“Em lại có một cách này, không biết chị dâu cả có đồng ý không.”
“Cách gì thế Quả Nhi, em mau nói đi.” Lý Kim Hoa nghe thấy có hi vọng, lập tức hăng hái hẳn lên.
“Em biết chị dâu cả may vá rất khéo, em muốn may cho em và mẹ mỗi người một bộ quần áo, không biết chị có sẵn lòng...”
“Sẵn lòng, sẵn lòng chứ! Em cứ yên tâm giao cho chị, tay nghề may vá của chị ở cái làng này, nếu chị nhận số hai thì không ai dám nhận số một đâu!”
“Vậy được, đợi may xong quần áo, ba thước vải này coi như quà cảm ơn em gửi chị.”
“Được được, ngày mai chị bắt đầu may cho em luôn, đảm bảo hai ngày là xong hết.” Sự nhiệt tình của Lý Kim Hoa đã bị ba thước vải kích thích đến tột độ.
Ôn Quả Nhi chợt nhớ đến một câu nói từng nghe ở kiếp trước: “Không có dục vọng thì gọi là đồ vật, có dục vọng thì gọi là con người, có thể kiểm soát được dục vọng thì gọi là nhân vật.” Và biểu hiện của Lý Kim Hoa lúc này chính là một con người sống động chân thực nhất, còn về phần nhân vật thì...
“Đúng rồi chị dâu cả, nếu em vẽ kiểu dáng quần áo ra giấy, chị có thể nhìn theo đó mà may được không?” Ôn Quả Nhi chợt nảy ra một ý tưởng.
“Chỉ cần nhìn thấy kiểu dáng, chị đều có thể may ra cho em!” Lý Kim Hoa vô cùng tự tin.
Điều này thì Ôn Quả Nhi không hề nghi ngờ. Mẹ của Lý Kim Hoa từng là một thợ thêu, trước kia chuyên may quần áo cho các gia đình quyền quý, từ nhỏ Lý Kim Hoa đã học được không ít tay nghề từ bà.
Chỉ tiếc là bây giờ đang trong thời kỳ Phá tứ cựu, không cho phép làm những thứ hoa mỹ, vật tư lại khan hiếm, đúng là anh hùng không có đất dụng võ mà
“Vậy được, lát nữa em sẽ mang bản vẽ sang cho chị.” Nói xong, cô quay người bước về phòng.
Đối với Ôn Quả Nhi, việc vẽ hai bản thiết kế là chuyện vô cùng dễ dàng. Đại tiểu thư nhà họ Ôn như cô, cầm kỳ thi họa từ nhỏ đã được các danh sư chỉ dạy tận tình.
“Em có đói không?” Đường Chiến thấy cô bước vào, vừa rót nước cho cô vừa hỏi.
“Sáng nay mẹ có chuẩn bị lương khô cho chúng ta, trên đường đi em ăn rồi.”
Ngẩng đầu lên thấy Đường Chiến cứ nhìn chằm chằm vào mình, cô cúi xuống nhìn lại bản thân, hỏi: “Sao anh lại nhìn em như thế?”
“Anh đang xem, cô vợ nhỏ của anh sao lại tài giỏi đến thế nhỉ?” Đường Chiến bước tới ôm lấy eo cô, trêu chọc đáp.
Ôn Quả Nhi đẩy anh ra, tìm một cây bút chì và một cuốn sổ, ngồi khoanh chân trên giường đất bắt đầu vẽ.
Đường Chiến ngồi đối diện, nhìn cô chăm chú phác họa.
Càng nhìn anh càng chấn động. Chỉ thấy nét bút của cô rất có quy củ, đường nét dứt khoát, như có thần trợ giúp, chỉ vài nét chấm phá đã phác họa ra hình dáng. Hai bản thiết kế quần áo, chỉ trong vài phút đã hiện rõ trên mặt giấy.
Đường Chiến không kìm được cầm lên xem xét tỉ mỉ. Kiểu dáng quần áo đơn giản, gọn gàng, so với những bộ quần áo mọi người thường mặc hiện nay thì có thêm vài chi tiết tinh tế, trông càng thêm đoan trang, thanh lịch.
Đường Chiến thường xuyên hoạt động ở Kinh đô, cửa hàng Hữu Nghị bán đồ ngoại anh cũng từng ghé qua. Anh cảm thấy những bộ quần áo do cô vợ nhỏ của mình vẽ ra, so với đồ bán trong cửa hàng Hữu Nghị còn đẹp hơn một bậc.
“Vợ à, sao em lại biết vẽ cái này?” Đường Chiến thực sự quá kinh ngạc, anh cảm thấy dường như mình chẳng hiểu chút gì về cô vợ nhỏ của mình cả.
“Kiểu dáng quần áo là lúc chúng ta lên huyện thành em nhìn thấy, rồi sửa lại vài chỗ. Còn vẽ tranh là hồi nhỏ em xem truyện tranh rồi học theo.” Ôn Quả Nhi thầm nghĩ, cứ xây dựng hình tượng mình là một học bá đi, như vậy nhiều chuyện cũng dễ giải thích hơn.
(Ba người anh trai ở kiếp trước: Làm như em không phải học bá thật ấy! Bằng kép Harvard không biết là ai lấy được cơ chứ.)
“Ý em là, em chỉ nhìn một lần là biết vẽ sao?” Nghe cô trả lời một cách thản nhiên, Đường Chiến càng chấn động hơn.
“Anh tư, thực ra vợ anh cũng thông minh lắm đấy.” Ôn Quả Nhi hai tay chống cằm, ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt to tròn chớp chớp.
Đường Chiến không nhịn được cúi người hôn lên trán cô.
“Nói nghe xem, cô vợ nhỏ của anh thông minh đến mức nào?” Anh trêu đùa.
“Sách mà bọn Đường Long từng học, em đều học thuộc lòng hết rồi. Bài kiểm tra của bọn nó, em cũng lén làm thử, đúng hết luôn đấy.”
“...”
“Quả Nhi...” Đường Chiến tiến lên, hai tay đặt lên vai Ôn Quả Nhi.
“Những thứ này thực sự đều do em tự học sao?” Anh gặng hỏi.
“Cũng đâu có ai dạy em... Đúng rồi, em còn học được cả cách chữa bệnh, cách làm thuốc nữa cơ!” Ôn Quả Nhi tiếp tục thả bom.
...
Anh bỗng nhiên cảm thấy có chút hoảng sợ. Trong thời đại thanh niên trí thức bị đưa về nông thôn, văn hóa bị đem ra cách mạng như hiện nay, nếu tất cả là sự thật, tài năng nghịch thiên của cô vợ nhỏ e rằng không hẳn là một chuyện tốt. Anh quanh năm ở bên ngoài, quá hiểu rõ hoàn cảnh xã hội bây giờ, người biết nhiều mới là người biết sợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
