Rượu như mang theo độ ấm của nắng sớm, chậm rãi chảy vào trong tim hai người.
Lúc này dưới thành lâu truyền đến tiếng hoan hô, Thẩm Minh đã bắt sống Lương Vương.
Cờ quân Lương Vương rơi xuống, thắng bại chiến cuộc đã phân, Diệp Thế An xông lên thành lâu, vui mừng nói: “Cố huynh, thắng rồi, Thẩm Minh đưa Lương Vương vào thành rồi!”
Cố Cửu Tư nghe vậy buông Liễu Ngọc Như ra, hắn mỉm cười nhìn Liễu Ngọc Như, dịu dàng nói: “Chờ ta trở về.”
Liễu Ngọc Như gật đầu, Cố Cửu Tư nhanh chóng quay đầu, đi theo Diệp Thế An xuống lầu.
Lúc này Chu Diệp và Thẩm Minh mang theo quân đội vào thành, người dân xung quanh cõng người bị thương đến khu chữa thương, Cố Cửu Tư bước nhanh đến chỗ Chu Diệp, vọt đến trước mặt Chu Diệp, ôm chặt Chu Diệp, vui vẻ nói: “Huynh đệ tốt.”
Chu Diệp ngẩn người, nữ tử bên cạnh cười rộ lên, giọng nói thanh thúy: “Ngươi cũng phải cảm ơn hắn, hắn nghe nói Vọng Đô bị bao vây, quỳ cả đêm ở chỗ công công, la lối khóc lóc lăn lộn xin hai vạn người về đây đấy.”
Cố Cửu Tư giật giật hầu kết, nhưng cái gì cũng không nói nên lời, cuối cùng chỉ có thể thấp giọng nói: “Ta hiểu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)