Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả Cho Lão Phu Quân Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Sắc mặt Trương mối lập tức thay đổi, Tào Vũ cũng nhíu chặt mày.

Họ vốn đến để trả tiền cho nhà họ Chu, sao nghe ý A Hỉ lại như muốn tiếp tục với nhà họ Chu vậy?

Xuân Hỉ tự nhận mình đã kết giao với nhà mẹ đẻ của Hiền phi nương nương, Trương mối không dám dễ dàng đắc tội, lại sợ sau này Chu Cần oán trách, cuối cùng vẫn phải đến nhà họ Chu một chuyến.

Sau khi Trương mối rời đi, Xuân Hỉ và Tào Vũ tự tìm ghế ngồi xuống, lại gọi thêm hai bát nước ngọt uống.

Chẳng bao lâu, Chu Cần đã tới, đi cùng còn có mấy người chú bác và anh em họ trong nhà họ Chu.

“Có đôi khi tận mắt nhìn thấy cũng chưa chắc đã là toàn bộ sự thật.

Hôm ấy, công tử họ Diệp mà tiên sinh gặp vốn có thù oán với đại thiếu gia họ Vệ, nên mới cố ý dẫn ta đi, muốn ta giúp hắn phá hỏng hôn sự của đại thiếu gia.

Chuyện này hai nhà Vệ, Tiêu đều đã biết rõ, lão phu nhân họ Tiêu, cũng chính là mẫu thân của Hiền phi nương nương, còn ban thưởng cho ta không ít vàng thoi nữa.”

Nghe đến vàng thoi, ánh mắt người nhà họ Chu lập tức sáng rực.

Nhà họ Vệ đã tặng cho Xuân Hỉ hẳn một xe sính lễ, cha mẹ Chu Cần sớm đã dò la rõ ràng, nên mới vội vàng tới cửa cầu hôn, mong Xuân Hỉ sẽ mang hết sính lễ nhà họ Vệ về làm của hồi môn.

Giờ thì ra chuyện Xuân Hỉ dây dưa với người khác chỉ là hiểu lầm, giá trị bản thân lại càng tăng lên, cưới nàng về chẳng phải quá tốt sao.

Hóa ra nhà họ Tào không phải giữ sính lễ không trả, mà là muốn bỏ qua hiềm khích, tiếp tục chuyện hôn sự này.

Người nhà họ Chu khẽ ho, đưa mắt ra hiệu cho Chu Cần, sắc mặt Chu Cần có phần khó coi.

Hắn vốn tưởng hôm nay Xuân Hỉ đến là để tranh cãi với mình, không ngờ hai nhà đã đến mức trở mặt, vậy mà Xuân Hỉ vẫn muốn ở bên hắn! Hôn sự này chắc chắn có điều khuất tất.

Hắn không thể để người đàn bà này bám lấy mình! Chu Cần nhíu chặt mày, trừng mắt nhìn Xuân Hỉ: “Tại hạ không phải kẻ tham tiền, ta và cô nương tính tình không hợp, cô nương hà tất cứ phải dây dưa với ta mãi không buông?”

Xuân Hỉ chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Nếu tiên sinh đã thấy không hợp tính, sao còn nhờ mối đến dạm hỏi, lại còn rình rang tới nhà ta cầu hôn? Nay tiên sinh chỉ một câu không hợp tính đã muốn hủy hôn, lại để ta phải chịu điều tiếng và ánh mắt khinh miệt, sau này ta còn biết lấy ai?”

Tào Vũ khi trước còn định trả lại tiền cho nhà họ Chu, giờ nghe Xuân Hỉ trách Chu Cần, lập tức giận không kìm được.

Hắn “rầm” một tiếng ném bát xuống bàn, sải bước tới trước mặt Chu Cần, túm lấy cổ áo hắn: “Ngươi đùa giỡn muội ta, lại còn viết mấy thứ vớ vẩn bôi nhọ lên người nó, sách thánh hiền ngươi học đều cho chó ăn cả rồi à?”

Tào Vũ sức lực lớn, dễ dàng nhấc bổng Chu Cần lên.

Nhìn gần khuôn mặt Tào Vũ, Chu Cần càng thấy sợ hãi.

Hắn sợ lại bị đánh, vội vàng nói: “Sính lễ ta không cần nữa, thế này các người vừa lòng chưa?”

“Ta vừa nói rồi, ta có vàng thoi nhà họ Tiêu thưởng, cũng chẳng thiếu tiền.”

“Vậy ngươi muốn thế nào?”

Chu Cần hối hận không kịp, sớm biết Xuân Hỉ khó đối phó thế này, hắn tuyệt đối không dám động đến nàng.

Nói mãi cuối cùng cũng vào chuyện chính, Xuân Hỉ cong mắt, nở nụ cười: “Giờ trước mặt tiên sinh có hai con đường, một là cưới ta làm vợ, hai là tự mình đến nhà ta, trước mặt hàng xóm láng giềng nói rõ là ngươi vô cớ hủy hôn trước, lỗi không phải ở ta, rồi mang sính lễ về.”

Chu Cần nghiến răng, mặt xám như gan heo, hồi lâu mới nói: “Được, ta xin lỗi.”

“……”??? Gì thế này? Người nhà họ Chu đều nhìn Chu Cần như nhìn kẻ ngốc.

Một người vợ vừa có vàng thoi lại biết hầu hạ người khác, có đốt đèn lồng cũng khó tìm, ngươi thà xin lỗi chứ không chịu cưới là sao? Thật tưởng mình thi đỗ tú tài là quý giá lắm chắc? Đại bá nhà họ Chu không nhịn được lên tiếng: “Hiền điệt, tuổi ngươi cũng không còn nhỏ, thi bao nhiêu năm mới đỗ tú tài, cho dù có thi được cử nhân thì e cũng phải thi đến bốn, năm mươi tuổi, đừng kén chọn quá.

Ta thấy cô nương nhà họ Tào rất tốt.”

Nếu thành được mối hôn sự này, Trương mối sẽ được hai nhà cảm tạ, bà lập tức phụ họa: “Đúng đấy tiểu Chu, nhà các ngươi vừa mới cầu hôn xong đã đòi hủy hôn là không phải, lại còn viết bài nói xấu người ta, ngoài Xuân Hỉ ra, còn ai chịu một lòng một dạ theo ngươi, cái tính nhỏ nhen ấy?”

Mặt Chu Cần nghẹn đến đỏ bầm.

Trên đường tới gặp Xuân Hỉ, hắn còn nghĩ sẽ viện dẫn kinh điển, mắng Xuân Hỉ không giữ lễ nghĩa, nhà họ Tào tham tiền.

Đúng là hắn chủ động hủy hôn, nhưng lỗi là ở Xuân Hỉ, người bị chê cười cũng phải là Xuân Hỉ.

Kết quả mọi chuyện hoàn toàn trái ngược.

Xuân Hỉ không khóc không nháo, thậm chí còn tươi cười muốn tiếp tục thành thân với hắn, rồi mọi người đều đứng về phía Xuân Hỉ.

Người đàn bà này tâm cơ quá sâu! Nếu cưới nàng về, e rằng cả đời này hắn cũng không ngóc đầu lên nổi.

Chu Cần thực sự sợ bị ép cưới Xuân Hỉ, lập tức nói: “Các người về nhà đợi đi, ta sẽ gọi cha mẹ cùng đến nhà họ Tào nhận lỗi xin lỗi.”

“Đồ hồ đồ, đến cô nương tốt thế này còn không biết quý, ta xem sau này ngươi chỉ có nước cưới tiên nữ!”

Đại bá nhà họ Chu giận dữ vung tay áo bỏ đi, những người khác cũng thấy Chu Cần thật khó hiểu, Trương mối lại quay sang thân thiết với Xuân Hỉ: “Thẩm trước đây bị họ Chu lừa, Xuân Hỉ à, con đừng giận thẩm, yên tâm, lần sau thẩm nhất định sẽ giúp con tìm một lang quân xứng đáng để gửi gắm cả đời!”

Xuân Hỉ chẳng hề để bụng, dịu dàng đáp: “Vậy phải nhờ thẩm để tâm giúp con rồi.”

Ra khỏi nhà Trương mối, đầu óc Tào Vũ vẫn còn mơ hồ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc