Văn án
Lục Lân, công tử phủ Thượng Thư, dung mạo thanh tú xuất trần, phong thái tựa ngọc thụ quỳnh chi. Lẽ ra hắn phải có một mối nhân duyên viên mãn, vậy mà đúng vào năm làm lễ gia quan trưởng thành, lại bị một cô nương thôn dã mang theo tín vật tìm đến tận phủ. Khi ấy, lão gia nhà họ Lục mới sực nhớ, năm xưa từng định ra một mối hôn ước cho cháu trai nhà mình.
Theo lời tổ phụ, Lục Lân cưới cô nương xuất thân quê mùa ấy.
Hắn vốn không hề yêu thích nàng, thậm chí là chán ghét. Ba năm phu thê, giữa hai người chưa từng có nửa phần ân tình.
Hắn vẫn cho rằng, nàng đã hao tâm tổn sức mới đổi được thân phận thiếu phu nhân cao môn, nhất định sẽ không cam lòng buông tay. Nào ngờ khi hắn nói muốn cưới ái nữ của ân sư làm bình thê, nàng chỉ lặng lẽ đáp một câu: hòa ly.
Ngoài ý muốn, nhưng lại như trút được gánh nặng, hắn thuận theo. Nàng cầm thư hòa ly rời phủ, từ đó không còn biết tung tích.
Bốn năm sau, quan lộ Lục Lân trắc trở, bị giáng từ kinh thành đến An Lục nhậm chức huyện lệnh.
Chính nơi ấy, hắn gặp một nữ đại phu được dân gian xưng là “Tiểu Y Tiên” - Thi Uyển. Khi ấy, hắn mới chợt nhớ, người trước mắt từng cùng mình làm phu thê suốt ba năm, cũng mới nhớ ra quê nàng vốn ở An Lục.
Song nàng hoàn toàn khác với nữ nhân nông cạn, vô tri trong ký ức của hắn. Nàng đoan trang, thông tuệ, nhân hậu, nụ cười thường trực như gió xuân thoảng nhẹ, từng chút một lay động lòng người.
Hắn bỗng thấy trấn nhỏ này cũng chẳng quá tẻ nhạt, thậm chí nảy sinh ý muốn đưa nàng trở về kinh thành.
Sau nhiều lần cân nhắc, hắn thẳng thắn bày tỏ tâm ý.
Nàng chỉ khẽ cười, vừa phơi dược liệu bên cạnh, vừa nói nhẹ như mây gió:
“Lục đại nhân là người cao môn quý tộc, thiếp thân phận hèn mọn, thực không xứng.”
Bảy năm trước, Thi Uyển từng không biết tự lượng sức, đem cả tấm chân tình gửi gắm cho một người.
Người ấy là công tử danh môn, còn nàng chỉ là cô thôn nữ từ núi sâu bước ra. Biết rõ hai người khác biệt như mây với bùn, nàng vẫn ôm một tia vọng tưởng, gả cho người mình vốn chẳng thể chạm tới.
Thuở ấy nàng còn quá trẻ, ngỡ rằng chỉ cần đủ chân thành, ắt sẽ đổi được hồi đáp. Đến khi bị thực tại giày xéo đến nát lòng, nàng mới hiểu - thứ nàng từng theo đuổi, không phải mộng đẹp, mà chỉ là một trò cười.
1.
Trong viện Trầm Hương, Lục phu nhân đang chơi khóa Lỗ Ban cùng tiểu tôn nữ, Thi Uyển đứng một bên hầu hạ.
Lục phu nhân chỉ dẫn hồi lâu, rút ra một thanh gỗ, đưa cho bé Miên nhi bốn tuổi lắp vào. Đó vốn chỉ là một bước vô cùng đơn giản, Miên nhi cầm khối gỗ trong tay, nhẹ nhàng lắp khít.
Thi Uyển liền mỉm cười khen:
“Không hổ là cô nương nhà họ Lục, Miên nhi quả thật lanh lợi.”
Lục phu nhân nghe vậy, thần sắc lộ rõ vẻ hài lòng. Thi Uyển liền biết, lời ấy nói rất vừa ý.
Gả vào phủ họ Lục đã ba năm, nàng rốt cuộc cũng hiểu, khi nào nên khéo léo mở lời để làm mẫu thân vui lòng, chứ không còn đứng ngây ra như kẻ vụng về năm nào.
Miên nhi ngẩng đầu hỏi:
“Nhị thẩm, thẩm có biết chơi khóa Lỗ Ban không ạ?”
Thi Uyển hơi khựng lại, khẽ cười đáp:
“Thẩm không biết.”
Nàng sinh ra nơi sơn thôn hẻo lánh, những thứ chỉ để vui chơi như vậy, ngay cả chợ phiên quê nàng cũng chưa từng có. Mãi đến năm mười sáu tuổi theo người lên kinh thành, nàng mới lần đầu nhìn thấy.
Miên nhi lẩm bẩm:
“Ta đã biết thẩm nhất định không biết mà.”
Nói xong thì cúi đầu, tiếp tục nghịch khóa gỗ trong tay.
Thi Uyển chỉ đành giữ nụ cười nhạt, không biết nên đáp lời thế nào.
“Con… Con không biết ạ.”
Lục phu nhân gật đầu:
“Vậy là ta quên nói. Hai ngày trước Tử Vi có gửi thư về, nói rằng chiều mai sẽ hồi phủ. Nhưng ngày mai là rằm, ta phải lên chùa Tướng Quốc dâng hương, dùng cơm chay ở đó. Con dâu ở nhà chuẩn bị bữa tối, đừng để nó đói.”
“Vâng.”
Thi Uyển gần như dùng hết sức lực, mới giữ được giọng điềm đạm mà đáp lời.
Lục Lân phụng mệnh hoàng thượng trùng tu Đức Xuân Cung cầu phúc, ăn ở đều tại cung dịch, đã ba tháng chưa từng hồi phủ.
Mà nay, mẫu thân bảo nàng chuẩn bị bữa tối cho hắn…
Như vậy, phu quân sẽ đến viện của nàng dùng bữa, đúng không?
Trong khoảnh khắc, bao ý nghĩ vụn vặt ùn ùn kéo tới.
Đậu hũ phù dung, bạch ngư hấp rượu, bánh sữa đoàn… đúng rồi, còn có cua ủ rượu cam. Mùa này vừa hay có cam sớm, nếu phối cùng cua thu, phu quân nhất định sẽ thích.
Từ đó về sau, tâm trí nàng hoàn toàn đặt cả vào chuyện phu quân hồi phủ, đến mức quên mất mình vẫn đang hầu bên cạnh mẫu thân. May mà Lục phu nhân và Miên nhi mải chơi, cũng không để ý nàng thất thần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


