Cần câu của Trình Đức đã làm xong, hoàn toàn giống hệt với bản vẽ của Khương Ngư.
Nàng cảm ơn Trình Đức rồi cầm cần câu đi ra phía bờ hồ. Cách đó không xa chính là Biệt Hạc Hiên nơi Phó Uyên đang ở, sợ làm phiền đến chàng nên Khương Ngư đặc biệt chọn một chỗ khá xa.
Biệt Hạc Hiên tuy gọi là "Hiên" nhưng thực tế lại gần giống một lầu các hơn. Nó cao ba tầng và xung quanh được trồng một vòng trúc tím.
Phó Uyên không cho phép bất cứ ai lại gần.
Gió nhẹ hiu hiu làm mặt nước dâng lên từng đợt sóng lăn tăn.
Hoa sen trong hồ vẫn chưa đến lúc nở, bên bờ có đậu một con thuyền nhỏ cùng hai mái chèo bằng gỗ.
Khương Ngư nhìn mà thấy xao động trong lòng, nàng bèn đặt cần câu xuống rồi kéo Liên Kiều lên thuyền và nói: "Chúng ta chèo ra đình giữa hồ xem thử đi."
Liên Kiều hăng hái đồng ý ngay.
Nhưng cả hai đều chưa từng chèo thuyền bao giờ nên khi mới đi được một nửa quãng đường, sự chú ý của Liên Kiều đã bị bóng cá lướt qua mặt nước thu hút. Nàng ấy chỉ cho Khương Ngư thấy: "Tiểu thư, đây có phải là cá mè không?"
Khương Ngư ghé đầu nhìn sang, Liên Kiều cũng tựa vào mạn thuyền cúi người ra ngoài. Sức nặng của cả hai cùng ép xuống một phía, Khương Ngư kinh hãi kêu lên: "Thuyền sắp lật rồi!"
Một bàn tay chợt vươn lên đỡ lấy.
Từ dưới nước.
Khương Ngư nhìn bàn tay đang vững vàng đỡ lấy thân thuyền, mặt nước dập dềnh rồi hiện ra một gương mặt quen thuộc.
"Sơ Nhất? Sao ngươi lại ở dưới nước?"
Sơ Nhất vuốt mặt một cái rồi bi thảm nói: "Ngọc bội của Điện hạ rơi xuống hồ rồi, ngài ấy bảo ta nếu không tìm thấy thì đừng có quay về."
Khương Ngư đã ngồi vững lại ở giữa thuyền, nghe vậy cũng chẳng còn cách nào khác, nàng đành nói: "Được rồi, vậy ngươi cứ tiếp tục tìm đi, không cần lo cho ta đâu."
Sơ Nhất cay đắng lặn xuống.
Khương Ngư theo bản năng ngoảnh lại nhìn phía sau, cửa sổ Biệt Hạc Hiên vẫn đóng chặt nên không thấy bóng dáng Phó Uyên đâu cả. Nàng quay đầu lại cùng Liên Kiều tiếp tục chèo về phía giữa hồ.
Lần này họ chèo rất chậm, Liên Kiều hái một lá sen rồi cười đùa cùng nàng.
Tiếng cười đùa tuy cách một quãng xa nhưng vẫn truyền vào trong Biệt Hạc Hiên. Phó Uyên và Thập Ngũ đều là người luyện võ nên nghe thấy vô cùng rõ ràng.
Thập Ngũ không để lộ sắc mặt, tay hắn lặng lẽ thọc vào trong ngực, chạm vào miếng ngọc bội có chất ngọc ấm áp kia.
Tên ngốc Sơ Nhất kia đến tận bây giờ vẫn chưa nhận ra rằng Điện hạ căn bản không thể nào ném đồ xuống hồ. Miếng ngọc đó vốn dĩ đã được ngài ấy ban thưởng cho người khác từ tối qua rồi.
Đuổi hắn xuống đáy hồ chỉ đơn giản là vì ngài ấy chê hắn quá ồn ào mà thôi.
Thập Ngũ cung kính hầu hạ Phó Uyên vẽ tranh, bỗng thấy Điện hạ dừng bút rồi lạnh lùng nói: "Chỉ có hai người mà ồn ào như thế, ai không biết còn tưởng phủ này đang nuôi ngỗng đấy."
Thập Ngũ lập tức quỳ một gối xuống đất: "Có cần thuộc hạ đi xử lý hai người họ không?"
Đôi mắt đen thẳm của Phó Uyên khựng lại rồi dời lên người hắn.
Thập Ngũ nói năng đầy chính khí: "Sở thích và chán ghét của Điện hạ chính là của thuộc hạ. Điện hạ không thích ai thì thuộc hạ sẽ giúp ngài xử lý kẻ đó."
Phó Uyên bình thản đặt bút xuống, ra hiệu cho y: "Cúi đầu nhìn xem."
Thập Ngũ nghe lời cúi xuống, ánh mặt trời từ phía sau chiếu xiên tới kéo bóng của hắn dài ra đến tận chân bàn.
Phó Uyên lên tiếng: "Hóa ra là có bóng, ta còn cứ tưởng ngươi là lệ quỷ đến đòi mạng cơ đấy."
Thập Ngũ: "..."
Phó Uyên: "Nhẫn ngọc của ta mất rồi, đi đi, cùng Sơ Nhất tìm cho kỹ vào."
Thập Ngũ: "!!"
Hắn ở trong lòng kêu khổ không thôi nhưng vẫn thảm hại nhận lệnh. Hắn xoay người bay xuống ven hồ, dang tay hít một hơi thật sâu.
"Tùm" một tiếng.
Khương Ngư và Liên Kiều tức khắc quay đầu lại, thấy nước bắn tung tóe thì cứ ngỡ là có thủy quái xuất hiện.
Nhưng lại thấy giữa những gợn sóng, một thị vệ trẻ tuổi nhô đầu lên khỏi mặt nước, vừa phun bong bóng vừa thưa với nàng: "Thuộc hạ là Thập Ngũ, bái kiến Vương phi."
Khương Ngư vịn vào mạn thuyền: "Vương gia lại làm rơi thứ gì nữa sao?"
Thập Ngũ bĩu môi, rơi cái quỷ gì chứ, rõ ràng là đuổi hắn đi mà thôi.
Nhưng hắn vẫn buộc phải trả lời: "Là chiếc nhẫn ngọc ạ."
Vừa nói, hắn vừa len lén quan sát thần sắc của Khương Ngư.
Khác với Sơ Nhất, từ khi hôn sự được định đoạt, hắn luôn tin chắc rằng Tân Vương phi là gián điệp do Trần Vương phái tới.
Vì vậy hắn càng nhìn càng không hiểu nổi, tại sao Điện hạ vốn là người thà giết nhầm còn hơn bỏ sót đối với bất kỳ kẻ nào có ý đồ bất chính, vậy mà duy nhất người trước mắt này lại có thể hết lần này đến lần khác bao dung như vậy?
Từ khoảnh khắc ngài ấy ngầm đồng ý cuộc hôn nhân này, Thập Ngũ đã cảm thấy vô cùng khó hiểu rồi.
Khương Ngư không để ý đến sự khác lạ của hắn, nàng cảm thán: "Vương gia cũng ham chơi nước thật đấy."
Cái gì cũng có thể rơi xuống hồ được.
Nàng bất giác lại nhìn về phía Biệt Hạc Hiên, lần này Phó Uyên đã bước ra ngoài. Không chỉ ra khỏi phòng, chàng còn ngồi lên lan can.
Vị trí chàng ngồi cách mặt đất ít nhất phải ba trượng, ngã xuống nếu không chết thì cũng tàn phế, Khương Ngư chỉ nhìn thôi đã thấy kinh hãi.
Chàng dường như đang nhìn về phía này nhưng cũng có vẻ như không phải. Cột trụ phía sau vừa khéo chặn lại ánh nắng, chàng tựa người vào trong bóng tối như thể sắp ngủ thiếp đi.
Liên Kiều sợ hãi nói: "Vương gia ngồi như vậy liệu có sao không ạ?"
Khương Ngư cũng muốn hỏi câu đó.
Nhưng Sơ Nhất chẳng biết đã ngoi lên mặt nước từ bao giờ, hắn lắc lắc đám rong rêu trên đầu rồi cười hi hi nói: "Đừng lo cho Điện hạ, ngài ấy biết khinh công mà, cùng lắm nếu ngã xuống thì cái chân phải cũng gãy luôn thôi."
Thập Ngũ lao tới bịt miệng hắn lại, tức giận mắng: "Ngươi nói nhảm cái gì thế hả! Muốn chết phải không?"
Sơ Nhất vùng vẫy: "Không phải ta nói! Là lần trước Văn Nhạn cô cô khuyên Điện hạ, chính Điện hạ tự nói thế mà!"
Cuối cùng hắn vẫn không vùng vẫy lại được, bị Thập Ngũ ấn đầu xuống nước. Thập Ngũ vội vàng nói với Khương Ngư một câu "xin lỗi" rồi lặn mất tăm.
Mặt hồ trở lại vẻ tĩnh lặng.
Khương Ngư cũng chơi đã rồi nên cùng Liên Kiều chèo thuyền về lại bờ.
Liên Kiều đi lấy giỏ cá, Khương Ngư bê ra hai chiếc ghế cùng một cái bàn nhỏ. Nàng bày lên món trà hạnh nhân vừa mới pha rồi uống một ngụm lớn, sau đó tĩnh tâm chuẩn bị câu cá.
Đáng tiếc lại có vị khách không mời mà đến sau khi nghe thấy tin tức.
"Vương phi, người đang làm cái gì thế này!" Tiền ma ma vội vã chạy đến, giọng điệu đột ngột cao vút lên.
Khương Ngư chỉ vào cần câu trong tay: "Đây gọi là cần câu, đây là hồ, ta đang câu cá."
Tiền ma ma tức đến mức thất khiếu bốc khói: "Lão nô không hỏi người cái này! Thục Phi nương nương bảo người đến để chăm sóc Điện hạ, vậy mà người đang làm cái gì vậy hả?"
Khương Ngư đáp: "Câu cá mà."
Nàng cảm thấy Tiền ma ma sắp tức chết đến nơi rồi.
"Người ngày ngày ra vào nhà bếp còn chưa đủ, đường đường là Vương phi mà lại đích thân ra trận câu cá, thế này còn ra thể thống gì nữa!"
"Ồ, được rồi."
Khương Ngư nhìn chằm chằm mặt hồ, cần câu không hề nhúc nhích.
Giọng Tiền ma ma càng lớn hơn: "Thục Phi nương nương bảo lão nô dạy quy củ cho người, người không nghe lời lão nô thì cũng phải nghe lời Thục Phi... Ự!"
Tiếng nói của mụ biến thành một tiếng kêu đau đớn, vang lên cùng lúc với tiếng "phập" của lưỡi kiếm sắc bén đâm xuyên qua da thịt.
Khương Ngư bàng hoàng quay đầu lại.
Thanh trường kiếm đâm xuyên qua bụng Tiền ma ma, lạnh lẽo tỏa ra hàn quang, máu nhỏ xuống đất từng giọt tí tách.
Tiền ma ma trợn tròn mắt, không thể tin nổi mà cúi đầu xuống, đồng tử đột ngột co rút lại.
Cảnh tượng quá đỗi hãi hùng, Văn Nhạn và Thái quản gia vừa hay tin chạy đến định đưa Tiền ma ma đi, cùng với Liên Kiều vừa cầm giỏ cá quay lại, tất cả đều đồng loạt đứng sững tại chỗ, không giấu nổi vẻ chấn kinh trong mắt.
Sơ Nhất và Thập Ngũ vừa mới ngoi lên mặt nước lại thụt ngay xuống, không dám chọc giận Phó Uyên.
Cho đến khi Tiền ma ma đổ gục xuống đất, mất đi hơi thở, Liên Kiều cuối cùng mới hoàn hồn, sợ hãi hét lên một tiếng.
Khương Ngư vội vàng ra dấu tay với nàng ấy, Liên Kiều bịt miệng lại, rơm rớm nước mắt gật đầu.
Phía sau xác chết, Phó Uyên vẩy sạch vết máu trên kiếm rồi nói: "Ta ghét kẻ ồn ào, mụ ta phải chết. Còn ồn nữa thì các ngươi cũng vậy."
Liên Kiều không dám thở mạnh một cái, nàng ấy chạy sang một bên nôn thốc nôn tháo.
Khương Ngư từ nhỏ đã cùng mẹ ra ngoài cứu tế nạn nhân nên đã thấy không ít xác chết. Lúc này nàng vẫn còn có thể chấp nhận được, bèn đi tới an ủi Liên Kiều.
Nàng vừa đưa nước cho Liên Kiều vừa nghĩ, lúc trước nàng còn tưởng Tiền ma ma là người của Thục Phi nên Lương Vương sẽ có chút kiêng dè, quả nhiên là nàng nghĩ nhiều rồi.
Đáng tiếc nàng không phải hạng người có lòng đồng cảm tràn trề, điều duy nhất nàng có thể làm là mặc niệm cho Tiền ma ma hai giây trong lòng.
Rất nhanh sau đó nàng đã dỗ dành được Liên Kiều, bảo nàng ấy về nhà bếp chuẩn bị nguyên liệu trước.
Đến khi quay lại, nàng thấy hiện trường đã được thu dọn ngăn nắp.
Mặt đất trống không, các vết máu đều được lau chùi sạch sẽ. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là do Sơ Nhất và Thập Ngũ làm, hiệu suất làm việc thật đáng sợ.
Văn Nhạn và Thái quản gia lặng lẽ rời đi, Phó Uyên thì đang ngồi ở vị trí lúc nãy của nàng, bưng chén trà hạnh nhân lên uống một ngụm.
Khương Ngư: "Đó là..." cái chén của nàng.
Phó Uyên có vẻ không thích vị của trà lắm nên cau mày lại, chàng nhìn về phía nàng: "Không phải thích câu cá sao? Giờ câu đi."
"Ồ."
Khương Ngư đi tới ngồi xuống bên cạnh, thầm nghĩ, để chàng thấy thế nào gọi là vận khí của kẻ mới bắt đầu vậy.
Đúng như lời Phó Uyên nói, nàng không hề cho bất kỳ mồi nhử nào mà cứ thế quăng lưỡi câu xuống.
Lưỡi câu này là nàng nhờ Trình thợ mộc đặc chế, màu sắc rực rỡ bắt mắt, bên trên còn treo những miếng xương nhỏ xíu có thể phát ra âm thanh trong nước.
Lưỡi câu rơi xuống mặt hồ, không thấy chút động tĩnh nào.
Nửa khắc trôi qua, Sơ Nhất lẻn lên bờ, để lộ ánh mắt thương hại.
Một cô nương tốt như vậy, sao lại đi theo Điện hạ nhà họ chứ? Cá ở đây căn bản không...
"A, cắn câu rồi!"
Khương Ngư reo lên đầy kinh ngạc.
Sơ Nhất: "..."
Sơ Nhất đột nhiên nhìn về phía Điện hạ, thấy Điện hạ không hề có biểu cảm gì.
Lúc này hắn mới yên tâm. Trước đây khi đi săn mùa thu, Điện hạ nhất định phải phân cao thấp với Anh Quốc công cho bằng được, ngoại trừ Thánh thượng ra thì không ai được phép có con mồi nhiều hơn ngài ấy.
Là hắn nghĩ nhiều rồi, chỉ là một con cá mà thôi, Điện hạ không phải là người hẹp hòi như vậy.
Bên này Khương Ngư lại quăng lưỡi câu xuống một lần nữa.
Trong phủ đông người, cho dù nấu canh thì một con cũng không đủ. Nếu có thể câu thêm những loại cá khác thì nàng còn có thể thay đổi thêm nhiều món.
Đang nghĩ ngợi thì lưỡi câu rõ ràng đã chìm hẳn xuống.
Khương Ngư nhanh chóng nhấc cần. Trước đó nàng đã thỉnh giáo kinh nghiệm từ Trình thợ mộc nên biết rằng phải tiêu hao hết sức lực của cá rồi mới vớt nó lên.
Lần này đúng là một con cá lớn, là một con cá mè hoa.
Có thể làm món đầu cá hấp ớt băm rồi.
Nàng nhấc giỏ cá lên, chuẩn bị mang cá về.
Nhưng cổ tay nàng bị ai đó nắm chặt lấy, làm thế nào cũng không thoát ra được.
"... Điện hạ?"
Vẻ mặt Phó Uyên vẫn bình thản không chút gợn sóng, chàng ra lệnh: "Tiếp tục câu."
Khương Ngư không hiểu ý chàng nhưng vẫn nghe lời quăng lưỡi câu ra, không lâu sau đã câu được một con còn lớn hơn.
Phó Uyên chẳng thèm liếc mắt nhìn: "Câu tiếp."
Quả nhiên Khương Ngư lại câu được.
"Câu tiếp."
"Tiếp tục."
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, Khương Ngư không khỏi khổ sở nhìn giỏ cá: "Câu nhiều quá rồi Điện hạ, câu thêm nữa là ăn không hết đâu ạ."
Ném trả lại hồ để phóng sinh thì nàng lại thấy lãng phí.
Phó Uyên lại lạnh lùng nói: "Chỉ có mấy con mà thôi, có gì mà nhiều."
Khương Ngư gật đầu: "Bình thường chắc chắn Điện hạ câu được hơn thế này nhiều, nhưng tối nay cứ hầm chỗ này trước đã nhé. Điện hạ có muốn tới nếm thử không?"
Phó Uyên liếc nhìn nàng một cái rồi đứng dậy rời đi.
"Ta không ăn cá."
"Nhưng mà..." Sáng nay không phải chàng đã không từ chối sao?
Như sực nhớ ra điều gì đó, chàng quay người lại ra lệnh: "Ngày mai ngươi lại ra đây câu cá."
Lúc rời đi chàng còn liếc nhìn mặt hồ một cái. Cái nhìn đó cứ như muốn vớt sạch cá cả cái hồ này lên để làm thịt vậy.
Hôm khác làm cho Điện hạ chút canh mướp vậy.
Khương Ngư vừa nghĩ vừa quay sang giỏ cá.
Sơ Nhất đang ngồi xổm bên cạnh, nhìn đống cá đầy ắp bên trong mà lẩm bẩm: "Không đúng nha, trước đây các ngươi đâu có nghe lời như vậy, chẳng lẽ người mà trong tên có chữ Ngư (Cá) thì lại lợi hại thế sao?"
Khương Ngư chớp chớp mắt, đưa tay định lấy chén trà hạnh nhân của mình.
Nàng khựng lại một chút rồi quay đầu nhìn.
Trà đã bị uống sạch rồi.
...
Đi tới nhà bếp, vẫn có rất nhiều người vây quanh như cũ.
Lần này họ còn đặc biệt dọn ra một chỗ để đặt vài chiếc bàn. Trên chiếc bàn lớn nhất ở giữa có đặt những cành hoa và một con...
Hổ?!
Khương Ngư dụi dụi mắt, không dám tin vào mắt mình.
Nhìn ra xung quanh, nàng lại càng thêm mờ mịt.
Đây là hổ thật mà! Tại sao mọi người đều bình thản như thế?
Chẳng lẽ đây thực ra là một con mèo mướp phát triển quá mức sao?
Liên Kiều từ trong phòng chạy ra, trông bộ dạng nàng ấy có vẻ đã bình tâm lại rồi.
"Tiểu thư, người nhìn con hổ này xem, chẳng phải rất đáng yêu sao? Nó mới chỉ được vài tháng tuổi thôi đấy!" Giọng điệu nàng ấy đầy phấn khích.
Khương Ngư: "... Hổ ở đâu ra vậy?"
Liên Kiều: "Nghe nói là Điện hạ nhặt được đấy ạ."
Nhặt hổ ở đâu ra được chứ? Điện hạ là Võ Tòng sao?!
Con hổ gầm gừ "ao u" với nàng một tiếng, tiếng kêu rõ ràng là đã được luyện tập qua, nghe vô cùng mềm mại.
Nỗi sợ hãi của Khương Ngư lập tức tan biến quá nửa, nàng thử vươn tay ra.
Con hổ vô cùng nghe lời, nó nghiêng đầu ghé sát lại rồi chủ động cọ cọ vào tay nàng.
Khương Ngư lập tức ôm chầm lấy chú hổ con không buông tay.
Có thể nuôi một con hổ hoặc báo tuyết vốn là tâm nguyện lớn nhất trước đây của nàng, không ngờ lại có ngày thực hiện được.
Một lát sau Sơ Nhất lẻn tới ăn chực, Khương Ngư mới hiểu rõ ngọn nguồn việc Phó Uyên nuôi con hổ này.
Ba năm trước, Phó Uyên và Tiêu tiểu tướng quân đã cứu một con hổ mẹ trên núi.
Hổ mẹ bị thương gãy một bên chân, thấy người thì không gầm gừ hay la hét, trông vô cùng có linh tính. Phó Uyên bèn chủ động đề nghị đưa nó về phủ Quốc công chữa trị, sau đó mới thả về rừng.
Bốn tháng trước, trong dân gian bỗng có tin đồn có hổ xuất hiện ở nơi phố xá sầm uất. Nó không hại người mà cứ luôn đến trước cửa phủ Quốc công rên rỉ, dường như đang cảm thấy oan ức thay cho biến cố của phủ Quốc công.
Tin đồn lan truyền khắp nơi, không ít người bất bình thay cho Anh Quốc công.
Tin tức này nhìn qua thì có vẻ có lợi cho Lương Vương, nhưng thực tế nếu truyền vào hoàng cung thì chắc chắn sẽ khiến Thành Vũ Đế sinh nghi. Phó Uyên đã ra lệnh cho Sơ Nhất bắn chết con hổ và tiêu hủy xác nó.
Ngày hôm đó Sơ Nhất lẻn ra khỏi phủ. Hắn canh giữ trước cửa phủ Quốc công, quả nhiên đã tìm thấy con hổ đó.
Trên chân nó vẫn còn lưu lại dấu ấn hoa mai, đó là dấu ấn mà Phó Uyên đã làm cho nó hồi đó, Sơ Nhất nhận ra ngay lập tức.
Điều kỳ lạ hơn nữa là con hổ dường như cũng nhận ra hắn.
Nó dẫn hắn chạy ra ngoài thành rồi đi vào rừng sâu. Dưới vách núi, nó tìm thấy đứa con đang thoi thóp của mình.
Nó không thông minh đến thế, nó không biết chuyện gì đã xảy ra với phủ Quốc công, nó chỉ muốn tìm người cứu lấy đứa con sắp chết của mình mà thôi.
Chú hổ con mới chào đời không lâu đã đầy vết thương trên người, đến mắt cũng không mở ra nổi.
Sơ Nhất mủi lòng. Dưới sự chứng kiến của hổ mẹ, hắn bế chú hổ con lên, quay trở về thành.
Hắn giao hổ con cho vị đại phu chữa bệnh cho Phó Uyên rồi đi thỉnh tội với ngài ấy.
"Thuộc hạ thất trách, tự ý đưa hổ con về Vương phủ."
Phó Uyên thản nhiên hỏi: "Con lớn thì sao?"
Sơ Nhất: "... Ta đã thả nó đi rồi."
Phó Uyên im lặng, nhìn hắn bằng ánh mắt u ám lạnh lẽo.
Sơ Nhất "bạch" một tiếng quỳ xuống đất. Thập Ngũ cũng khuỵu gối quỳ xuống, lặng lẽ cầu xin cho hắn.
Đế giày của Phó Uyên nghiền nát ngón tay hắn, Sơ Nhất run rẩy kịch liệt nhưng không dám phát ra một tiếng động nào.
Lần đầu tiên hắn ý thức rõ ràng được rằng, chống lại mệnh lệnh của Phó Uyên chỉ có con đường chết.
Nhưng không biết vì sao cuối cùng hắn vẫn không chết.
Có lẽ ngày hôm đó trời mưa dầm dề, bệnh chân của Phó Uyên tái phát nên ngài ấy lười quản bọn họ. Hoặc cũng có thể vì mục đích con hổ bỏ trốn đã đạt được nên không cần phải tìm thêm rắc rối.
Tóm lại là hắn và sinh linh nhỏ bé kia đều đã sống sót.
Văn Nhạn và những người khác bôi thuốc cho nó, cho nó ăn, Phó Uyên đều không can thiệp. Khi nó xông vào thư phòng của chàng, làm đổ mực, chàng cũng chỉ xách gáy nó ném ra ngoài, dù còn bị nó đạp một cái dấu chân lên quần áo.
Sau đó hổ con khỏi bệnh, lớn lên thì vào núi săn bắn.
Thỉnh thoảng nó sẽ mang con mồi săn được về, nhưng thực sự chỉ là thỉnh thoảng mà thôi. Hầu hết thời gian nó đều ăn không đủ no nên cần phải đến Vương phủ ăn chực.
Người trong phủ bí mật mua thịt sống, hễ nó đến là cho nó ăn, không để cho Phó Uyên nhìn thấy.
Phó Uyên lúc nào cũng ngửi thấy mùi tanh rồi sắc mặt trở nên rất khó coi.
Giống như hôm nay vậy.
Sơ Nhất ăn no uống say, chào tạm biệt Khương Ngư rồi dẫn hổ con ra bờ hồ. Lúc đó Phó Uyên đã tháo chuỗi phật châu xuống, tay cầm cần câu đang ngồi câu cá. Thập Ngũ ngồi trên thuyền giúp chàng canh bóng cá.
Trời đã tối gần một nửa, chàng không biết đã câu bao lâu rồi. Sơ Nhất liếc trộm giỏ cá, thấy chẳng có gì bên trong.
Hổ con chủ động đến cọ vào người chàng, chàng liếc mắt nhìn sang một cái, hổ con liền sợ hãi đứng im tại chỗ không dám động đậy.
Ánh mắt Phó Uyên lướt qua vết máu trên râu của nó rồi khẽ cười nhạt một tiếng: "Đồ ngu ngốc, lại ăn bậy thứ gì rồi?"
Con hổ: "Ao ao."
Sơ Nhất bước tới: "Nó nói là đã ăn cá ạ."
Thần sắc Phó Uyên không rõ ràng: "Thích cá nàng ta câu sao?"
Con hổ: "Ao u ao u."
Sơ Nhất nhanh miệng: "Điện hạ, nó bảo là chưa bao giờ thấy ngài câu được con nào cả, thế nên mới thích đồ người khác câu đấy ạ."
Chưa dứt lời, Phó Uyên đã giơ chân đá một cái: "Giỏi nghe tiếng súc vật nói như thế, sao không ra cổng mà trò chuyện thêm với gã họ hàng của ngươi đi?"
Sơ Nhất ôm chân nhe răng trợn mắt: "Họ hàng nào cơ? Sao ta lại không biết nhỉ?"
Thập Ngũ nhỏ giọng nói: "Ngoài cổng có con chó đen ngày nào cũng đến xin ăn, đôi mắt kia trông giống hệt ngươi đấy."
Sơ Nhất giận mà không dám nói gì.
Thấy Phó Uyên đứng dậy đi ra ngoài, hắn gọi với theo: "Điện hạ, ngài đi đâu đấy?"
Phó Uyên nhặt lấy cây gậy chống, vẻ mặt hờ hững: "Đi xem thử xem, nàng ta làm món cá của bản vương thành cái dạng gì rồi."
Khương Ngư vừa cho cá mè hoa vào nồi.
Nàng cho hổ nhỏ ăn hai con cá sống, vẫn còn dư lại ba con cá diếc và một con cá mè hoa.
Ba con đầu nàng dùng để nấu canh cá, con sau đang chuẩn bị làm món đầu cá hấp ớt băm.
Mọi người vốn đang nói cười vui vẻ, không khí vô cùng náo nhiệt. Đột nhiên tất cả đều im bặt, thái độ trở nên nơm nớp lo sợ.
Khương Ngư liền biết Phó Uyên đã đến.
Người trong phủ yêu kính Thái tử nhưng lại khiếp sợ Lương Vương của hiện tại.
Nàng bưng một bát canh cá lên, mỉm cười nói: "Điện hạ, canh cá diếc vừa mới ra lò đây, ngài có muốn nếm thử không?"
Tác giả có lời muốn nói:
----------------------
Sau này không cần phải câu cá nữa đâu Điện hạ: "Ngư" của ngài tới rồi kìa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


