Chợt nhận ra điều gì, cậu lại tự điều chỉnh suy nghĩ: Khoan đã, cái kiểu "bán thân" đó là của nguyên chủ thích, không phải mình!
Nói cho đúng, "cậu" bây giờ vẫn chỉ là một minh tinh hạng ba, chưa đủ tư cách chen chân vào tuyến đầu. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, về mức độ nổi tiếng, thì đúng là danh vang khắp nước, thậm chí còn hơn nhiều minh tinh hạng nhất. Nghĩ tới đây, Đường Đình Thải không khỏi tự giễu: Vậy cũng coi như một loại an ủi rồi.
Hiện tại, ở Hoa Hạ, chẳng ai không biết cậu ta là ai, một kẻ đầy tai tiếng, nhân cách tệ bạc, tính tình cộc cằn, ghen tuông, tư cách sống hỗn loạn, vì muốn nổi tiếng mà không từ thủ đoạn, sẵn sàng bán sắc, làm "tiểu tam", thậm chí còn bị đồn bán cả thân sau... Gần đây còn dính dáng đến vụ scandal đóng "phim canxi" ở Nhật Bản...
Chính vì thế, tên tuổi cậu ta rất "hot". Hở chút là có phốt, chút là có scandal. Bất kể ai, chỉ cần nhắc tới tên Đường Đình Thải, đều biết là ai.
Đường Đình Thải khẽ nghiêng đầu về phía ống kính, nở nụ cười mê hoặc "khuynh quốc khuynh thành", thần sắc hoàn toàn không để lộ chút gì về những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng.
Mặc cho bên này đám phóng viên điên cuồng bấm máy thế nào, bên kia, người dẫn chương trình trên thảm đỏ đã bắt đầu đọc đến tên của Đường Đình Thải.
"Ngay lúc này, người đang tiến đến phía chúng ta là... ờm..." người chủ trì đứng cuối thảm đỏ nhìn thoáng qua danh sách trong tay, hơi ngẩn ra một chút, rồi mới tiếp tục "Là Đường Đình Thải!"
Vào lúc đó, Đường Đình Thải đã đi được hơn nửa thảm đỏ. Cậu vừa bước lên bậc thang, trước mắt đã có thể thấy rõ phần cuối của thảm đỏ.
Vừa nghe tên cậu được đọc lên, đám phóng viên đang tác nghiệp ở cuối thảm đỏ đồng loạt ngừng tay, không hẹn mà cùng ngoái đầu nhìn về phía bậc thang. Quả nhiên, một thanh niên có vóc dáng cao gầy, gương mặt vô cùng tuấn tú đang tiến lên từ dưới chân cầu thang. Không sai – là đẹp trai đến mức khó tin. Tuy rằng Đường Đình Thải sắp chạm ngưỡng tuổi hai mươi, nhưng ngoại hình lại trẻ đến mức khiến người ta tưởng chừng như chỉ mới mười sáu.
Đây chính là Đường Đình Thải trong truyền thuyết sao?
Một vài phóng viên trước giờ chỉ nghe tên chứ chưa từng thấy mặt thật, không kìm được mà giơ ngay máy ảnh lên, chẳng cần suy nghĩ gì thêm, điên cuồng chụp lấy chụp để, muốn đem khí chất độc nhất vô nhị ấy giữ lại trong từng khung hình.
Cụm từ "Canxi / phiến" (钙片) là một cách chơi chữ trên mạng Trung Quốc, thường được dùng để ám chỉ những video hoặc phim có yếu tố đồng tính nam (đặc biệt là mối quan hệ thân mật, tình cảm vượt mức "bình thường" giữa các nhân vật nam). Dù không thô tục, nhưng thường mang tính khiêu khích hoặc châm chọc.
Khi dân chúng trong nước, với bản năng tò mò mãnh liệt, lục lọi ra được thông tin này, liền lập tức đổ xô đi tìm kiếm đường link, tài nguyên, clip ngắn để xem thử, và sau đó là một cơn sóng phẫn nộ cuộn trào.
Trên mạng xã hội, những lời chửi rủa nổi lên như vỡ đê, bình luận tiêu cực chất đống, mắng không ngừng nghỉ. Thế nhưng, nghịch lý là: tên tuổi của Đường Đình Thải cũng theo đó mà nổi như cồn. Gần như trở thành một loại "quốc dân tri thức chung", từ các người già cho tới mấy đứa trẻ con còn ẵm ngửa, ai mà chẳng biết cậu là ai? Chỉ cần nhắc tới cái tên Đường Đình Thải, người ta liền nở nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý, ánh mắt 'biết rồi nhé' cùng câu 'Ờ, hiểu mà...' gần như trở thành phản xạ có điều kiện.
Chỉ là, khi ấy nhân vật chính vẫn còn đang ở nước ngoài. Có mắng thế nào cũng như trút giận vào khoảng không, không ai hồi đáp, không ai phản ứng. Đến cả chửi rủa cũng mất đi sức nặng và tính giải trí. Mắng một hồi không ai trả lời, dân mạng cũng đâm ra chán, rồi dần dần lặng xuống.
Nhưng bây giờ thì khác.
Người đã trở về. Đối tượng để chỉ trích đã xuất hiện, lại còn xuất hiện đầy nổi bật trước ống kính truyền thông, giữa một bữa tiệc quy tụ toàn sao lớn. Chỉ cần tin tức này được đăng tải, không cần nghĩ cũng biết mạng xã hội sẽ lại một lần nữa bùng cháy. Một phóng viên trong đám người lặng lẽ nở nụ cười, trong đầu đã sớm tưởng tượng ra cảnh hashtag "#Đường Đình Thải Không Biết Xấu Hổ" leo thẳng lên top tìm kiếm.
Trong khi đó, Đường Đình Thải vẫn mỉm cười, nụ cười nhã nhặn, vừa đúng mức, không quá lạnh lùng, cũng không quá thân thiết, cứ thế bước trọn vẹn hết thảm đỏ.
Cậu biết rõ. Chẳng ai thật sự cảm thấy nụ cười của cậu giống như gió xuân ấm áp. Trong mắt họ, cậu chỉ là đang cười giả tạo, cười khinh bỉ, cười gian trá. Nhưng... thì đã sao chứ? Người khác nghĩ gì là việc của họ.
Nếu đã dấn thân vào cái vòng này, thì phải hiểu luật chơi của nó.
Chịu được bao nhiêu tiếng mắng, mới xứng đáng hưởng được bấy nhiêu hào quang.
Mặc dù hiện tại, cậu chỉ mới có tiếng chửi, chưa có lấy một chút vinh quang.
Nhưng Đường Đình Thải chẳng hề dao động. Vẫn là dáng vẻ hoàn mỹ, cậu nhận lấy cây bút từ tay lễ tân mặc đồng phục sang trọng ở khu vực ký tên. Trên tấm bảng lưu lại chữ ký của vô số minh tinh nổi tiếng, cậu nghiêm túc viết xuống cái tên "Đường Đình Thải".
Dù chữ ký ấy có mềm mại trôi chảy đến mức nào, cũng sẽ chẳng có ai vỗ tay tán thưởng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
