Năm Thành Vũ thứ mười chín, tuyết đầu mùa vừa rơi.
Đại tiểu thư nhà Hộ bộ Thị lang là Khương Ngư vừa mới đón xong sinh nhật tuổi mười tám.
Thế nhưng nàng lại chẳng thể vui vẻ nổi.
Tiệc sinh nhật tháng trước vốn dĩ rất bình thường, nàng chỉ mời vài vị tiểu thư có quan hệ thân thiết, trong đó bao gồm cả Liễu tiểu thư nhà Định An hầu.
Khi Liễu tiểu thư rời đi thì nhị ca của nàng ta đã đến đón, nhưng Khương Ngư cũng không để tâm chuyện này.
Nào ngờ ngay hôm sau tin đồn đã lan truyền khắp nơi, nói rằng nàng mượn dịp sinh nhật để lén lút hẹn hò với Liễu gia nhị lang. Lời đồn thổi thêu dệt vô cùng sống động, còn nói có không ít sai vặt cùng nha hoàn đã tận mắt chứng kiến.
Hôm đó cha nàng vừa bãi triều trở về, sắc mặt khó coi như vừa gặp quỷ. Ông chẳng cần phân biệt trắng đen phải trái đã mắng nàng một trận lôi đình, rồi hạ lệnh cấm túc nàng ba tháng và phạt chép "Nữ Huấn" hai trăm lần.
Khương Ngư nghe mà đầu óc mơ hồ.
Cho đến tận hôm nay, nàng mới nhận được thiệp mời của Trần Vương.
"Tiểu thư, tại sao Trần Vương điện hạ lại muốn gặp người?" Thị nữ Liên Kiều hỏi với vẻ do dự và đầy lo sợ.
Trần Vương Phó Sinh là Tam hoàng tử của đương kim Thánh thượng, cũng là người được một nửa triều thần đặt kỳ vọng sẽ trở thành trữ quân kế nhiệm.
Đáng lẽ ra hắn ta và Khương Ngư không nên có bất kỳ mối liên hệ nào.
Giờ đây hắn ta lại mời nàng đến gặp mặt tại tư dinh ở ngoại ô, dụng ý thế nào thì không nói cũng rõ.
"Đốt đi." Khương Ngư bình thản nói: "Em chưa từng nhận được thiệp mời và ta cũng chưa từng thấy Trần Vương."
Liên Kiều dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn kiên quyết gật đầu: "Vâng tiểu thư, chúng ta tuyệt đối không thể đồng ý với hắn ta!"
Cho dù Trần Vương có quyền cao chức trọng đến đâu thì cũng không thể sỉ nhục tiểu thư nhà nàng như vậy!
Sau khi Liên Kiều lui ra, Khương Ngư lại tiếp tục cầm bút chép sách.
Thực ra ngay từ khi lời đồn lan rộng thì nàng đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, và bức thiệp mời này chỉ càng khẳng định thêm suy đoán của nàng.
—— Nàng đang sống trong một cuốn tiểu thuyết.
Mười tám năm trước nàng xuyên không đến thế giới này, ban đầu vốn không có ký ức tiền kiếp. Nhưng khi tuổi tác lớn dần, những ký ức hoàn toàn khác biệt với thế giới này bắt đầu ùa về trong tâm trí nàng như thủy triều.
Chính như hiện tại, nàng có thể chắc chắn rằng mình đã xuyên vào một bộ truyện ngược cẩu huyết.
Nam chính là Trần Vương, còn nàng chính là nữ chính.
Tháng trước phủ Trưởng công chúa tổ chức tiệc thưởng hoa nên nàng đã được mời tham dự. Sau bữa tiệc, Trần Vương tuyên bố đã nhất kiến chung tình với nàng và muốn cầu thân, nàng theo bản năng đã từ chối rồi quay đầu bỏ chạy.
Vì vậy mới có màn kịch sau đó, nàng phải chịu sự sỉ nhục mà không cách nào thanh minh.
Bức thiệp mời này càng truyền đạt rõ ràng ý đồ của Trần Vương —— hoặc là thuận theo hắn ta, hoặc là chờ đợi những thủ đoạn tiếp theo của hắn ta.
Khương Ngư chọn vế sau.
Nàng chờ xem hắn ta định làm gì.
Suốt cả ngày hôm đó Khương Ngư chép sách được ba lần, nàng mệt đến mức vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi.
Trong mơ nàng cầm cuốc trồng Trần Vương xuống đất, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp cả giấc mơ.
Tiếc rằng đó chỉ là mơ mà thôi. Đến giờ Mão một khắc, Khương Ngư đầy tiếc nuối tỉnh dậy khỏi giấc nồng.
Trước khi bị cấm túc, mỗi ngày vào đúng giờ Mão chính nàng đều phải đến thỉnh an cha mẹ.
Theo như Khương Ngư biết thì đại đa số gia đình ở Trường An đều không có quy tắc này, đều là do cha nàng bày đặt kiểu cách khiến con cái phải chịu khổ theo.
Hiện giờ dù đang bị cấm túc và được miễn thỉnh an, nhưng đồng hồ sinh học đã khắc sâu vào xương tủy nên nàng không thể không thức dậy.
Nằm lười trên giường thêm một lát, nàng đành cam chịu bò dậy, sau khi rửa mặt xong lại tiếp tục chép sách.
Lần này thứ nàng chép không phải là "Nữ Huấn" mà là một cuốn du ký đang thịnh hành bên ngoài, nàng chép nó còn chăm chú hơn cả chép "Nữ Huấn".
Sau khi mẹ ruột của Khương Ngư qua đời, cha nàng đã đưa di nương lên làm chính thất, sự hiện diện của nàng trong nhà ngày càng mờ nhạt và cuộc sống cũng trở nên eo hẹp hơn.
Liên Kiều vốn khéo tay và tinh thông thêu thùa nên đã thêu rất nhiều đồ để đem bán lấy tiền. Đặc biệt là mỗi dịp cuối năm, để có tiền sắm sửa quần áo trang sức cho Khương Ngư, nàng ấy thường xuyên phải thức trắng đêm.
Khương Ngư không đành lòng thấy nàng ấy vất vả nên cũng từng chủ động học thêu thùa, nhưng trớ trêu thay trình độ có hạn. Những món thêu của nàng nếu bán được thì cũng chỉ kiếm được vài đồng bạc lẻ, mà phần lớn thời gian là không ai mua.
Sau vài lần xoay xở, Khương Ngư cuối cùng cũng tìm được hướng đi mà mình giỏi nhất —— đó là chép sách.
Nàng có thể mô phỏng đủ loại nét chữ, tốc độ chép sách lại vừa nhanh vừa có độ chính xác cao. Sách chép ra bán được không ít tiền, nhờ vậy mà Liên Kiều cuối cùng cũng không cần thêu thùa đến mức đau nhức mắt nữa.
Cũng chính vì vậy mà Khương Ngư mong cha phạt mình chép sách nhất, và sợ nhất chính là phạt quỳ từ đường. Việc trước thì dễ dàng, còn việc sau thì không trốn đi đâu được.
Trong những ngày bị cấm túc, bữa trưa nàng đều tự cung tự cấp.
Mẹ nàng lúc sinh thời đã xây một gian bếp nhỏ trong viện, bên cạnh còn có một mảnh vườn rau nhỏ.
Nàng và Liên Kiều cùng nhau xào hai đĩa rau ăn cho qua bữa, ăn xong lại quay về bàn tiếp tục chép sách.
Sau buổi trưa, Liên Kiều từ bên ngoài vén rèm bước vào: "Tiểu thư, lão gia đang đợi người ở chính đường."
Nàng ấy lộ rõ vẻ lo lắng, hiển nhiên là sợ Khương Ngư lại bị mắng.
Khương Ngư chỉ mỉm cười, đặt bút xuống và nói: "Thay y phục cho ta đi."
Hai người cùng đi đến chính đường.
Hộ bộ Thị lang Khương Quyết vừa dự cung yến trở về, trên người vẫn còn mặc quan phục trang trọng. Trông ông có vẻ đang gặp chuyện gì gấp gáp, chưa kịp thay đồ đã ngồi đây đợi nàng.
"Cha."
Khương Ngư hành lễ một cách lấy lệ.
Hiếm khi thấy cha nàng không soi mói lỗi lầm của nàng, ông chỉ ngồi xuống ghế và thở dài một tiếng thật sâu.
Khương Ngư: "Cha, cha gọi con có việc gì ạ?"
Khương Quyết: "Haizz!"
Khương Ngư biết ý im lặng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, cha nàng thời trẻ chính là một đại mỹ nam nổi danh, nếu không thì mẹ nàng đã chẳng từ bỏ quê hương kiên quyết theo ông về phương Bắc.
Nhưng mười mấy năm trôi qua, khuôn mặt này giờ chỉ còn lại những nếp nhăn và vẻ phong trần. Cuối cùng ông cũng ngẩng đầu lên, quan sát nàng rồi nói: "Hôm nay tại cung yến, bệ hạ đã đích thân bàn chuyện hôn sự cho Ngũ hoàng tử, và ngài đã nhắm trúng Tam tiểu thư phủ Thừa tướng."
Nói xong ngài nhấp một ngụm trà nóng rồi chờ đợi Khương Ngư lên tiếng.
Khương Ngư do dự một lát rồi đáp: "Thiên ban duyên lành, thật đáng chúc mừng."
Khương Quyết: "..."
Khóe mắt ông giật mạnh hai cái, bất thình lình ngài đặt chén trà xuống với vẻ mặt âm trầm.
"Sau khi tác thành hôn nhân cho Ngũ hoàng tử, Thục Phi nương nương liền thuận miệng nhắc đến Lương Vương. Bà ta nói ngài ấy đã đến tuổi nhược quán mà vẫn đơn chiếc, đã đến lúc phải tìm một cô nương biết chăm sóc người khác cho ngài ấy."
Khương Ngư sực hiểu ra.
Lương Vương, chính là Phế thái tử Phó Uyên.
Nói về cuộc đời của chàng, dân chúng Đại Ngụy không ai là không biết.
Ba tuổi thông hiểu văn chương, bốn tuổi luyện võ, mười hai tuổi đã giúp vua trị quốc, mười lăm tuổi ra trận chinh chiến và đích thân chém đầu tướng địch.
Mười bảy tuổi, chàng đã có thể một mình thống lĩnh đại quân xuất chinh. Trận chiến đó đại thắng, Thái tử đã lập được chiến công hiển hách.
Nghe nói ngày chàng khải hoàn trở về, dân chúng đứng dọc hai bên đường chào đón. Vô số hoa tươi cùng khăn tay của các thiếu nữ Trường An bay về phía Thái tử, tạo nên một giai thoại đẹp đẽ một thời.
Thế nhưng có lẽ đến ông trời cũng cảm thấy cuộc đời của Thái tử quá đỗi thuận buồm xuôi gió.
Đầu mùa xuân năm ngoái, Thái tử lại một lần nữa lên đường ra biên ải.
Ngay sau khi chàng rời đi không lâu, đại thọ của Thái hậu đã xảy ra biến cố —— Thập hoàng tử còn nhỏ tuổi đã bị người ta hạ độc sát hại. Sau nhiều đợt điều tra gắt gao, kết quả cuối cùng lại chỉ thẳng vào Tiêu Hoàng hậu và đại ca của bà là Anh Quốc công.
Tháng tư năm đó, Anh Quốc công bị khép vào tội kết đảng mưu phản, hại chết hoàng tự, tàng trữ vũ khí cùng nhiều tội danh khác, kết cục là bị tịch thu gia sản và xử trảm, còn Tiêu Hoàng hậu thì vì sợ tội mà tự vẫn.
Tháng năm, Thái tử trở về Trường An, chưa kịp vào cung diện thánh đã ngang nhiên bắn chết một vị triều thần ngay trên phố. Cả triều đình chấn động, Hoàng đế nổi trận lôi đình và muốn cầm kiếm giết chết Thái tử. Nhờ các đại thần ngăn cản nên chàng mới bị giáng xuống làm Lương Vương và bị giam lỏng tại một góc của Trường An.
Những câu chuyện này Khương Ngư đều đã nghe đến mòn tai.
Nàng bình tĩnh hỏi: "Tại sao cha lại nhắc đến Lương Vương?"
Khương Quyết mệt mỏi nói: "Thục Phi nói con và Lương Vương có tư tình từ trước, tháng trước tại tiệc thưởng hoa con còn ngâm thơ, mà từng chữ từng câu đều liên quan đến Lương Vương."
Điều này nằm ngoài dự tính của Khương Ngư.
Nàng chân thành đặt câu hỏi: "Con và Lương Vương vốn không hề qua lại, càng chưa từng vì chàng mà ngâm thơ, sao Thục Phi lại nói như vậy?"
Khương Quyết liếc nhìn nàng, tựa hồ cười lạnh: "Lương Vương tự là Quan Trần, con lại ngâm 'Bụi chẳng đến, gió xuân tự quét dọn thường xuyên', chẳng phải là ám chỉ Lương Vương sao?"
"..."
Như thế này cũng được ư?
Ở thời đại Khương Ngư từng sống có một loại người mà dù bạn có nói gì đi chăng nữa thì họ cũng có thể giải thích thành "tác phẩm tưởng niệm", Khương Ngư cảm thấy Thục Phi rất có thiên phú ở khía cạnh này.
Những lời phàn nàn trong lòng không hề lộ ra chút nào, Khương Ngư trưng ra vẻ mặt đau đớn: "Cha, con tuyệt đối không có ý đó ——"
Khương Quyết phẩy tay ngắt lời nàng: "Mấy chuyện đó không quan trọng, nhưng ta thấy ý của bệ hạ là muốn ban hôn cho con và Lương Vương."
Khương Ngư khựng lại một chút.
Cốt truyện nguyên tác chính là bắt đầu từ đây.
Thục Phi theo chỉ thị của Trần Vương đã vu khống nàng có tình cảm với Phế thái tử, khiến bệ hạ nảy sinh ý định ban hôn.
Mọi người đều biết Thái tử vốn không ham mê nữ sắc, lại trải qua biến cố lớn như vậy nên tính tình càng thêm bạo ngược thất thường, một khi gả qua đó chắc chắn là lành ít dữ nhiều. Nữ chính trong sách đã quá sợ hãi nên buộc phải thỏa hiệp với Phó Sinh, đồng ý để hắn ta cưới mình.
Nào ngờ Phó Sinh vẫn chưa thấy thỏa mãn.
Ngay trước thềm đám cưới, hắn ta đã cố tình dàn xếp cho nữ chính tình cờ gặp gỡ Liễu gia công tử rồi dẫn người đến bắt quả tang. Danh tiết của nữ chính bị hủy hoại, không còn tư cách làm chính phi nên đành nuốt nước mắt gả cho Phó Sinh làm thiếp.
Sau đó chính là chuỗi ngày tình thâm kéo dài cả triệu chữ.
Nữ chính lần lượt phải trải qua những vận hạn như sảy thai, gãy chân, trúng độc, cuối cùng bị Phó Sinh hành hạ đến chết. Còn Phó Sinh thì bừng tỉnh hối lỗi nhưng đã quá muộn màng, vì để bảo vệ tro cốt của nữ chính mà hắn ta đã chết trong cuộc biến loạn cung đình do Phế thái tử khởi xướng.
Lời nhận xét của Khương Ngư là: ...
Nếu trong tay có một khẩu súng bắn tỉa thì nàng đã sớm bắn chết cái thứ xui xẻo này rồi.
Khương Quyết thấy nàng cúi đầu im lặng thì cứ ngỡ nàng lại không để tâm, tức thì cảm thấy lồng ngực nghẹn ứ vì tức giận.
Đứa con gái này của ông từ nhỏ chỉ gần gũi với mẹ nó, trớ trêu thay mẹ nó lại là người hồ đồ, chẳng bao giờ tính chuyện tìm cho con gái một tấm chồng tốt mà chỉ nuông chiều khiến nó càng thêm bướng bỉnh, nuôi ra cái tính lười biếng này.
Nhưng sự việc đã rồi, ông bực dọc nói: "Tâm tư của bệ hạ ta cũng không đoán chắc được, tóm lại là con hãy chuẩn bị tâm lý đi!"
Khương Ngư ngước mắt: "Tiêu Hoàng hậu qua đời chưa đầy hai năm, bệ hạ đã muốn ban hôn cho Lương Vương rồi sao?"
Mặc dù theo luật pháp Đại Ngụy, nếu mẹ ruột mất mà cha vẫn còn sống thì chỉ cần chịu tang một năm là đủ. Thế nhưng các sĩ phu ở Trường An đa số đều coi trọng gia phong, người nào kỹ tính một chút đều sẽ chọn chịu tang ba năm cho đúng lễ nghĩa.
"Im miệng!"
Nào ngờ vừa nghe nàng nói xong, Khương Quyết đã đột ngột quát lớn.
"Đây là chuyện con có thể bàn luận sao? Chẳng phải đều do cái họa con gây ra ư? Con dây dưa với Liễu nhị thiếu gia bị người ta đồn đại ra ngoài vẫn chưa đủ, sau lưng lại còn dám tơ tưởng đến Lương Vương!"
Khương Ngư: "... Ồ."
"Chính vì ta lơ là giáo dục nên mới để con làm ra những chuyện không biết xấu hổ như thế này, làm bại hoại môn phong nhà họ Khương!"
Cha nàng phê phán với vẻ mặt vô cùng đau xót.
Khương Ngư đã quá quen với việc này, thỉnh thoảng nàng lại gật đầu hưởng ứng để tỏ ý đã hối lỗi.
"Lão gia, lão gia! Trần Vương điện hạ tới!"
Ngay khi Khương Ngư sắp không nhịn được mà muốn trợn trắng mắt thì có tên sai vặt hớt hải chạy vào thông báo.
Cùng lúc đó là tiếng bước chân vững chãi của đôi ủng đen vang lên từ tốn.
Tháng trước tại phủ Hán Dương Trưởng công chúa, chính âm thanh như thế này đã đuổi theo nàng, khiến nàng gặp ác mộng suốt mấy ngày liền.
Khương Ngư biết, hắn ta đến để hỏi cưới nàng với cha.
Không kịp nữa rồi.
Nàng đột ngột xoay người quỳ gục trước mặt cha mình, dõng dạc nói: "Cha, con nguyện gả cho Lương Vương!"
Tiếng bước chân bỗng dừng lại.
Đến cả Khương Quyết đang vội vàng đứng dậy nghênh đón Trần Vương cũng nhất thời ngây người tại chỗ. Ông không thể tin vào tai mình: "Con nói cái gì?"
"Thưa cha, con nguyện ý gả cho Lương Vương làm phi, xin cha hãy thành toàn cho con." Khương Ngư lặp lại một lần nữa.
Dù đang quay lưng về phía cửa, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn lạnh lẽo và dính dấp như rắn độc của người mới đến, đang bám riết lấy sống lưng mình. Khương Ngư vẫn thẳng lưng, sắc mặt không đổi.
Nàng nghe thấy tiếng Khương Quyết hít sâu một hơi, ước chừng ông muốn mắng nàng nhưng không mắng ra lời, mà chỉ quay đầu cười nịnh nọt: "Điện hạ, sao ngài lại đến đây? Khương mỗ đón tiếp chậm trễ, xin điện hạ thứ tội."
"Không sao, chỉ là hôm nay trên triều có vài việc muốn cùng Khương đại nhân thảo luận."
Ông lại lườm Khương Ngư một cái, trầm giọng nói: "Về phòng tiếp tục chép sách đi, hãy nghiền ngẫm cho kỹ những đạo lý mà tiên sinh đã dạy con!"
Khương Ngư bình thản cúi đầu: "Vâng."
Từ đầu đến cuối nàng không hề quay đầu lại, cứ thế quỳ tại chỗ nghe tiếng trò chuyện của hai người dần đi xa.
Một lát sau nàng mới chậm rãi thở hắt ra một hơi, rồi dưới sự dìu dắt của Liên Kiều mà đứng dậy.
Sau lưng nàng đã đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Nàng mỉm cười không mấy để tâm, vỗ nhẹ vào tay Liên Kiều để trấn an rồi cất bước đi ra ngoài.
Chưa kịp đi đến viện thì hai người đã bị người của cung đình chặn lại.
Vị thái giám đi đầu cười híp mắt nói: "Thánh thượng có lệnh, tuyên trưởng nữ nhà họ Khương vào cung diện thánh."
*
Lương Vương phủ hoàn toàn khác biệt với thế giới bên ngoài. Bất kể là xuân hay đông, nơi đây đều bao trùm một vẻ tĩnh lặng và tiêu điều.
Cũng may ánh nắng ban trưa rạng rỡ đã xua tan đi cái se lạnh của những cơn gió bấc.
Thị vệ Sơ Nhất sau khi ăn no uống say đã ra bờ hồ, để bầu bạn cùng điện hạ nhà mình câu cá.
Lương Vương phủ không lớn lắm, nơi chiếm diện tích rộng nhất chính là cái hồ nước này. Mùa đông đến, cá trong hồ đều đi trú đông cả, nhưng điện hạ nhà hắn thì chẳng hề bận tâm.
Từ đầu năm đến giờ, Phó Uyên ngày nào cũng ra đây câu cá.
Nhưng chàng căn bản không thể câu được con cá nào.
Ai bảo chàng chỉ thả lưỡi câu mà không hề mắc mồi? Ban đầu cũng có vài con cá ngốc nghếch mắc lừa, nhưng chàng lại không ăn cá nên cứ thế ném trả lại hồ.
Cứ như vậy, về sau chẳng còn con cá nào cắn câu nữa.
Sơ Nhất nhìn không nổi, có lần đã lén lặn xuống hồ để móc cá vào lưỡi câu cho chàng, kết quả là bị lộ và suýt chút nữa bị chàng dùng cần câu đánh chết.
Những ngày tháng cứ thế trôi qua trong tẻ nhạt.
May mà hôm nay hắn đã mang về một tin tức mới.
"Điện hạ, tại cung yến hôm nay, Thục Phi đã theo chỉ thị của Trần Vương mà công khai chuyện ngài và Khương gia đại tiểu thư có tình xưa nghĩa cũ, không chừng bệ hạ sẽ ban hôn cho ngài đấy."
Hắn ghé sát vào tai điện hạ thì thầm.
Phó Uyên im lặng.
Sơ Nhất lại ghé sát hơn: "Khương gia đại tiểu thư dung mạo xinh đẹp nhưng lại từng có thư từ qua lại với Trần Vương, thần nghi ngờ nàng ta là tai mắt của hắn ta."
"..."
"Điện hạ, ngài thấy thế nào?"
Phó Uyên: "Tai ta bị điếc rồi sao?"
Sơ Nhất: "Hả?"
Phó Uyên mặt không cảm xúc: "Ngươi đứng quá gần, cá chạy hết rồi."
Sơ Nhất theo bản năng nhìn xuống mặt hồ, mặt hồ vẫn phẳng lặng không một gợn sóng.
"... Chạy hết cái gì chứ, ngài cứ câu được cá đi rồi hãy nói mấy lời đó." Hắn lẩm bẩm nhỏ trong miệng.
Hiển nhiên là Phó Uyên không những không điếc mà thính giác còn nhạy bén lạ thường.
Chàng chẳng nói gì, chống gậy đứng dậy rồi vừa nhường ghế vừa ném cần câu xuống đất.
Ý đồ rất rõ ràng: Ngươi làm đi.
Làm thì làm!
Sơ Nhất không chịu thua kém, đặt mông ngồi xuống chiếc ghế mây rồi tung cần câu ra, mắt chăm chăm nhìn mặt hồ với khí thế hừng hực. Ánh mắt hắn rực cháy, không chịu bỏ sót bất kỳ động tĩnh nhỏ nào.
Một khắc trôi qua, Sơ Nhất vẫn điềm nhiên tự tại.
Hai khắc trôi qua, cá bơi quanh lưỡi câu không mồi một vòng rồi bỏ đi, vầng trán Sơ Nhất bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
Ba khắc trôi qua, Phó Uyên đột nhiên lên tiếng: "Cắn câu rồi."
Mặt nước khẽ dao động, Sơ Nhất không kịp suy nghĩ liền lập tức nhấc cần thu dây.
Lưỡi câu trống rỗng, bên cạnh vang lên tiếng cười nhạt đầy lạnh lùng của Phó Uyên.
Sơ Nhất cảm thấy trời đất như tối sầm lại.
Hắn lại bị điện hạ xoay như chong chóng rồi! Sao hắn cứ mãi chẳng chịu khôn ra thế này!
Tác giả có lời muốn nói:
----------------------
Khai chương đại cát! Truyện này có bản nháp đầy đủ, sẽ kiên trì cập nhật hàng ngày ~
Đây là một câu chuyện tương đối ấm áp, không có quá nhiều thăng trầm sóng gió, không có ngược luyến, không có cẩu huyết. Phong cách chính là như vậy, hoan nghênh các bảo bối nhảy hố.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)