.

Trần Nam Hạc không nói gì, đưa cô về nhà mình.

Sau khi đưa Tả Doanh về đến nơi, Trần Nam Hạc nhận được cuộc gọi công việc gấp, phải tới công ty xử lý.

Tả Doanh đặt hành lý ở cửa, đi chân trần bước vào căn hộ phong cách công nghiệp.

Đầu xuân ở Bắc Kinh vẫn còn lạnh, lại vừa hết sưởi trung tâm, bình thường ở nhà cô còn phải bật đệm điện mới ngủ nổi, vậy mà sàn nhà Trần Nam Hạc lại ấm áp bất ngờ.

Cô đứng giữa phòng khách rộng lớn, điện thoại rơi xuống đất vang lên một tiếng “cộc”, thậm chí còn vang vọng.

Nhìn quanh một lượt, đây là căn nhà to nhất mà cô từng thấy kể từ khi đến Bắc Kinh.

Đến bên cửa sổ sát đất, tầm nhìn thoáng đãng, có thể thấy rõ những tòa nhà biểu tượng của vành đai ba Bắc Kinh.

Nếu thời tiết đẹp hơn, chắc còn nhìn được xa hơn nữa.

Lần đầu tiên trong đời, Tả Doanh cảm thấy mình như được lột xác.

Ngay khoảnh khắc bước vào căn nhà này, cô quyết định sẽ vứt bỏ hết quá khứ phía sau.

Dù có phải dùng mọi thủ đoạn, tranh giành hay lừa gạt, cô cũng phải cố gắng đứng cao hơn, sống ấm hơn, và chạy xa hơn nữa.

Tả Doanh nhắn cho Trần Nam Hạc: [Tối nay anh về ăn cơm không? Em nấu canh gan heo cho anh.]

Trần Nam Hạc trả lời: [Được, vất vả cho em rồi.]

Đó là lần thứ ba Tả Doanh nấu canh gan heo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc