Mọi người nghe vậy sửng sốt, theo bản năng Lương Vương nói: “Không thể nào!”
Nếu thật sự chỉ có một vạn người, Cố Cửu Tư có thể hung hăng như thế, thậm chí còn mang theo người đuổi giết hắn?
Hắn có mười vạn nhân mã, ai cho Cố Cửu Tư lá gan đó?!
“Tặc tử, ngươi dám lừa bịp bổn vương,” Lương Vương tức giận rút kiếm ra muốn chém Tiền Tam, Tần Tứ ngăn Lương Vương lại, bình tĩnh nói, “Lương Vương, nghe hắn nói đã.”
Lương Vương bị Tần Tứ ngăn lại, hắn nhìn thoáng qua Tần Tứ, cắn chặt răng, bảo tất cả mọi người lui ra, chỉ để lại Tiền Tam và Tần Tứ ở trong doanh trướng.
Tiền Tam bị hành động của Lương Vương doạ cho phát khiếp, hắn run rẩy không dám nói gì, Tần Tứ bước lên phía trước, ôn hòa nói: “Vị tráng sĩ này đừng sợ hãi, Vương gia chúng ra là người rộng lượng, chỉ cần lời ngươi nói là thật, Vương gia chẳng những sẽ không giết ngươi, còn sẽ ban thưởng số tiền lớn cho ngươi, đến lúc đó vàng bạc mỹ nữ là chuyện nhỏ, nếu có thể phá thành Vọng Đô, ngươi sẽ có công đầu tiên, quan to bổng lộc gần ngay trước mắt, Vương gia sẽ không bạc đãi ngươi.”
Tiền Tam nghe vậy chậm rãi bình tĩnh lại.
Vừa nãy hắn ta đi ngang qua doanh địa, nghĩ đến Lương Vương, nghĩ đến Cố Cửu Tư, hắn vốn có chủ ý này.
Để lộ tin tức cho Lương Vương, không chỉ có thể chỉnh chết Cố Cửu Tư, còn có thể được một số tiền, cớ sao mà không làm chứ?
Tiền Tam trấn định hơn, lập tức nói: “Vương gia, lời thảo dân nói là thật, nếu có nửa câu giả dối, vậy ta sẽ bị thiên lôi đánh xuống, không chết tử tế!”
Mặt Lương Vương cứng đờ, gật đầu. Bất kể thế nào hắn cũng không thể tin được, trong thành chỉ có một vạn người. Nếu trong thành chỉ có một vạn người, vậy không phải là mình bị nhãi con này chơi sao?!
Một thiếu niên chưa qua hai mươi chơi hắn xoay tròn, nếu truyền ra ngoài, chẳng phải hắn sẽ bị người trong thiên hạ nhạo báng sao?!
Nhưng những lời này Lương Vương đều đặt trong lòng, không nhiều lời nữa, Tần Tứ đỡ Tiền Tam dậy, hỏi kỹ lai lịch của hắn. Tiền Tam thành thật nói hết mâu thuẫn của mình và Cố Cửu Tư, lúc này Lương Vương và Tần Tứ mới yên tâm hơn, Tần Tứ có chút nghi ngờ, sau đó nói: “Dẫu ngươi và Cố Cửu Tư có mâu thuẫn thì dù sao Vọng Đô cũng là quê hương của ngươi, hôm nay ngươi làm vậy, không sợ liên lụy đến người thân bằng hữu của ngươi sao?”
“Đại nhân,” Tiền Tam cười, “Thảo dân không phải người U Châu, thảo dân là người Dương Châu.”
“Thì ra là thế.” Tần Tứ gật đầu, “Xem ra các ngươi theo Cố gia từ Dương Châu đến, cũng coi như là tôi tớ trung thành rồi, nhưng Cố Cửu Tư lại đối xử với ngươi như vậy, đúng là không nên.”
Tiền Tam vội vàng mở miệng, biết gì nói hết không dấu diếm nửa lời. Lương Vương và Tần Tứ càng nghe mày càng nhăn, Lương Vương nghe mà vô cùng phẫn nộ.
Căn bản Cố Cửu Tư không biết trước tin tức gì mà đã bày Hồng Môn Yến(1) chờ hắn, lần trước, lần trước nữa, bất kể là lần nào hắn cũng chỉ cần liều lĩnh thêm một chút thôi là có thể thu thành Vọng Đô vào trong túi, nhưng hắn lại không!
(1) Xuất phát từ chuyện của Lưu Bang và Hạng Võ. Ý nói mời ăn nhưng muốn hại đối phương.
Hắn oán trách Tần Tứ, nhưng không biết không thể oán giận thuộc hạ vào thời điểm này, trong lòng hắn có lửa nhưng lại không có chỗ phát tiết, chờ Tiền Tam nói hết tin tức có giá trị xong, còn lại toàn là mấy chuyện vô dụng, hắn phất tay, không kiên nhẫn nói: “Kéo xuống!”
Tần Tứ nhìn ra Lương Vương không vui, thậm chí biết rõ trong cái không vui của Lương Vương có một phần là bởi vì hắn. Hắn biết Lương Vương cần một nơi trút giận nên cũng không nói gì.
Tiền Tam bị người của Lương Vương vọt vào bắt đi, biến cố bất thình lình làm Tiền Tam ngây ra, hắn nóng vội nói: “Làm gì? Các ngươi làm gì vậy!”
“Làm gì?” Lương Vương bực bội mở miệng, “Loại phản đồ bội chủ bỏ nghĩa như ngươi còn mong người khác tôn kính? Kéo ra ngoài chém!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)