Thôi thì... tìm đại một khách sạn ngủ tạm qua đêm vậy. Vừa nghĩ xong, cậu không chần chừ thêm giây nào, gắng gượng đứng dậy rồi bước đi dọc theo con đường nhỏ.
Phố xá lúc này vắng lặng đến kỳ lạ, gần như chẳng có ai qua lại. Cậu kéo cao cổ áo, che gần hết khuôn mặt. Cũng may tuyết rơi dày đặc, đèn đường lại mờ mịt, nên vài người vội vã đi ngang cũng không nhận ra thân phận thật của hắn.
Cậu tranh thủ lúc thuốc vẫn còn bị cái lạnh kìm hãm, tăng tốc bước chân, gần như chạy băng băng trên phố. Ngay cả khi băng qua đường, cậu cũng không dừng lại một giây nào. Nhưng đầu óc bắt đầu quay cuồng trở lại, cơn nóng âm ỉ trong người như đang trào lên từng đợt.
Không được, không thể gục lúc này! – Đường Đình Thải nghiến chặt răng, dồn hết sức lực lao nhanh qua ngã tư.
Ngay khoảnh khắc đó, chói sáng!
Ánh đèn pha đâm thẳng vào mắt khiến hắn choáng váng. Không xong rồi, có xe lao tới!
Phản xạ theo bản năng, cậu lập tức ôm đầu, cả người ngã nghiêng khỏi làn xe, lăn mấy vòng trên mặt đường phủ đầy tuyết.
Thật ra, con người thì làm sao nhanh hơn được xe hơi? Cậu chỉ đang cầu may... hoặc ít nhất, giữ được cái mạng.
May thay, tài xế chiếc xe đó phản ứng cực nhanh, phanh gấp kịp thời, bánh xe rít lên rồi dừng lại.
Tiếng phanh sắc lạnh xé toạc màn đêm tĩnh mịch, như cửa vào màng nhĩ người nghe. Nhưng với Đường Đình Thải, âm thanh ấy chẳng khác nào tiếng trời cứu mạng.
Cuối cùng cũng được cứu rồi...
"Chuyện gì xảy ra vậy?" – Giọng nói trầm khàn, đậm chất đàn ông, có chút khàn nhưng lại mang nét cuốn hút khó tả.
"Báo cáo Thượng tướng, hình như... đụng phải người ạ." – Người lính đang cầm lái lắp bắp, mặt mày còn chưa hết ngơ ngác. Như chợt bừng tỉnh, anh ta vội tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống.
Người đàn ông được gọi là Thượng tướng cũng lập tức xuống xe theo sau.
Chưa đến hai mét trước đầu xe, một chàng trai trẻ mặc vest trắng đang nằm bất động giữa nền tuyết trắng xoá. Nhìn kỹ gương mặt thanh tú kia, gọi là "chàng trai" thì có vẻ hơi sớm, trông cậu ta giống thiếu niên hơn là người trưởng thành.
Mà cũng dễ hiểu thôi, Thượng tướng đã sống lâu, nhìn ai cũng thấy trẻ. Nên dù cậu ta có khoảng hai mươi tuổi đi chăng nữa, vào mắt hắn vẫn là một "thằng bé".
Thượng tướng bước nhanh như gió, chỉ thoáng chốc đã tới bên cậu thiếu niên, quỳ một gối xuống. Hắn nhẹ nhàng nâng cơ thể cậu lên, đặt nằm ngửa trên mặt đất. Động tác nhanh gọn mà cẩn trọng: kiểm tra nhịp tim, vẫn ổn định, không dấu hiệu nguy hiểm. Sau đó, hắn cởi áo khoác cậu ra, kiểm tra từ đầu đến chân, không có máu, không thấy vết bầm, có vẻ vẫn chưa bị va chạm trực tiếp.
Chưa yên tâm, Thượng tướng dùng tay nhấn kiểm từng vùng để dò xét tổn thương nội tạng, cũng không có gì bất thường.
Người lính lái xe đứng bên cạnh nhìn cảnh đó mà không khỏi căng thẳng, nhất là khi Thượng tướng cứ liên tục kiểm tra thân thể cậu trai trẻ đang bất tỉnh. Ừ thì... đúng là kiểm tra y tế, nhưng nhìn thế nào cũng thấy có hơi... khó tả.
Sau khi chắc chắn cậu không bị thương, Thượng tướng đứng dậy. Người lính lập tức bước đến hỏi:
“Thượng tướng, sao rồi ạ?”
"Không sao, cậu ta không bị đâm." – Vừa nói, Thượng tướng vừa giúp cậu thiếu niên mặc lại áo quần.
“Phản xạ tốt đấy, chắc nhận ra xe lao tới nên kịp thời lăn tránh. Cộng thêm việc cậu phanh đúng lúc, nên người ta không hề bị thương. Lớp tuyết dày cũng giúp giảm ma sát, không gây trầy xước. Còn chuyện vì sao lại bất tỉnh... có lẽ là bị doạ quá mà ngất đi.”
Nói xong, hắn cẩn thận bế cậu lên, quay về phía xe.
"Tuy không có nguy hiểm gì, nhưng chẳng thể để một người hôn mê nằm giữa trời tuyết thế này được." – Thượng tướng nói, giọng trầm ổn.
“Mà lý do cậu ta ngất vẫn chưa rõ. Đưa đến bệnh viện gần nhất để bác sĩ kiểm tra. Dù gì... chuyện này, chúng ta cũng có phần trách nhiệm.”
"Thượng tướng, chỉ còn chưa đầy nửa tiếng nữa là đến 11 giờ rồi ạ!" – Tài xế liếc nhìn đồng hồ, giọng có phần sốt ruột.
"Không sao, cứ nhanh tay một chút, theo kịp là được!" Thượng tướng gật đầu, động tác dứt khoát, rồi lặng lẽ lùi vào phía sau thùng xe, bóng dáng cao lớn khuất sau vách ngăn.
"Tiểu Lưu, sau này khi lái xe nhớ chú ý hơn một chút. Dù là đèn xanh thì cũng không được chủ quan." – Vừa lên xe, người lính tên Tiểu Lưu đã nghe thấy giọng thượng tướng vang lên từ phía sau, mang theo chút nghiêm khắc.
“Cho dù là đèn xanh mà xảy ra va chạm, trách nhiệm có thể không hoàn toàn thuộc về chúng ta, nhưng suy cho cùng... đó cũng là một mạng người.”
"Rõ, thượng tướng!" – Tiểu Lưu đáp ngay, giọng nghiêm túc và đầy quyết tâm. Dù đang ngồi quay lưng về phía thượng tướng, anh vẫn đưa tay làm động tác chào quân lễ, vô cùng trang trọng.
Thượng tướng tuy nói chuyện bình thản như đang truyền đạt bài học, nhưng tình cảnh của hắn lúc này thực ra cũng không xe, trên tay còn ôm một cậu thiếu niên đang hôn mê, đặt xuống thì không được, thả ra cũng không xong, thật sự rơi vào dễ chịu chút nào. Hắn đang đứng lưng cúi trong khoang sau xuống thì không được, thả ra cũng không xong, thật sự rơi vào tình thế khó xử.
Thì ra không biết từ lúc nào, cậu thiếu niên đã vô thức vươn tay ra, siết chặt cổ Thượng tướng, rồi lại tiếp tục ngất lịm đi.
Thượng tướng thoạt đầu cũng muốn gỡ đôi tay trắng nõn kia xuống, nhưng dùng một chút lực vẫn không thành công. Mà hắn cũng không dám dùng quá nhiều sức, bởi lẽ hắn biết rõ sức mạnh của mình không giống người thường, nếu lỡ tay... chỉ e sẽ làm gãy tay cậu bé mất.
Vì vậy, Thượng tướng rơi vào thế bí, không biết nên đặt cậu bé trong lòng mình ở đâu cho ổn.
Nếu để cậu nằm trên ghế sau, thì hắn sẽ phải khom người đè lên người cậu, thế thì còn ra thể thống gì?
Mà nếu hắn ngồi xuống, cậu ta lại phải nằm ngay trong lòng... chuyện này, còn ra cái thể thống gì nữa!
Thượng tướng đại nhân, người nhiều năm qua không hề có tiếp xúc thân thể với ai, cũng không thích bị ai chạm vào, lúc này thực sự rơi vào vòng xoáy tự vấn nghiêm trọng: Giờ phải làm sao đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
