Thế nhưng trong lòng cậu lại khẽ bật ra một câu tự giễu đã lỗi thời.
Dù sao thì cũng ghi danh rồi nhỉ?
"Cảm ơn." Ký tên xong, Đường Đình Thải đưa lại cây bút cho cô lễ tân. Nhưng không ngờ lại chẳng nhận được nụ cười lịch sự nào từ cô, thay vào đó là một ánh mắt khinh thường rõ ràng.
Đường Đình Thải khẽ lắc đầu, bật cười nhạt.
Xem ra con đường sau này của mình... đúng là không dễ đi thật.
Thật ra, từ khi vừa xuyên tới thế giới này, cậu đã sớm ý thức được điều đó. Sau khi tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên chủ, thậm chí cậu còn từng nghĩ đến việc tìm một con dao nhỏ tự xử cho xong. Nếu giả sử cuộc đời này là một trò chơi nuôi dưỡng minh tinh, thì độ khó này phải gọi là "chế độ địa ngục", căn bản là không thể nào phá đảo nổi!
Đường Đình Thải liếc nhìn một lượt đám phóng viên xung quanh, ai nấy đều treo trên mặt nụ cười giả tạo nhưng ánh mắt thì đầy châm chọc, bỗng thấy mệt mỏi đến cực độ. Cậu thầm than. Mấy người các người không cần tốt bụng đến vậy đâu! Tôi biết phía trước gian nan thế nào mà, không cần cứ nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhắc "mày chết chắc rồi" thế kia! Nhìn cái ánh mắt nhỏ đầy khinh bỉ ấy, thật là... muốn cảm ơn mà cảm không nổi.
Cảm ơn nhé, chân thành lắm luôn!
"Hoan nghênh Đường Đình Thải, hoan nghênh!" Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo vang lên. MC nữ – Ngụy Thiêm Hoa, với gương mặt tươi cười rạng rỡ, chủ động vươn tay chào đón cậu.
Ngụy Thiêm Hoa là MC thuộc công ty Tinh Hoa Giải Trí, từng dẫn vài chương trình gameshow khá nổi trên truyền hình, miễn cưỡng có thể xem là ngôi sao tuyến hai. Nếu không phải vì vậy, cô cũng chẳng bị điều ra đứng thảm đỏ làm người dẫn sự
kiện như thế này. Anh trai cô, Ngụy Thượng Cẩm, danh tiếng còn lớn hơn nhiều, là diễn viên trụ cột của Tinh Hoa, hiện giờ được mệnh danh là một trong "Tứ đại tiểu sinh" của làng phim truyền hình quốc nội. Gọi là "chuẩn ảnh đế tuyến một" cũng chẳng sai.
Ngụy Thiêm Hoa và Đường Đình Thải vốn hoạt động ở hai lĩnh vực khác nhau trong giới giải trí, một người là MC, người kia là diễn viên, lại khác biệt cả về giới tính, nên dù cùng thuộc công ty Tinh Hoa, giữa hai người cũng không tồn tại mâu thuẫn hay cạnh tranh trực tiếp gì.
Hơn nữa, trong suy nghĩ của Ngụy Thiêm Hoa, dù sao Đường Đình Thải cũng là nghệ sĩ dưới trướng công ty mình, đương nhiên phải "chiếu cố" một chút. Cô không dám chắc cấp trên đang có thái độ thế nào với cậu, nhưng nếu mình chẳng chịu nể mặt, lỡ bị lãnh đạo gọi tên nhắc nhở thì đúng là mất mặt quá rồi.
Chưa kể, tuy Đường Đình Thải ngoài kia đang bị chửi không ngừng nghỉ, nhưng xét cho cùng thì cũng vì quá nổi mới bị mắng nhiều như vậy, đúng không? Một người không có danh tiếng thì ai hơi đâu quan tâm? Cũng chính vì thế, tuy tuổi đời còn trẻ nhưng Ngụy Thiêm Hoa lại có trực giác rất nhạy bén với thế giới giải trí, nếu không cũng chẳng thể nhanh chóng leo được đến vị trí hiện tại chỉ trong vài năm ngắn ngủi.
Thế nên, cô làm như không biết đến cái quá khứ "không mấy vẻ vang" của Đường Đình Thải, cư xử với cậu như với một người bạn cũ thân thiết lâu ngày gặp lại.
Ngụy Thiêm Hoa quả thực có ý định "đỡ đạn" cho Đường Đình Thải Thải một chút, nhưng Chu Ất Chương – người dẫn chương trình bên phía công ty đối thủ, thì lại chẳng nể nang gì. Ông ta giữ nguyên bộ mặt lạnh như tiền, nhìn Đường Đình Thải chẳng khác nào kẻ thù không đội trời chung. Ngụy Thiêm Hoa trong lòng chỉ biết âm thầm rủa một câu, ngoài mặt vẫn phải cố gắng dung hòa bầu không khí. Để tránh cho Đường Đình Thải lâm vào cảnh quá bẽ mặt trước ống kính, cô bèn chủ động nở nụ cười thân thiện, tích cực dẫn dắt trò chuyện. Nào là hỏi cậu "ở nước ngoài ăn uống có hợp không", rồi "ở Nhật Bản có gặp chuyện thú vị gì không", toàn mấy câu hỏi vô thưởng vô phạt nhưng dễ ứng phó.
Trái ngược hoàn toàn với thái độ thân thiện của Ngụy Thiêm Hoa, Chu Ất Chương thì chẳng buồn giấu giếm sự bài xích ra mặt. Ông ta thậm chí còn không muốn đứng cạnh Đường Đình Thải, rõ ràng là ngại bị "dây bẩn". Dù sao thì hai người cũng chẳng chung công ty, ngày thường chẳng mấy khi giao tiếp, nên Chu Ất Chương cũng chẳng ngại đắc tội. Huống hồ ông ta lại thuộc thế hệ cũ, tư tưởng bảo thủ, nhìn kiểu người "lẳng lơ không đứng đắn" như Đường Đình Thải là đã thấy gai mắt, không đời nào có thể tỏ ra thân thiện nổi.
"Hừ." Chu Ất Chương khinh thường hừ một tiếng, quét mắt nhìn Đường Đình Thải như thể vừa nuốt phải ruồi, ánh mắt tràn đầy ghê tởm.
Chẳng là khi nghe Đường Đình Thải nói: "Sinh hoạt ở Nhật thật sự khá thoải mái," thì cuối cùng ông ta cũng không nhịn được nữa, ngay trước mặt bao người tặng cho cậu một ánh nhìn đầy khinh bỉ.
Đường Đình Thải suýt thì nổi gân trán.
Câu còn chưa nói hết mà! Phía sau cậu còn định thêm một câu "Nhưng tôi vẫn thấy sống ở Hoa Hạ tốt hơn, dù sao cũng là quê hương mình", câu trả lời vừa đúng chuẩn mực, vừa an toàn, có chỗ nào sai chứ? Vậy mà cậu mới nói nửa câu, Chu Ất Chương đã tự động bổ não thêm mấy lớp nghĩa, lập tức bày ra vẻ mặt như vừa thấy kẻ phản quốc.
Đường Đình Thải thầm rủa trong bụng:
Làm như người già là hiểu hết mọi chuyện ấy. Tôi có nói là tôi quen đóng phim GV đâu? Ông tự tưởng tượng hơi xa rồi đấy!
Đường Đình Thải chỉ biết bất lực thở dài, nét mặt như phủ đầy vạch đen (hắc tuyến). Xem ra, các phóng viên thân yêu của chúng ta lại có thêm chất liệu để giật tít rồi đây.
Ngụy Thiêm Hoa cũng không phải kẻ hồ đồ, cô không vội vàng cũng không kéo dài thêm, trò chuyện cùng Đường Đình Thải vài câu xã giao cho có lệ, rồi nhanh chóng để cậu rời đi. Cô biết rõ, nếu nói thêm vài câu nữa thì cái ông già bên cạnh e là sẽ bùng nổ mất.
Người đàn ông này quả thật chẳng để lộ ra chút tình cảm nào, lạnh lùng đến mức không thể thân nổi. Cũng chẳng lạ gì ông ta lăn lộn nhiều năm trong nghề mà chỉ leo được đến vị trí như hiện tại.
Ngụy Thiêm Hoa liếc mắt khinh bỉ nhìn Chu Ất Chương một cái, rồi lập tức trở lại nụ cười nghề nghiệp, giới thiệu tiếp ngôi sao đang tiến về phía thảm đỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
