“Vợ à, những chuyện em biết làm này em đã từng nói với ai chưa?” Trong mắt Đường Chiến hiện lên sự hoảng loạn hiếm thấy.
“Em toàn lén học trong phòng vào ban đêm thôi, không ai nhìn thấy đâu, mẹ cũng không biết.” Ôn Quả Nhi tiếp tục giả vờ ngây thơ.
“Vậy thì tốt.” Đường Chiến thở phào nhẹ nhõm.
“Vợ à em nghe anh nói, bây giờ bên ngoài rất loạn, nếu một người có năng lực quá nổi trội rất dễ bị người khác nhắm đến. Những chuyện em tự học được chúng ta tạm thời đừng nói cho ai biết, được không?”
Ôn Quả Nhi lại có thể nghe ra sự khẩn cầu trong giọng điệu của anh. Sao cô lại không hiểu ý anh chứ, chính vì hiểu, nên mấy ngày nay khi đến thời đại này, cô mới thường xuyên cảm thấy hoảng sợ, rụt rè, bất lực, luôn phải cẩn trọng từng li từng tí, làm việc gì cũng cố gắng kín kẽ nhất có thể.
Cô rất rõ đạo lý “chim đầu đàn dễ bị bắn”, cũng hiểu rõ “thất phu vô tội, mang ngọc có tội”.
Anh đáp lại cô bằng một cái ôm thật chặt.
“Vậy em có thể mang bản vẽ sang cho chị dâu cả được không?” Ôn Quả Nhi thò đầu ra khỏi vòng tay anh, ngoan ngoãn hỏi.
“Đi đi” Đường Chiến buông cô ra.
Ôn Quả Nhi cầm lấy hai bản vẽ, lục trong tủ ra hai xấp vải, bước chân nhẹ nhàng đi ra khỏi cửa.
Đường Chiến nhìn theo bóng lưng cô vợ nhỏ, thầm nghĩ, thay vì cứ mù quáng che giấu, chi bằng từ từ để mọi người chấp nhận. Năng lực của vợ nếu bộc lộ ra cùng một lúc sẽ khiến người ta chấn động, nhưng nếu thể hiện ra một cách mưa dầm thấm lâu thì sẽ không gây ra chấn động lớn như vậy.
Một miếng ăn thành kẻ mập mạp là chuyện hoang đường, nhưng một năm ăn thành kẻ mập mạp thì lại rất bình thường. Bình tĩnh lại, Đường Chiến cảm thấy hôm nay mình có hơi quá căng thẳng rồi.
“A u” Tiểu Bạch nằm trong ổ ở góc tường kêu lên tỏ vẻ đồng tình...
Lúc này, trong phòng Lý Kim Hoa.
“Kiểu dáng quần áo này đẹp quá đi mất! Quả Nhi, cái này là em vẽ à?” Lý Kim Hoa cầm hai bản vẽ trên tay, thích thú vô cùng.
“Chị xem có may được không?” Ôn Quả Nhi hỏi.
“Được chứ, chị may cho em ngay đây.” Nói rồi cô ta cầm xấp vải Ôn Quả Nhi mang đến bắt đầu ướm thử.
“Chất vải này tốt thật đấy, vừa đứng dáng lại vừa ấm, may theo kiểu em vẽ chắc chắn sẽ rất đẹp.”
Lý Kim Hoa nghiêm túc kẻ vạch, cắt may. Lúc này, trên khuôn mặt cô ta không còn chút bóng dáng nào của sự tham lam thường ngày, mà chỉ tràn ngập sự nhiệt huyết và tập trung dành cho công việc may vá.
Ở kiếp trước, trong thời đại vật chất dư thừa, Ôn Quả Nhi từng thấy rất nhiều người giàu có bị trầm cảm, sống trong đau khổ triền miên.
Còn ở thời đại vật chất thiếu thốn này, những người dân nghèo khổ lại đang nỗ lực hết mình để sinh tồn. Thời đại này dường như có một sức mạnh kỳ diệu, kéo con người ta nỗ lực tiến về phía trước.
Sự vui vẻ do thế giới tinh thần được thỏa mãn mang lại vượt xa những gì vật chất có thể ban tặng. Ôn Quả Nhi dường như đã tìm ra bí quyết để sống hạnh phúc trong thế giới này.
Mặc dù phong trào Phá tứ cựu đã hủy bỏ rất nhiều hoạt động đón Tết, nhưng trong làng vẫn dần hiện lên không khí của năm mới.
Trên đường thỉnh thoảng lại vang lên tiếng pháo nổ của bọn trẻ con, ống khói của các gia đình cũng thi thoảng bay ra mùi thịt thơm lừng, trên những con đường phủ đầy tuyết trắng, người qua lại cũng đông đúc hơn.
Đêm nay, tại chuồng bò dưới chân núi, một bóng người nhanh nhẹn lặng lẽ lẻn vào.
“Ai? Ưm” Ông lão nhạy bén ngồi bật dậy, chưa kịp kêu lên đã bị bịt miệng.
“Ông Mạnh, là cháu đây.” Người đàn ông hạ giọng nói.
“Thằng nhóc này sao cháu lại đến nữa? Chẳng phải đã bảo không có việc gì thì đừng đến sao!” Ông lão lo lắng trách móc.
“Sắp Tết rồi mà ông, cháu mang cho ông chút đồ ăn và hai chai rượu.”
“Coi như thằng nhóc cháu có lương tâm! Lão già nhà cháu sức khỏe vẫn tốt chứ?”
“Hôm qua cháu vừa gọi điện thoại, ông ấy còn quát cháu cơ mà, khỏe lắm ạ.
Ông Mạnh, lần này cháu đến, ông nội bảo cháu nhắn với ông, hiện tại tình hình ở Kinh đô rất nhạy cảm, bảo ông cố gắng kiên trì, nói không chừng sắp tới sẽ có chuyển biến.” Tô Cẩn hạ giọng nói.
“Ở đây bao nhiêu năm, ông cũng nhìn thấu cả rồi, kiên trì hay không kiên trì gì nữa, quen cả rồi.”
Vừa dứt lời, Mạnh lão dường như nhớ ra điều gì đó, liền hỏi: “Tiểu Tô này, nhà họ Tô các cháu đã có tin tức gì của em gái cháu chưa?”
“Những năm qua, ông nội vẫn luôn âm thầm tìm kiếm, nhưng vẫn bặt vô âm tín.” Trong mắt Tô Cẩn hiện lên vẻ thất vọng.
“Sao tự nhiên ông lại hỏi chuyện này? Lẽ nào...” Nói đến đây, anh chợt nghĩ ra điều gì, dùng ánh mắt dò hỏi nhìn ông.
“Cháu đừng nhìn ông như thế, ông chỉ là nhìn thấy một cô bé có nét hơi giống mẹ cháu mà thôi.” Chuyện chưa chắc chắn, Mạnh lão cũng không muốn cho anh quá nhiều hi vọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
