Nghĩ ngợi một hồi, Thượng tướng quyết định: thôi thì mình ngồi xuống vậy.
Vừa dứt ý nghĩ, hắn liền hành động ngay. Thân hình cao lớn rắn rỏi nặng nề ngồi xuống ghế sau khiến ghế hơi sụp xuống một chút.
Còn cậu thiếu niên đang bất tỉnh trong lòng hắn thì... chân dang ra, khóa chặt hai bên đùi Thượng tướng.
Hai tay vẫn siết chặt vai hắn không buông, gương mặt tinh xảo vùi sâu vào hõm cổ hắn, hơi thở nóng hổi phả lên làn da nơi cổ từng nhịp, từng nhịp, khiến người khác khó mà giữ bình tĩnh.
Toàn thân Thượng tướng lập tức cứng đờ, không dám cử động dù chỉ một chút.
"À! Tôi nhớ ra rồi!" – Lúc này, Tiểu Lưu ngồi ghế lái bỗng kêu lên, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh trong xe.
Thượng tướng, người đang cố nhắm mắt dưỡng thần, hơi mở mắt, nhíu mày.
"Người này là minh tinh mà! Chính là Đường Đình Thải đó!" Tiểu Lưu vừa nói vừa quay đầu lại, vẻ mặt hưng phấn.
Mấy người lính như bọn họ quanh năm suốt tháng ở trong doanh trại huấn luyện, thậm chí đến thời gian thăm nhà còn không có, nói gì đến việc gặp minh tinh ngoài đời. Vì vậy, bỗng nhiên thấy người từng xuất hiện trên TV, kích động cũng là chuyện dễ hiểu.
"Tôi còn từng xem cậu ta diễn cái phim... à... tên gì ấy nhỉ..." Tiểu Lưu lẩm bẩm, cố gắng nhớ lại.
Nhưng hứng khởi chưa dứt thì anh ta bỗng nhớ ra vài lời đồn không hay, giọng nói cũng theo đó mà nhỏ dần.
"Sao không nói nữa?" – Thượng tướng nhướng mày, hỏi.
À ha, thì ra Thượng tướng cũng có chút... ham hóng chuyện. Chỉ là ngày thường không có thời gian để hóng mà thôi.
"Nghe nói gần đây cậu ta sang Nhật đóng một bộ g/v*, mà còn nổi tiếng lắm." – Tiểu Lưu đáp, có phần dè dặt.
“Con người ấy... nghe đồn không được tốt lắm. Bảo là có quan hệ mờ ám với nhiều người, cả trong giới lẫn ngoài giới. Hình như... còn từng dính scandal với vài nhân vật có thế lực nữa thì phải..."
"Ha ha." – Khóe miệng Thượng tướng khẽ nhếch, khí thế sắc bén ban nãy bỗng chốc tiêu tan trong vô hình.
“Mấy chuyện đó mà cậu cũng tin à? Tính A Thành thế nào tôi còn không rõ sao? Hơn phân nửa là có kẻ cố tình bày trò để đánh bóng tên tuổi thôi.”
Thượng tướng phất tay, ra hiệu không bàn tiếp chuyện này nữa.
Tiểu Lưu lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, quay lại chuyên tâm lái xe, hướng về phía bệnh viện thị trấn.
Lúc này, Thượng tướng mới cúi đầu nhìn người đang nằm trong lòng mình, chính là Đường Đình Thải, cẩn thận quan sát một lượt.
Nhìn thế nào cũng thấy người này còn rất trẻ, trông như học sinh trung học vậy, thế mà lại là minh tinh nổi tiếng.
Ấn tượng đầu tiên của Thượng tướng với Đường Đình Thải chính là: Quá trẻ. Trẻ thật đấy.
Nhưng mà, phải công nhận một điều – mặt mũi cậu đúng là không tệ chút nào. Có tư chất làm minh tinh thật.
Với dung mạo này, dù là ở trong giới giải trí, nơi tập trung những gương mặt đẹp nhất toàn Hoa Hạ, thì Đường Đình Thải vẫn thuộc hàng top. Gương mặt ấy cứ như được Thượng Đế tỉ mỉ nhào nặn từng đường nét, từng góc cạnh, vừa đủ để người ta vừa nhìn đã thấy vui mắt, vừa lòng.
Mà điều đáng khen nhất là, tuy vẻ ngoài cậu tinh xảo đến mức không thua gì con gái, nhưng lại hoàn toàn không mang cảm giác "nữ khí" hay "phi giới tính".
Không khiến người ta bối rối vì không phân được giới tính, cũng không gợi lên cảm giác như kiểu "nữ cải nam trang" hay cố tình hóa trang trung tính.
Dù là ai đi nữa, chỉ cần nhìn vào gương mặt kia, cũng sẽ không kìm được mà khen một câu: “Ôi chà, cậu nhóc này đẹp trai thật!"
Còn Thượng tướng thì sao? Người quanh hắn toàn là các quân nhân thô kệch, tướng mạo xấu đẹp không đều, dù có người trông ổn chút thì cũng chẳng thể so được với đám trai đẹp trong giới giải trí.
Vì thế, lần đầu tiên hắn nhìn thấy một gương mặt như của Đường Đình Thải ở khoảng cách gần thế này, không khỏi thầm cảm thán:
Đẹp. Thật sự quá đẹp mắt!
Bên này còn đang "xem mỹ nhân dưới đèn", thì mỹ nhân lại bắt đầu tỉnh dậy.
Nguyên nhân đơn giản, trong xe ấm quá, cậu bị nóng nên tỉnh.
Và trong mắt Thượng tướng, hình ảnh hiện ra là như thế này:
Hàng mi dài, dày và đen nhánh của cậu thiếu niên khẽ run rẩy; kế đó, đôi mí mắt cong cong như được vẽ bằng nét bút uyển chuyển chậm rãi mở ra, lộ ra một đôi mắt đen sâu thẳm như không thấy đáy.
Vì chủ nhân vẫn còn chưa tỉnh hẳn, nên ánh mắt kia phủ một lớp sương mù mỏng, trong veo, long lanh, vô cùng đáng yêu.
Thiếu niên chớp mắt vài cái, bắt đầu nhìn rõ hoàn cảnh trước mắt.
Ngay khoảnh khắc đó, thần sắc Đường Đình Thải lập tức trở nên nghiêm túc, ánh mắt lóe lên hàn quang, cả người nhanh chóng bật lùi ra sau, đây là phản ứng bản năng khi gặp tình huống lạ hoặc nguy hiểm, ưu tiên giữ khoảng cách an toàn.
Dù có hơi thất thần vì cảnh đẹp trước mắt, Thượng tướng vẫn chưa đến mức mất hết cảnh giác. Thế nên ngay khi Đường Đình Thải bật dậy, hắn liền vươn tay ra, nhanh như chớp kéo người lại ôm vào lòng.
"Đừng động đậy!" – Giọng nói trầm thấp, hơi khàn vì lâu không dùng đến vang lên bên tai Đường Đình Thải, hơi thở ấm nóng lượn lờ bên tai, luẩn quẩn không tan.
“Coi chừng ngã.”
Một động tác này của Thượng tướng khiến khoảng cách giữa hai người càng thêm sát. Đường Đình Thải lại lần nữa bị ôm trọn trong lòng hắn, gần như không còn kẽ hở nào.
Thôi thì... Thượng tướng cũng đành tự nhủ: Mình không phải loại người thích lo chuyện bao đồng. Cậu ấy muốn ngã thì cứ việc...
Nhưng ánh mắt ban nãy của Đường Đình Thải lại khiến hắn không thể không chú ý, sắc bén, bình tĩnh, già dặn... Đây không phải ánh mắt của một minh tinh trẻ người non dạ. Đây là ánh mắt của một người từng trải, một nhân vật có "máu mặt"!
Thượng tướng cảm thấy, đứa nhỏ này có cùng khí chất với mình, là loại người sống sót từ trong sóng gió đi ra, là loại "nhân vật tàn nhẫn" không dễ chọc.
Một người như hắn, sống từng ấy năm, lại còn từng làm đặc nhiệm, thì chuyện từng tiếp xúc đủ hạng người là quá bình thường.
Chỉ cần một ánh mắt, một biểu cảm, là đã có thể đoán được đại khái tính cách, suy nghĩ của đối phương.
Tuy nói "lâu ngày mới biết lòng người", nhưng không có nghĩa mới gặp thì không đoán được ba phần tính cách!
Ban đầu Thượng tướng cứ tưởng: “Mặt mũi tinh xảo đẹp đến thế, chắc tính tình cũng phải yếu đuối kiểu phụ nữ hoặc chảnh choẹ lạnh lùng, khó gần lắm đây."
Ai ngờ đâu, phản ứng của Đường Đình Thải lại khiến hắn bất ngờ hoàn toàn.
Không có một tiếng "A" yếu ớt đầy hờn dỗi.
Cũng chẳng có kiểu cáu kỉnh gào lên “ Anh làm gì đấy? Buông tôi ra!"
Ngược lại, cậu vô cùng trấn tĩnh, lập tức lùi về sau, giữ khoảng cách với hắn theo bản năng tự vệ.
Thượng tướng hơi nhướng mày. Thú vị thật.
Thiếu niên này... đúng là có chút đặc biệt.
Nhưng lúc này, Đường Đình Thải hoàn toàn không rảnh để đoán xem đối phương đang nghĩ gì.
Cả đầu cậu giờ đây chỉ còn lại một từ: choáng.
Cậu mở to mắt, cả người như hóa đá tại chỗ, nét mặt ngập tràn mờ mịt và khiếp sợ.
Quái quỷ gì vậy trời! Chỉ một câu nói nhẹ nhàng của người đàn ông này mà mình lại có phản ứng??
Chuyện này, ngoài bản thân cậu ra, không một ai biết cả. Dù là người thân hay bạn bè cũng không hay.
Thời mới bước chân vào giới giải trí, cậu cũng từng bị vài "phú bà" tiếp cận, muốn bao nuôi. Nhưng cậu hoàn toàn không thể chấp nhận phụ nữ, liền tìm đủ mọi lý do để từ chối.
Sau này, có một vài người đàn ông từng muốn phát triển mối quan hệ với cậu, nhưng Đường Đình Thải vẫn kiên quyết cự tuyệt.
Không phải vì cậu không muốn, mà vì thời đại đó, trong giới giải trí, làm gay là điều không thể công khai.
Một khi bị phát hiện, danh tiếng sẽ tụt dốc không phanh, kịch bản không được giao, vai chính bị gạt tên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)