“Nếu ngươi đã nhiệt tình mời mọc.”
Phó Uyên rũ mắt nhìn bát canh cá đang bốc khói nghi ngút.
“Bản vương cũng không ngại miễn cưỡng nếm thử một phen.”
Khương Ngư cười rạng rỡ đưa thìa tới để Phó Uyên nhấp một ngụm.
Chàng cứ ngỡ uống vào sẽ thấy buồn nôn, nhưng không hề vì cá được sơ chế rất kỹ, chẳng còn chút mùi tanh nào.
Thịt cá sau khi chiên nấu đã dậy lên mùi thơm nồng nàn cùng nước dùng trắng đục béo ngậy.
Bát canh này không hề hạ độc.
Nàng vẫn còn đang chờ đợi thời cơ.
Khương Ngư bưng bát, tha thiết chờ chàng nhận xét. Nhưng Phó Uyên vừa đặt thìa xuống đã bỏ đi mà không nói lời nào.
Khương Ngư cúi đầu húp một ngụm rồi thắc mắc: “Hương vị không có vấn đề gì mà, lẽ nào Điện hạ không thích sao?”
“Làm sao có thể chứ!” Văn Nhạn vừa nói vừa có chút xúc động: "Điện hạ chưa bao giờ ăn thứ gì dính chút tanh nồng. Ngài có thể uống canh cá thì đã là rất thích rồi! Chuyện này đều phải đa tạ Vương phi đó.”
“Nhưng Điện hạ chỉ uống có một ngụm——”
“Một ngụm rất lớn đó.” Văn Nhạn cảm thán.
“…… Được rồi.”
Dù ngụm đó có lớn đến đâu thì việc Điện hạ xoay người bỏ đi chẳng phải là biểu hiện của việc không thích hay sao?
Văn Nhạn nhìn vẻ mặt của Khương Ngư rồi mỉm cười lắc đầu.
Nếu Điện hạ thực sự không thích thì bát canh cá này còn chẳng có cơ hội bưng đến trước mặt chàng.
Bà ấy không giải thích gì thêm, để Vương phi tự mình tìm hiểu về Điện hạ thì hơn.
“Vẫn còn dư một con cá diếc, Vương phi có muốn cất đi không?”
“Cứ để bên ngoài cho ráo nước đi, lát nữa ta sẽ thử làm món cá hun khói.”
Trước kia nàng chưa từng làm nên không biết có thành công hay không.
Ăn tối xong, Khương Ngư bắt tay vào làm cá diếc hun khói.
Sau khi sơ chế cá thật kỹ, nàng phết nước sốt ngọt cùng tiểu hồi hương và bột hoa tiêu, rồi dùng than lửa nướng chậm cho đến khi ráo nước mới cắt thành từng đoạn, sau đó bọc trong lá tre nhét vào hũ gốm.
Thấy trời còn sớm nên nàng tiện tay làm thêm kẹo mạch nha và kẹo vừng để chia cho mọi người trong phủ. Phần còn lại không nhiều cũng được nàng nhét vào hũ.
Đêm dần về khuya, người làm trong bếp đều đã tản đi hết, Từ đầu bếp là người cuối cùng rời đi, theo lệ thường gài then cửa lại.
Điều hắn không biết là ngay sau khi mình đi khỏi, gian bếp nhỏ đã đón một vị khách không mời mà đến.
“Bịch, bịch, bịch.”
Sau vài tiếng va chạm, then gỗ trên cửa sổ lỏng ra rồi rơi xuống. Một bóng dáng tròn trịa nhanh nhẹn nhảy vào trong phòng.
Hổ con đi quanh phòng một vòng rồi xác định chính xác mục tiêu là cái hũ đặt trên bàn.
Nó đưa vuốt ra cào nhưng lại sợ không khống chế được lực tay mà làm vỡ hũ. Sau khi đi quanh hai vòng, nó tủi thân chạy đi tìm Phó Uyên ở Biệt Hạc Hiên.
Nó nhảy vào cửa sổ với bước chân rất nhẹ nhưng Phó Uyên vẫn nhắm mắt hỏi: “Đồ ngốc, mi muốn làm gì?”
Hổ con do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ, đánh bạo lẻn đến bên cạnh chàng rồi ngoạm lấy ống áo.
Phó Uyên đứng dậy từ sau bàn viết, nhẹ nhàng đá nó một cái: “Giỏi lắm, gan lớn rồi đấy, mi muốn chết sao?”
Hổ con: “Gào gào!”
Đi theo ta!
Phó Uyên thờ ơ không động đậy.
Hổ con cuống quýt ngậm đuôi xoay vòng vòng.
Tiếc là người trước mặt này còn lạnh lùng hơn cả cầm thú. Nó càng cuống quýt thì chàng càng dửng dưng, thong thả đứng xem sự lúng túng của nó.
Cuối cùng nó nhớ lại lời dạy của Sơ Nhất, dứt khoát ngã lăn ra đất, lật bụng lên rồi làm nũng với Phó Uyên.
“Gào~” Cầu xin ngài đó!
Phó Uyên bất chợt nhớ tới con hổ mẹ đã sinh ra nó.
So với cái đồ ngốc trước mắt này thì hổ mẹ dẻo dai linh hoạt và thông minh cảnh giác hơn nhiều.
Bất kể là chàng hay Tiêu Hoài Nghiệp đều không thể đến gần con hổ đó.
Mãi cho đến vài ngày sau khi họ chữa khỏi vết thương cho nó, rồi để nó chuyển vào phòng luyện võ của Tiêu Hàn Sơn mới có đủ không gian.
Nó bắt đầu ăn uống bình thường, cũng không còn bài xích sự tiếp cận của bọn họ nữa.
Vào đêm trước khi quyết định thả nó đi, hổ mẹ đã ăn no nê, hiếm khi không lập tức chạy trốn mà lại do dự nằm xuống cho phép bọn họ chạm vào.
Chàng từng nói: “Tiêu Hoài Nghiệp, có phải nó muốn chúng ta nuôi nó không?”
Tiêu Hoài Nghiệp cười đáp: “Ngài nghĩ nhiều rồi, đây chỉ là nó đang bày tỏ lòng biết ơn và sự tin tưởng với ngài thôi.”
“Xì, thật vô vị.”
Chàng vừa xoa vuốt hổ vừa nói.
“……”
Phó Uyên đặt tầm mắt lên người nhóc con trước mặt.
Chàng nhếch môi, đá nhẹ vào chóp đuôi của nó: “Đi thôi, chẳng phải muốn ta giúp sao? Đi tìm thứ mi muốn đi.”
Ánh mắt chàng vẫn lạnh lẽo như sương giá không tan.
Thật nực cười.
Con người còn ngu muội nhưng lại hy vọng một con súc vật có thể hiểu thế nào là biết ơn và tin tưởng.
Súc vật thì mãi là súc vật thôi.
*
Nhìn thấy nhà bếp từ xa, Phó Uyên đã đoán ra nhóc con này muốn làm gì.
Chàng nở nụ cười nửa miệng, mắng một câu: “Ngày thường thì chỉ biết ngốc nghếch nhưng gặp đồ ăn là lại thông minh ra hẳn.”
Hổ con: “Gào gào!”
Nó vẫy đuôi rồi hớn hở lao qua cửa sổ, còn rất có mắt nhìn khi giúp Phó Uyên gạt then cửa.
Phó Uyên đạp trên ánh trăng rồi chắp tay đi vào, khi liếc nhìn nó thì nhướng mày như thể cuối cùng cũng công nhận trí thông minh của nó.
Hổ con nhấc vuốt lên rồi vỗ bồm bộp xuống mặt bàn đặt hũ đồ ăn để ra hiệu cho chàng: Ở đây có đồ ngon!
Trước kia nó vẫn hay làm như vậy.
Hồi đầu thì Thái quản gia và Văn Nhạn thường đổi cách để mua đủ thứ đồ ăn cho Phó Uyên nhưng chàng chẳng thèm nhìn lấy một cái, hoặc là đưa cho hai thị vệ hoặc là ném cho hổ con.
Nhóc con này thường xuyên canh dưới cửa sổ của chàng. Mỗi khi đói lại vỗ vào bệ cửa để chờ được cho ăn.
Bao gồm cả hôm nay, nó cũng nghiễm nhiên nghĩ rằng Phó Uyên vẫn không có cảm giác thèm ăn và sẽ ban đồ cho nó.
Nó không biết trong hũ có gì, cũng không biết hổ không ăn được đường, nhưng khi Phó Uyên mở hũ ra thì mắt nó sáng rực lên.
——Cho đến khi Phó Uyên nhét một viên kẹo vừng vào miệng.
“Gào……?”
Ăn xong một miếng là đến lượt nó rồi chứ?
Nhóc con há miệng ra.
Phó Uyên vẫn cứ tự đút cho mình từng miếng một.
Cho đến khi ăn hết cả hũ thì hổ con phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Phó Uyên mở hũ thứ hai.
Cá hun khói.
Chàng không thích ăn cá.
Thấy Phó Uyên dừng lại, hổ con thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó nó đã thấy Phó Uyên nhét một miếng thịt cá vào miệng chậm rãi nhai.
Chàng vừa nhíu mày vừa ăn sạch cả hũ.
Hổ con sốt ruột nhảy dựng lên, lúc thì ngậm lấy vạt áo chàng, lúc lại cọ vào bắp chân, cuối cùng thậm chí còn nhe răng với chàng.
Phó Uyên làm ngơ, mở thêm một hũ nữa.
Lần này rõ ràng là chàng rất thích ăn, vì chỉ chớp mắt đã quét sạch sành sanh. Lúc rời đi mới đại từ đại bi xoa đầu hổ một cái: “Mi không ăn được đâu, đừng nhìn nữa.”
“Gào gào……” Hổ con kêu một tiếng yếu ớt rồi lập tức gục xuống đất, cảm thấy đời hổ đã mất hết hy vọng.
Phó Uyên lau sạch ngón tay rồi mãn nguyện rời khỏi nhà bếp.
*
Ngày đầu mới chuyển đến Vương phủ, Phó Uyên đã ở lại viện Miên Phong một đêm, nhưng cũng chỉ có một đêm duy nhất đó thôi.
Lúc đó chàng không rảnh để ý tới cách bài trí trong phòng, chỉ nhớ lờ mờ là căn phòng khá đơn sơ, chàng còn tiện tay làm vỡ một chiếc gương.
Trước thềm hôn lễ, Thái quản gia dẫn người đến tu sửa viện Miên Phong, nhưng Phó Uyên cũng không thèm bận tâm.
Ngay cả hai đêm trước ở lại đây, chàng cũng chẳng quan tâm đến mọi thứ xung quanh.
Nhưng tối nay, vừa bước vào phòng là chàng đã dễ dàng nhận ra sự khác biệt.
Màu sắc của màn giường đã thay đổi, chàng không nhớ trước kia là màu gì nhưng giờ đã chuyển sang màu vàng nhạt mềm mại thanh nhã, đúng là kiểu mà nàng sẽ thích.
Trên bàn có thêm một chiếc gương đồng nhưng lại được úp xuống, chắc là Văn Nhạn đã nói gì đó và nàng đã ghi nhớ trong lòng.
Trên bàn viết bày một chiếc lư hương men xanh đậu, màu men như nước xuân của bầu trời sau cơn mưa. Chàng nhớ trong kho có một cái như vậy, không ngờ hôm nay nàng đã mang ra dùng.
Sợ chàng không thích mùi hương nên lửa trong lư đã tắt từ lâu, chỉ còn lại một làn hương u uất thoang thoảng vương vấn trong phòng.
Phó Uyên đưa tay lật gương lên cho nàng.
Khương Ngư đang ngồi bên giường lau tóc ướt.
Nghe thấy động tĩnh, nàng quay đầu lại rồi giả vờ đứng dậy nghênh đón.
Quả nhiên Phó Uyên khẽ giơ tay ra hiệu nên nàng chưa đứng thẳng người đã thuận thế ngồi trở lại để tiếp tục lau tóc.
Hôm nay bận rộn cả ngày, nàng chỉ muốn đi ngủ sớm.
Phó Uyên cũng lười so đo mà đi thẳng vào phòng tắm.
Khương Ngư lau khô tóc rồi sớm nằm lên giường, nàng cố chống mắt chờ mãi, cuối cùng cũng thấy Phó Uyên đi ra.
Cảm nhận được hơi lạnh thoang thoảng bên cạnh, nàng nhớ lại lời Văn Nhạn nói hôm qua nên dè dặt hỏi: “Điện hạ, thiếp muốn mang hết sách trong Tàng Thư Các ra phơi một chút, có được không ạ?”
Nàng thấy Phó Uyên rất ghét người khác động vào đồ của mình, trừ phi chàng chủ động ban cho, vì thế nàng hỏi có chút thấp thỏm.
Phó Uyên khựng lại rồi một tay chống lên mặt giường nhìn nàng.
Khương Ngư vội vàng nói: “Thiếp chỉ tiện miệng nói vậy thôi……”
Phó Uyên: “Chuyện này có cần thiết phải hỏi ta không?”
Khương Ngư ngẩn ra.
“Văn Nhạn chưa nói với ngươi sao? Ngươi là Vương phi, chỉ cần đừng đến làm phiền ta thì dù ngươi muốn giết người phóng hỏa cũng không sao cả.”
Vẻ mặt chàng đầy vẻ mệt mỏi, như thể rất mất kiên nhẫn khi phải trả lời những câu hỏi kiểu này.
Khương Ngư lập tức ngoan ngoãn nằm xuống rồi vui vẻ đáp: “Bây giờ thiếp biết rồi ạ.”
Phó Uyên không đáp lại nữa.
Đêm tĩnh lặng không tiếng động.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đây chính là lúc mọi người nên chìm vào giấc ngủ sâu.
Nhưng không may là chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra.
Khương Ngư tỉnh giấc giữa một loạt tiếng động loảng xoảng.
Trong cơn mơ màng nàng lật người rồi dụi dụi đôi mắt mờ mịt.
Cái dụi mắt này đã khiến nàng kinh hãi mà tỉnh táo hẳn.
Chỉ thấy Phó Uyên đang đứng bên giường với vệt máu rỉ ra nơi khóe môi, chàng vô cảm rũ mắt nhìn nàng, trên tay còn đang kéo theo thi thể của một người.
“!!!”
Chưa kịp để nàng phản ứng, phía sau Phó Uyên lại xuất hiện một bóng người tay cầm đại đao, lao thẳng tới chém vào đầu chàng.
“Điện hạ cẩn thận——”
Lời còn chưa dứt, thanh kiếm trong tay Phó Uyên đã chém đứt gân tay kẻ đó, lực đạo được khống chế vô cùng chuẩn xác để không làm đứt lìa cánh tay khiến máu chảy lênh láng.
Mà trong suốt quá trình đó, ánh mắt chàng vẫn luôn đặt trên người Khương Ngư, không hề quay đầu lại nhìn lấy một cái.
Đại đao rơi xuống đất kêu loảng xoảng, tên thích khách ôm lấy cổ tay co giật dữ dội, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng.
Khương Ngư ngơ ngác bò từ trên giường xuống, đi đến trước mặt Phó Uyên.
Chàng không hiểu sao lại vô cùng yếu ớt, làn da vốn đã trắng lạnh nay lại trở nên nhợt nhạt bệnh tật như thể bị thương nặng, phải tựa lưng vào tường rồi từ từ ôm lấy ngực.
Chàng nhìn chằm chằm nàng và nói: “Đây là cơ hội tốt nhất, ngươi vẫn chưa ra tay sao?”
Dưới sàn nhà, tên thích khách nén đau cố gắng cầm lấy dao tung ra đòn tấn công cuối cùng.
Tên thích khách trợn trắng mắt, ngất lịm đi hoàn toàn.
Phó Uyên: “……”
Khương Ngư: “Hừm……” Cái này là chết rồi hay chưa chết nhỉ?
“Chưa chết, vẫn còn sống.” Phó Uyên lạnh lùng nói, cũng không biết làm sao chàng nhìn ra được nàng đang nghĩ gì.
Khương Ngư nhìn cái đống dưới đất mà cảm thấy phân vân, nàng chưa bao giờ giết người nên có chút không biết xuống tay thế nào.
“Không bảo ngươi giết hắn.” Phó Uyên nhắm mắt lại rồi chậm rãi nói: "Ngươi không còn chuyện gì khác muốn làm sao?”
Khương Ngư gật đầu: “Muốn ngủ.”
Biểu cảm của chàng liền trở nên rất kỳ quặc.
Chàng hỏi: “Ngươi không muốn giết ta sao?”
“Điện hạ đang nói gì vậy chứ? Giết Điện hạ rồi thì thiếp chẳng phải sẽ thành góa phụ sao?” Khương Ngư đáp như lẽ đương nhiên.
Phó Uyên lại cười lạnh: “Làm góa phụ không tốt sao?”
Khương Ngư ngẫm nghĩ: “Tốt thì tốt thật, nhưng chắc chắn là không tốt bằng bây giờ.”
Giả sử rời khỏi Vương phủ mà đi theo cốt truyện nguyên tác thì đời nàng thật sự là quá có triển vọng rồi, đến mức hũ tro cốt màu gì cũng được sắp xếp rõ ràng minh bạch.
“Vì sao Điện hạ lại cảm thấy thiếp sẽ giết ngài?” Khương Ngư giơ bốn ngón tay lên với vẻ mặt nghiêm túc: "Thiếp tuyệt đối không có nửa điểm dị tâm với Điện hạ, thiên địa chứng giám.”
Phó Uyên im lặng giây lát rồi bất thình lình nói: “Kẹo vừng ngươi làm đã bị ta ăn sạch rồi.”
Nụ cười của Khương Ngư đông cứng lại, trong lòng thầm mắng một câu.
Phó Uyên: “Cá hun khói ta cũng ăn rồi.”
Khương Ngư cố gắng mỉm cười: “Không sao cả. Dù có như vậy thì thiếp cũng sẽ không muốn giết……”
“Còn cả kẹo mạch nha cũng ăn rồi.”
“—— Ngài ????”
Phó Uyên hỏi: “Bây giờ đã muốn giết chưa?”
“……”
Muốn. Cực kỳ muốn.
Nàng đờ đẫn lắc đầu rồi nặn ra một nụ cười giả tạo: “Sao có thể chứ Điện hạ? Chỉ là chút cá hun khói, kẹo vừng và kẹo mạch nha thôi mà, thiếp hoàn toàn không để bụng đâu.”
Cái con khỉ.
Ngài là Trư Bát Giới đầu thai đấy à?! Chẳng phải đã nói là không thích ăn cá sao?!
Phó Uyên thong thả đối mắt với nàng, hồi lâu sau Khương Ngư mới chân thành nói: “Hay là ngài cứ chết quách đi cho xong.”
Phó Uyên đột nhiên bật cười.
Nụ cười đó vừa ngạo mạn vừa lạnh lẽo như thể đang nói: Ta biết ngay là đám điêu dân các người muốn hại trẫm mà.
Khương Ngư không còn gì để nói.
Đúng lúc này, kẻ nằm dưới đất đột nhiên cử động, đưa tay muốn lấy đao, nhưng động tác của Phó Uyên còn nhanh hơn khi chàng giẫm mạnh lên cổ tay hắn.
Tên thích khách phát ra tiếng hừ hừ từ trong cổ họng, Phó Uyên cúi người bóp cổ hắn rồi nhấc bổng lên.
Cảm giác yếu ớt trên người chàng tan biến hoàn toàn, một mặt chàng bóp nát xương cổ trong tay kêu răng rắc, mặt khác lại quay sang hỏi Khương Ngư: “Ngươi không cầu xin cho hắn sao?”
Đây là kiểu nói gì vậy? Khương Ngư đáp: “Hắn muốn giết Điện hạ thì chết cũng không đáng tiếc.”
Phó Uyên: “Hắn là người của Phó Sinh.”
Không nói sớm, Khương Ngư hối hận vì lúc nãy không đá thêm một cái.
Nàng nhìn thích khách rồi lại nhìn Phó Uyên, có chút không chắc chắn: Chẳng lẽ Điện hạ thích kiểu tính cách đóa bạch liên hoa thanh thuần sao?
Nàng thử nói: “Người này thật đáng thương, hay là Điện hạ đừng giết hắn nha.”
“Không, ta muốn giết.”
“Không, ngài đừng giết.”
“Ta muốn giết.”
Muốn giết thì giết nhanh lên đi!
Khương Ngư cạn lời, nàng tung chăn chui lại vào giường để biểu thị mình không muốn chơi tiếp nữa.
“Điện hạ cứ giết đi, thiếp buồn ngủ quá nên ngủ trước đây.”
Phó Uyên quả thực đã giết.
Nàng nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn rõ ràng như thể bóp nát một tờ giấy trắng một cách dễ dàng.
Cơn buồn ngủ mãnh liệt vốn có cũng tỉnh táo.
Nhưng chỉ một lát sau, Khương Ngư đã bịt tai lại rồi tiếp tục ngủ say sưa.
Mặc kệ chàng, chỉ cần không giết nàng là được.
Giấc ngủ của Khương Ngư chỉ kéo dài chưa đầy mười lăm phút.
Nàng lại bị lắc cho tỉnh dậy.
Kẻ thủ ác thật chẳng có nhân tính, bàn tay nắm lấy vai nàng có đẩy thế nào cũng không ra.
Khương Ngư suy sụp mở mắt: “Điện hạ, thiếp sắp chết rồi, thiếp muốn ngủ.”
Nàng giống như một con cá mắc cạn mà vặn vẹo yếu ớt.
Phó Uyên giật phăng chăn đi: “Mùi máu nồng nặc như vậy mà ngươi cũng ngủ được sao?”
“Điện hạ, thiếp không ngửi thấy gì mà.”
Nàng thật sự không ngửi thấy, ngài là mũi chó hay sao mà thính thế?
Phó Uyên phớt lờ sự vùng vẫy của nàng rồi một tay xốc nàng lên, túm gáy nàng như xách một con gà con. Khương Ngư hai chân rời đất, cơ thể cứng đờ vì không thể tin được mình lại bị xách lên như vậy.
Chắc chắn là mơ rồi.
Giấc mơ đêm nay thật đen đủi, ngày mai phải đi thắp hương bái Quan Âm Bồ Tát mới được.
Phó Uyên buông tay, Khương Ngư chân trần chạm đất, không một chút dừng lại mà ngã về phía sau.
Nàng chỉ muốn trở lại giường nhưng không thể toại nguyện. Nàng ngã vào lòng Phó Uyên, được chàng bế ngang lên.
“……” Khương Ngư bỏ cuộc không vùng vẫy nữa.
Xác chết trên mặt đất đã biến mất từ lâu, được dọn dẹp sạch sẽ, không cần đoán cũng biết là do Sơ Nhất và Thập Ngũ làm. Hai người này canh gác bên ngoài, lúc nãy làm sao để thích khách lẻn vào được chứ?
Khương Ngư lười suy nghĩ, vòng tay ôm cổ Phó Uyên, cũng lười quản xem chàng định đưa mình đi đâu.
Chàng chỉ cần một tay là có thể ôm lấy nàng, tay kia chống gậy nhưng đi rất vững. Đêm xuống hơi lạnh, Khương Ngư rùng mình một cái rồi rúc vào lòng chàng.
Nàng đoán chàng chưa từng bế người vì bế nàng không được thoải mái cho lắm, cánh tay siết lấy nàng mang lại cảm giác tồn tại quá mạnh mẽ.
Phó Uyên đưa nàng đến thư phòng ở biệt viện Biệt Hạc Hiên.
Đợi đến nơi, cúi đầu nhìn xuống thì Khương Ngư lại sắp ngủ thiếp đi.
Chàng nhìn chằm chằm một lúc với vẻ mặt khó đoán rồi khẽ thốt lên một chữ: “Heo.”
Khương Ngư mờ mịt ngẩng đầu: “Đến địa phủ rồi sao?”
Phó Uyên nói: “Nếu ngươi muốn đi thì ta có thể tiễn nàng một đoạn.”
Đến khi đặt người trong lòng xuống, tay nàng vẫn còn quấn chặt lấy cổ chàng.
Vẻ mặt Phó Uyên âm trầm, có chút không vui. Nhưng chàng không gạt nàng ra mà khẽ hất cằm ra hiệu cho nàng nhìn thứ trên bàn.
Ở đó đặt một chiếc hộp gấm làm bằng gỗ hồng sắc với những đường chạm khắc thô sơ và tầm thường.
Khương Ngư sắp chửi thề tới nơi rồi.
Đêm hôm khuya khoắt không ngủ mà dắt nàng đi ngắm sao ngắm trăng thì thôi đi, đằng này lại bắt nhìn một cái hộp rách nát thì là cái đạo lý gì chứ?
Không cưỡng lại được mệnh lệnh của Phó Uyên, nàng đành miễn cưỡng mở hộp ra.
Sau đó……
Liền bị làm cho lóa mắt.
Trời đánh thật chứ, kẻ nào lại để dạ minh châu trong một cái hộp đơn sơ như vậy, suýt chút nữa đã làm nàng bỏ lỡ viên ngọc trong mộng rồi!
Khương Ngư đột ngột quay đầu lại, đôi mắt sáng rực giả vờ kinh ngạc: “Điện hạ, cái này là tặng cho thiếp sao?”
Phó Uyên không nói gì mà đưa mắt nhìn quanh phía sau nàng một vòng.
Khương Ngư: “Điện hạ tìm gì vậy?”
Phó Uyên: “Ta cứ ngỡ ở đây còn có người thứ ba.”
Khương Ngư: “……”
Nàng nén giận mỉm cười, chỉ trách viên dạ minh châu trên tay quá đỗi chói lòa khiến nàng dễ dàng tha thứ cho lời lẽ chó má của đối phương. Nàng vô cùng hiền hậu nói: “Đa tạ Điện hạ, thiếp rất thích. Ngày mai Điện hạ muốn ăn gì? Thiếp đều sẽ làm cho ngài.”
Đúng vậy, nàng đã nhận ra việc Phó Uyên cứ phải nửa đêm nửa hôm đưa nàng đến đây thực chất là để đền bù cho việc chàng đã ăn sạch ba hũ đồ ăn của nàng.
Điện hạ thật sự là nghĩ nhiều rồi, nàng vốn dĩ đâu có để bụng đâu chứ.
Phó Uyên: “Tùy ý.”
Khương Ngư: “Được ạ Điện hạ, vậy thì làm món canh cá kê, Sơn gia tam thúy, rồi phối thêm Tô hoàng độc và Phục linh sương được không ạ?”
Phó Uyên vẫn là câu nói đó: “Tùy ý.” Hoàn toàn là bộ dạng không mấy hứng thú.
Tuy nhiên Khương Ngư đã thấu hiểu rồi, từ biểu hiện chàng không cảm xúc mà uống sạch bát trà hạnh nhân ban ngày cũng như việc lén ăn đồ trong hũ ban đêm thì thấy chàng làm gì cũng đều như vậy cả.
Khương Ngư cẩn thận cất viên dạ minh châu đi.
Theo lời Văn Nhạn nói, Lương Vương được hưởng thực phong ngàn hộ, tức là khoảng một nửa của Trần Vương. Nàng với tư cách là Vương phi thì niên bổng khoảng hai trăm thạch, ngoài ra còn có các khoản trợ cấp khác. So ra thì rõ ràng là bảo vật trước mắt này đáng giá và thiết thực hơn nhiều.
“Viên dạ minh châu đẹp quá, Điện hạ lấy từ đâu vậy ạ?”
“Cướp đấy.”
Khương Ngư cười: “Điện hạ thật khéo đùa.”
Phó Uyên nhìn nàng không nói gì.
Nụ cười của Khương Ngư cứng đờ: “…… Cướp ở đâu ạ?”
Phó Uyên bình thản nói: “Nghĩ không ra nữa, có lẽ là của người bên chỗ Phó Sinh đi.”
Khương Ngư lập tức thay đổi sắc mặt: “Anh em ruột thịt sao có thể gọi là cướp được? Nếu thiếp là Trần Vương thì nhất định sẽ cam tâm tình nguyện hiếu kính Điện hạ.”
Phó Uyên cũng không biết là có tin hay không mà khẽ cười một tiếng.
Ngay lúc Khương Ngư muốn tiếp tục nịnh nọt, bàn tay lạnh lẽo của chàng chậm rãi đưa lên bóp lấy cằm nàng.
Ống tay áo trượt xuống, không thấy bóng dáng của chuỗi tràng hạt đâu nữa.
Nhưng trước khi đến thư phòng, chuỗi hạt vẫn còn trên tay chàng.
Trong lòng Khương Ngư bỗng nhiên hẫng một nhịp đầy vi diệu.
Nàng chỉ mới thấy chàng không đeo tràng hạt ba lần, một lần là khi giết Tiền ma ma, một lần là khi giải quyết thích khách.
Và một lần là bây giờ.
Đôi mắt đen thẳm như màn đêm kia nhìn xoáy vào nàng rồi trầm thấp hỏi: “Khương Ngư, vì sao ngươi lại đến Vương phủ?”
Phó Uyên nghĩ rằng mình đã chán ngấy rồi.
Chán ngấy kỹ năng diễn xuất của nàng, sự che giấu của nàng và cả vẻ ngây thơ đầy vô tội trên gương mặt nàng.
Chàng chỉ cho nàng một cơ hội duy nhất để nói ra sự thật.
Nếu nàng dám lừa chàng……
“Còn cần lý do sao? Vương phủ rất tốt mà.”
Khương Ngư thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là hỏi chuyện này.
Nàng nghĩ một chút rồi nói ra lý do chân thực và quan trọng nhất trong lòng mình.
“Bởi vì thiếp không muốn gả cho người khác. Thiếp chỉ muốn gả cho Điện hạ thôi.”
Phó Uyên nghe thấy giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng của thiếu nữ vang lên.
Trước khi chàng kịp phân biệt thật giả thì điều đầu tiên hiện lên trong tâm trí lại là câu nói gần như gào thét của Sơ Nhất.
——Nàng ấy nói ngài là người tốt! Nàng ấy thích ngài mà!
“……”
Thật hoang đường.
Bàn tay đang kẹp lấy cằm nàng đột nhiên buông ra.
Chàng lạnh lùng buông một câu: “Khéo mồm khéo miệng. Tùy ngươi.” rồi xoay người bỏ đi.
Khương Ngư cúi đầu nhìn đôi chân trần của mình: “…… Ngài dắt thiếp với Điện hạ ơi!”
“…… Chậc.”
“Lên đây.”
Tác giả có lời muốn nói:
----------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


