Trương ma ma sửng sốt, không dám đứng dậy, bà ấy nhìn qua phía Hương Thảo.
Hương Thảo do dự một lúc, nghĩ đến những gì vừa xảy ra, rồi mới quay qua gật đầu với bà ấy.
Lúc này, Trương ma ma mới chậm rãi đứng dậy, sau khi đứng dậy, bà ấy không khỏi liếc mắt quan sát vẻ mặt của Vân Ninh.
Thấy Vân Ninh không có phản ứng gì, bà ấy mới lấy một chiếc lược mới từ hộp đựng đồ trang điểm ra, tiếp tục chải tóc cho Vân Ninh. Lúc này, động tác trên tay bà ấy lại càng thêm nhẹ nhàng hơn nữa.
Với thân phận hiện tại của mình, nhìn thế nào thì nàng cũng đều là một người chiến thắng trong cuộc sống này rồi.
Cho dù phụ thân có sủng ái Tố di nương và thứ đệ thứ muội thì có sao đâu nào? Mẫu thân xuất thân từ nhà họ Lục, làm gì có chuyện phụ thân nàng vì một di nương mà đắc tội với nhà họ Lục được cơ chứ. Việc nguyên chủ có thể sống một cách ngang ngược kiêu ngạo trong phủ này mà không ai dám quản cũng đã chứng minh được điều này rồi. Ngay cả khi không được phụ thân sủng ái, nàng vẫn có thể ngẩng cao đầu mà sống trong cái phủ này!
Thân phận của nàng còn sờ sờ ở đây, bất kể mẫu thân nàng có được sủng ái hay không thì trong hay ngoài phủ cũng đều không có ai dám coi thường nàng cả. Chỉ cần nàng không mắc phải sai lầm lớn nào quá nghiêm trọng, thì nàng có thể sống xuôi chèo mát mái cả đời.
Không chỉ vậy, khuôn mặt này của nàng lại còn là ngàn dặm có một.
Sở dĩ nguyên chủ rơi vào kết cục bi thảm này, là vì bụng dạ nàng ta xấu xa, đã ra tay làm hại người khác, hơn nữa – còn là vì nàng ta muốn tranh dành nam chính với nữ chính!
Lăng la tơ lụa mặc không sướng sao? Hay là sơn hào hải vị ăn không ngon? Tại sao nàng ta lại rãnh rỗi mà đi kiếm chuyện với người khác vậy, lại còn vắt óc lập mưu để cướp một người đàn ông khỏi tay nữ chính?
Lúc này, nguyên chủ còn chưa ra tay giết hại đệ đệ con vợ lẽ, cũng chưa âm mưu dàn cảnh để gài bẫy nam chính – nhằm gả cho hắn. Giờ vẫn chưa phải là thời điểm tệ nhất, hết thảy đều có thể thay đổi được.
Nàng không phải loại người thích gây chuyện, chỉ cần không có ai khiêu khích nàng thì nàng cũng sẽ không chủ động đi khiêu khích người khác. Với thân phận hiện tại của nàng, chỉ cần nàng không phạm sai lầm nghiêm trọng thì chẳng khác nào cuộc đời đã được trải sẵn thảm đỏ, cứ thế mà hưởng thụ nhân sinh thôi.
Từ giờ trở đi, sẽ không còn cảnh phải dậy sớm làm việc, không còn phải 996 (làm việc từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày trong tuần), không còn cảnh điện thoại luôn mở 24/24 để đợi lệnh cấp trên, không còn nỗi lo thất nghiệp, cũng không còn áp lực phải trả tiền thế chấp mua ô tô hay mua nhà nữa...
Mới nghĩ đến đây, Vân Ninh đã cảm thấy toàn thân thoải mái hẳn, không khí cũng trở nên trong lành hơn nhiều.
Sau khi chỉnh trang xong, Vân Ninh đi dùng bữa sáng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)