Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả cao môn Chương 2: Trăng Tròn Mà Lòng Người Xa

Cài Đặt

Chương 2: Trăng Tròn Mà Lòng Người Xa

Trong nhà gặp phải tai ương như vậy, Vương cô nương ắt hẳn rất đau lòng. Khi ở bên nàng ấy, họ sẽ nói những gì?

Phu quân có phải sẽ nghĩ đủ mọi cách để an ủi nàng ấy hay không?

Đêm đã khuya vẫn chưa trở về… liệu có phải chàng sẽ ở lại Vương gia qua đêm không?

Một cơn gió đêm thổi qua, bên ngoài vang lên tiếng lá cây cọ xát xào xạc.

Ngay lúc này, phía trước viện bỗng truyền đến một chút động tĩnh, thân thể Thi Uyển bất giác run lên.

Suốt cả buổi chiều, Thi Uyển vẫn luôn chú ý động tĩnh bên ngoại viện, biết được công công đã về, đại ca đã về, tam đệ lại không ở nhà. Động tĩnh vừa rồi hình như… chỉ có thể là chàng.

Thi Uyển lập tức bước ra khỏi phòng, đứng giữa sân lắng nghe, chẳng bao lâu sau, quả nhiên nghe thấy có người đi vào Thanh Thư Các bên cạnh. Quả thật là chàng.

Lục Lân ngày thường không ở Sơ Đồng Viện, mà ở Thanh Thư Các kế bên, giữa hai nơi có một hành lang mái che nối liền. Tuy Thi Uyển ít khi qua đó, nhưng nếu thật muốn đi, kỳ thực vô cùng thuận tiện.

Lại một cơn gió thổi tới khiến Thi Uyển khẽ rùng mình. Thi Uyển chợt nhớ lúc Lục Lân rời đi trời đã ấm lên, nay mấy ngày liền mưa dầm âm u, mang theo chút thu lạnh. Không biết bên Thanh Thư Các đã chuẩn bị chăn đệm đầy đủ chưa. Dường như Thi Uyển có lý do để sang xem thử, giúp chàng thêm một tấm chăn.

Chắc là có rồi nhỉ… Thi Uyển tự nhủ.

Cuối cùng, nàng vẫn ôm một tấm chăn sang Thanh Thư Các.

Gió mang theo hơi lạnh vẫn xào xạc thổi qua, vậy mà lòng bàn tay Thi Uyển đã rịn mồ hôi, hơi thở dồn dập, đến mức khó thở, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Nàng cố gắng trấn tĩnh, âm thầm diễn tập những lời sẽ nói khi gặp chàng.

Nhưng vừa bước vào Thanh Thư Các, Thi Uyển đã thấy trong sân đứng một bóng người. Thân hình thẳng tắp như tùng cô độc, áo bào màu nguyệt bạch theo gió lay động, hai tay chắp sau lưng, quay lưng về phía hành lang, lặng lẽ ngắm vầng trăng tròn trên trời.

Tim nàng đột nhiên thắt lại, quên cả bước chân.

Trong khoảnh khắc hoảng hốt, dường như Thi Uyển quay về ba năm trước, trước cổng Lục phủ, lần đầu tiên nhìn thấy chàng - người tựa như không thuộc về nhân gian.

Dường như nghe thấy động tĩnh phía sau, Lục Lân quay đầu lại.

Thi Uyển lập tức cúi đầu, lắp bắp nói:

“Phu… phu quân đã về ạ?”

Thi Uyển vội đáp:

“Mấy hôm trước trời mưa, mẫu thân lo nơi phu quân ở lạnh, dặn thiếp mang thêm một tấm chăn sang cho chàng.”

“Mẫu thân quá lo rồi, mấy việc này Lục Kỷ sẽ sắp xếp ổn thỏa.” Lục Lân nói.

Thi Uyển nhất thời luống cuống.

Hóa ra Lục Kỷ cũng biết hôm nay chàng trở về… cũng phải thôi, Lục Kỷ là nha hoàn thân cận nhất bên cạnh chàng, đương nhiên sẽ biết.

Nàng ôm chăn đứng giữa sân, nhất thời không biết nên làm sao. Đến lúc này mới chợt nhớ ra, những lời đã chuẩn bị trước đó đều quên sạch.

Hồi lâu sau nàng mới nói:

“Vậy… phu quân có muốn dùng chút gì không? Mẫu thân dặn thiếp chuẩn bị chút đồ ăn, thiếp đã cho người làm rồi…”

“Không cần.” Lục Lân đáp.

Sau đó không đợi Thi Uyển nói tiếp, Lục Lân nói:

“Nàng về đi, bên này có người hầu hạ, không cần nàng bận tâm.”

Giọng điệu của chàng vẫn nhạt nhẽo như thường, lời nói cũng coi như khách khí, nhưng Thi Uyển biết rõ - đó chỉ là vì chàng có tu dưỡng, kỳ thực chàng đã có chút không kiên nhẫn.

Nàng đến đây, đã quấy rầy chàng.

Lúc này nàng có chút hối hận vì tự mình mang chăn tới. Giờ phút này, nàng và tấm chăn trong tay nàng giống nhau - đều dư thừa.

Khi ấy nàng đã nghĩ gì? Nàng âm thầm tính toán, chỉ mang theo một nha hoàn, để nha hoàn xách đèn, còn mình ôm chăn. Như vậy khi giao chăn cho chàng, có thể thuận thế tự tay giúp chàng chỉnh đốn giường chiếu.

Nhưng nàng vốn vụng về, mấy toan tính nhỏ nhoi này trước nay đều chỉ là tự cho mình thông minh, chưa từng thành công.

Lục Kỷ đúng lúc từ trong phòng bước ra, tay cầm áo choàng của Lục Lân, thấy Thi Uyển lập tức ôn hòa nói:

“Thiếu phu nhân đến rồi sao?”

Rõ ràng Lục Kỷ lo chàng lạnh, mang áo choàng ra khoác cho chàng.

Lục Kỷ quả thực chu đáo, không cần Thi Uyển nhọc lòng.

Thi Uyển không nhìn Lục Kỷ nữa, cúi đầu nói:

“Vậy… phu quân nghỉ ngơi sớm.”

Nói xong, Thi Uyển khom người hành lễ.

Thi Uyển xuất thân thôn dã, vốn không hiểu những lễ nghi này, nhưng gả vào Lục phủ ba năm, ít nhất động tác phúc thân Thi Uyển đã học được rất thuần thục.

Lục Lân không nhìn Thi Uyển, chàng đã quay đầu đi.

Thi Uyển biết mình quả thật nên rời đi, không còn lý do gì để ở lại.

Ngay lúc Thi Uyển chuẩn bị xoay người, Lục Lân bỗng cất tiếng:

“Thôi vậy!”

Lục Lân nhìn Thi Uyển, khẽ thở dài một tiếng gần như không nghe thấy, nói:

“Đã mang đồ đến thì cứ đặt xuống đi. Làm phiền nàng rồi, đi về cẩn thận.”

Trong lòng Thi Uyển vui mừng khôn xiết, như mặt nước xuân gợn từng vòng sóng. Thi Uyển giấu đi niềm vui ấy, khẽ đáp:

“Vâng.”

Lục Kỷ lúc này bước tới, nói với Thi Uyển:

“Thiếu phu nhân, để nô tỳ cầm chăn cho.”

Thi Uyển đưa tấm chăn đã ôm suốt nửa ngày cho nàng ấy. Lục Kỷ dịu dàng nói:

“Thiếu phu nhân thật có lòng, để nô tỳ mang chăn vào trong.”

Nói xong, Lục Kỷ mỉm cười với Thi Uyển rồi ôm chăn vào phòng.

Thi Uyển không biết Lục Kỷ sẽ xử lý tấm chăn ấy thế nào, là tùy tiện nhét vào tủ, hay sẽ đặt lên giường của Lục Lân.

Có lẽ là vế trước…

Vì sao Thi Uyển mang chăn cho phu quân mình, lại phải để người khác thay mình nhận “có lòng”?

Đó chẳng phải là phu quân của nàng sao?

Thi Uyển không dám nghĩ tiếp, vì nghĩ tới đã cảm thấy ngực nghẹn lại. Khi ngước mắt nhìn Lục Lân lần nữa, chàng lại quay lưng về phía Thi Uyển, hai tay chắp sau lưng, nhìn về phương trời xa.

Bất kể thế nào, Lục Lân đã giữ lại tấm chăn của Thi Uyển, còn dặn nàng về đường cẩn thận.

Chàng cuối cùng cũng đã trở về, trong lòng Thi Uyển vẫn là vui mừng. Nàng khẽ nói:

“Vậy phu quân, thiếp xin cáo lui.”

“Ừ.” Lục Lân không quay đầu.

Thi Uyển lưu luyến nhìn bóng lưng cao gầy của Lục Lân thêm một lần nữa, rồi mới xoay người rời đi.

Gió đêm càng lúc càng lớn, mang theo chút se lạnh sau mưa.

Cẩm Tâm sợ lạnh, khẽ co vai, có phần oán thán:

“Đồ đạc Thanh Thư Các tốt hơn bên ta nhiều, lại thêm Lục Kỷ cô nương chu đáo như vậy, nô tỳ đã biết thiếu phu nhân chuyến này đi cũng uổng công.”

Là nha hoàn, lời nói của nàng ấy có phần không khách khí. Thi Uyển nghe vậy, nhưng không nói gì.

Thi Uyển đến Lục gia khi cha mẹ đều đã qua đời, người thân duy nhất là tổ phụ cũng vừa mất, trong tay Thi Uyển chẳng có gì, đương nhiên không thể như những tiểu thư thế gia có nha hoàn hồi môn.

Là mẹ chồng thấy Thi Uyển quá lạnh lẽo, mới điều mấy nha hoàn từ các nơi trong Lục phủ sang cho Thi Uyển, lại chọn thêm hai người bên cạnh mình để hầu hạ sát bên.

Thi Uyển là chủ tử bị xem nhẹ nhất trong Lục gia, không con cái, không được mẹ chồng coi trọng, Lục Lân lại không thân cận nàng. Cẩm Tâm không muốn ở bên Thi Uyển, trong lòng có oán khí cũng là điều dễ hiểu, nhưng người vẫn coi như thật thà, ít nhất sai bảo việc gì cũng làm. Còn nha hoàn Hồng Ngọc thì có thể trốn thì trốn, không trốn được thì làm qua loa, từ đầu đến cuối chưa từng đặt Thi Uyển vào mắt.

Thi Uyển không giỏi sai khiến hạ nhân, cũng không biết cách ân uy song hành. Nếu đến cả Cẩm Tâm cũng không nghe lời, Thi Uyển càng không biết phải làm sao.

Về đến phòng, rửa mặt xong, Thi Uyển cho Cẩm Tâm đi nghỉ, một mình ngồi bên giường ngẩn ngơ.

Thật ra hôm nay trong lòng Thi Uyển rất khó chịu, nhưng không có ai để nói.

Lục Lân muốn về, Thi Uyển chỉ có thể do mẹ chôgf báo cho biết; chàng không về, cũng chẳng ai nói với Thi Uyển một tiếng…

Lục Lân ba tháng không về nhà, lần về này việc đầu tiên lại là đến Vương gia. Không biết là vì ân sư, hay vì vị cô nương từng có tình nghĩa xưa kia. Không một ai quan tâm Thi Uyển có suy nghĩ lung tung hay không…

Nhưng may mắn thay, Lục Lân vẫn đã trở về. Không cần chăn, nhưng lại sợ nàng đi uổng công, cuối cùng vẫn nhận lấy.

Một tia ngọt ngào lan tỏa trong tim. Thi Uyển đưa tay chạm vào ánh nến nơi đầu giường, ngón tay bao quanh ánh lửa lay động, cảm nhận được sự ấm áp rõ ràng.

Sáng hôm sau, Thi Uyển như thường lệ đến thỉnh an mẹ chồng - Lục phu nhân, hầu hạ bà dùng bữa sáng.

Đại tẩu Tiêu Huệ Trinh đã đến từ sớm, đang cùng Lục phu nhân trò chuyện, nói rằng sáng sớm đã bị đứa trẻ trong bụng đá tỉnh, cũng không biết nó dậy sớm làm gì, khiến nàng ấy không thể ngủ tiếp, đành phải dậy.

Nhà mẹ đẻ của đại tẩu là thế gia nhiều đời làm quan, gia thế hiển hách. Đại tẩu đã sinh một nữ nhi là Miên Nhi, nay lại mang thai, tính tình đoan trang hiền thục, trầm ổn vững vàng, là nàng dâu được Lục phu nhân yêu thích nhất.

Thi Uyển chào mẹ chồng xong, lại chào đại tẩu. Tiêu Huệ Trinh mỉm cười, dịu dàng đáp lại, rồi tiếp tục nói chuyện với Lục phu nhân.

Thi Uyển lặng lẽ đứng sang một bên, múc cháo cho mẹ chồng.

Khi mới vào Lục phủ, thấy đại tẩu đối nhân xử thế ôn hòa, Thi Uyển từng thử thân cận, mong có một người trong Lục gia để tâm sự.

Đại tẩu lần nào cũng dịu dàng đáp lại, nhưng chỉ dừng ở vài câu thăm hỏi, tuyệt không tiến sâu.

Sau này Thi Uyển mới hiểu, đại tẩu đối với ai cũng khách khí như vậy, đó là giáo dưỡng của nàng ấy. Nhưng chỉ với mẹ chồng, phu quân và con cái mình, nàng ấy mới thật sự bỏ tâm tư. Còn với người khác, nàng ấy chẳng buồn để tâm.

Về sau, Thi Uyển cũng từng muốn thân cận tiểu cô Lục Dao, lại vô tình nghe thấy Lục Dao cùng nha hoàn cười nhạo khẩu âm An Lục của nàng.

Từ đó về sau, Thi Uyển buông bỏ.

Rốt cuộc Thi Uyển hiểu ra, Thi Uyển và các nàng ấy không phải người của cùng một thế giới. Các nàng không muốn hiểu nàng, cũng không muốn để Thi Uyển đến gần.

Cho nên khi người em dâu tính tình ngạo mạn bước vào cửa, còn tỏ ra khinh thường Thi Uyển ngay trước mặt, Thi Uyển cũng không còn thấy quá bất ngờ.

Chẳng bao lâu, con dâu thứ ba nhà họ Điền đến, trong tay bế đứa bé mới 6 tháng tuổi - Xương ca nhi.

Tam đệ không phải con ruột của Lục phu nhân, chỉ là thứ xuất, nên Xương ca nhi với Miên Nhi cũng cách nhau một bậc. Nhưng dù sao cũng là đứa cháu trai đầu tiên của Lục gia, Lục phu nhân vẫn rất yêu thương, lập tức hỏi han mấy ngày nay đứa bé khỏe không, sữa của nhũ mẫu có đủ không.

Mỗi khi như vậy, một áp lực vô hình cùng sự lúng túng lại bao trùm lấy Thi Uyển.

Lục gia có ba con trai, ba nàng dâu, đại tẩu đã mang thai lần hai, em dâu sớm đã có con trai, chỉ có nàng là chưa sinh nở.

Lục Lân không qua đêm ở chỗ nàng, điều này không thể trách chàng, chỉ có thể trách nàng năm xưa tâm thuật không chính, không biết liêm sỉ…

Đang nghĩ ngợi, đại tẩu họ Tiêu nói:

“Hôm nay dường như khẩu vị của mẫu thân khá hơn mọi khi.”

Con dâu thứ ba họ Điền cười nói:

“Đại tẩu không hiểu sao? Hôm qua nhị ca trở về, mẫu thân xưa nay thương nhị ca nhất, lúc này chẳng phải đang vui sao!”

Lục phu nhân mỉm cười, rõ ràng bị Điền thị nói trúng tâm tư. Đại tẩu lập tức nói:

“Vậy chắc lát nữa nhị đệ sẽ đến thỉnh an mẫu thân.”

Lúc này Xương ca nhi ê a vài tiếng, mấy người đều quay sang chọc ghẹo đứa bé, không nói đến Lục Lân nữa.

Thi Uyển ngước mắt nhìn ra ngoài cửa, trong lòng nghi hoặc vì sao Lục Lân vẫn chưa tới.

Thi Uyển biết Lục Lân xưa nay dậy sớm. Cho dù có đến thỉnh an cha chồng trước, lúc này cũng nên đến rồi. Cho đến khi Thi Uyển nhớ ra, Lục Lân từng vì việc tu sửa Đức Xuân Cung mà cãi nhau với cha chồng.

Trong khoảnh khắc, Thi Uyển chợt ý thức được, lúc này Lục Lân nhất định đang bị cha chồng quở trách!

Lục Lân xuất thân từ Thượng thư phủ, bái Vương thừa tướng làm thầy, lại là Bảng Nhãn khoa một, danh chấn kinh thành, không ai có thể che lấp ánh sáng của chàng.

Vốn dĩ chàng làm chức hiệu lý tại Tập Hiền Viện, chức vụ thanh nhàn mà sĩ tử thiên hạ đều mơ ước. Khi ấy Lục Lân theo thầy là Vương thừa tướng thúc đẩy tân chính, từng đích thân dâng sớ lên hoàng thượng, được hoàng thượng khen ngợi, thăng liền ba cấp, đúng là thời thế rực rỡ, phong quang vô hạn.

Nhưng sau đó hoàng thượng lâm mắc bệnh nặng, phe Thái hậu nắm giữ triều chính, tân chính cũng dần khó tiến hành.

Tân đảng suy yếu, một cơn sóng lớn sắp ập đến. Đúng lúc ấy, cha chồng lợi dụng chức quyền, điều Lục Lân đi tu sửa đạo quán cầu phúc cho hoàng đế - Đức Xuân Cung. Đó vốn là việc làm béo bở, ai nấy đều tranh nhau, nhưng Lục Lân lại không muốn đi.

Đi rồi thì có thể tránh khỏi vòng xoáy tân chính, né được tội danh khi tân chính thất bại, nhưng đồng thời cũng là bỏ rơi tân chính, bỏ rơi Vương thừa tướng - người chủ trì tân chính.

Lục Lân đương nhiên không muốn đi. Chàng muốn cùng thầy tiến thoái, nhưng không cưỡng lại được phụ thân và thánh chỉ triều đình, đành phải đi.

Thi Uyển vốn không hiểu triều chính, nhưng vì muốn đến gần phu quân mình hơn, hiểu chàng nhiều hơn, Thi Uyển đã đặc biệt đọc rất nhiều sách, nhiều lần nghiền ngẫm những lời vụn vặt vô tình nghe được, cuối cùng mới hiểu ra những điều này.

Cho nên lúc này nàng liền nghĩ tới, hôm qua Lục Lân đến Vương gia, lại ở đến nửa đêm. Nhất định cha chồng đã biết, hôm nay vừa gặp Lục Lân, việc đầu tiên chính là quở trách Lục Lân không nên đến Vương gia.

Mà Lục Lân là người như thế, có lẽ Thi Uyển còn hiểu Lục Lân hơn cả mẹ chồng. Lục Lân nhìn thì ôn hòa, kỳ thực cốt cách kiêu ngạo, có chí hướng và chủ kiến riêng. Lục Lân cũng không tán đồng cách xử sự “dĩ hòa vi quý” của cha chồng. Đối diện với sự quở trách ấy, Lục Lân nhất định không cam chịu, thậm chí sẽ phản bác, khiến cha chồng càng thêm không vui, không biết sẽ nổi giận lớn đến mức nào…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc