Vương Mai nghe Liễu Ngọc Như nói thì nắm chặt khăn tay, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Nếu là A Hương thì quá tốt, ta tất nhiên vui vẻ. Chỉ là kinh nghiệm của A Hương …… Có phải hơi ít không?”
“Chắc không đâu,” Liễu Ngọc Như cười cười, “Ta cũng hỏi qua những người khác, bọn họ đều nói A Hương là sư phụ nhiều kinh nghiệm, dù sao hiện giờ cửa hàng cũng là người mới, mọi người đều biết người là sư phụ của tỷ ấy, sẽ không có ảnh hưởng gì đâu.”
Nụ cười của Vương Mai cứng đờ, đúng là không nói nên lời, Liễu Ngọc Như ôn nhu nói: “Nhưng trong lòng ta người trước sau là sư phụ của Hương tỷ, cho nên ta cố ý tới hỏi người một chút, người xem chuyện này ta làm có hợp lý không?”
“Này tất nhiên…… Tất nhiên là hợp lý.”
Vương Mai cũng không có gì để nói, năng lực của Tống Hương mạnh hơn bà, điều đó bà ta biết. Nhưng tưởng tượng đến hiện giờ Tống Hương muốn áp chế trên đầu bà ta, tóm lại bà ta sẽ không thoải mái trong lòng. Liễu Ngọc Như nhìn ra bà ta không thoải mái, nhưng vẫn vờ như không thấp, hai người nói vài câu xong, Vương Mai đi ra ngoài. Vương Mai ra khỏi phòng của Liễu Ngọc Như thì bắt đầu suy nghĩ trong lòng.
Nếu Liễu Ngọc Như trực tiếp bán đồ của Hoa Dung qua đó, cộng thêm quan phủ cùng nhau bắt người bán hàng giả, vậy chuyện bán hàng giả không chỉ là lợi nhuận thấp, chỉ sợ còn có nguy hiểm không nhỏ, phạm phải tội bán hàng giả, đến lúc đó e là phải phế đi bàn tay, không bao giờ có khả năng làm nghề này nữa. Nguy hiểm lớn mà tiền lời thì ít, đến lúc đó Tống Hương thăng chức, không chỉ có tiền tiêu vặt mỗi tháng mà còn có một phần lợi nhuận của Hoa Dung, e là không bao giờ đồng ý làm nữa.
Một phần lợi nhuận đó, lấy quy mô của Hoa Dung, sau này mở rộng ra còn nhiều hàng giả bọn họ bán, huống chi không nguy hiểm cũng không có gánh nặng, chỉ cần thanh thản ổn định làm việc là được.
Vương Mai nhìn ra lần này Liễu Ngọc Như vì thu hút người khác quả thực là bỏ vốn gốc. Nhưng dựa vào cái gì mà là Tống Hương chứ? Đó là đồ đệ một tay bà dạy dỗ, nhưng đó cũng là đồ đệ của bà, sao có thể lướt qua sư phụ để giành bát cơm của bà?
Liễu Ngọc Như tỏ vẻ bất ngờ, ngẩn người nói: “Sao dì Mai trở lại rồi?”
“Chủ nhân,” Vương Mai bình tĩnh nói, “Có một số việc, ta nghĩ trước nghĩ sau vẫn cần nói rõ với chủ nhân. Chủ nhân nếu muốn cân nhắc A Hương, kỳ thật không ổn.”
“Sao thế?” Liễu Ngọc Như chớp mắt, vẻ mặt khó hiểu, “Hương tỷ nhân phẩm đoan chính, tay nghề xuất chúng, lại do mọi người đồng lòng đề cử, dì Mai cảm thấy có gì không ổn?”
“Chủ nhân,” Vương Mai thở dài, “Thật ra ta cũng do dự chuyện này rất lâu rồi, Hương tỷ là một tay ta dạy dỗ, ta không dạy nàng tốt rất nhiều chuyện, cũng không đủ che chở nàng, đây là ta không phải, vốn dĩ ta nghĩ khuyên nhủ nàng nhiều hơn, nói không chừng nàng vẫn biết quay lại sau khi lạc đường, nhưng chủ nhân muốn cân nhắc nàng thì ta không thể không nói ra.”
“Tỷ ấy sao vậy?”
“Chủ nhân biết hàng giả tràn lan bên ngoài, trong đó có một ít hàng giả gần như giống với hàng thật của Hoa Dung chứ?”
Vương Mai quan sát biểu tình của Liễu Ngọc Như, Liễu Ngọc Như nhíu mày, rất sầu lo nói: “Ta nghe nói rồi, đang phiền lòng vì việc này đây.”
“Chủ nhân có từng nghĩ vì sao hàng bên ngoài có thể lẫn lộn với hàng của Hoa Dung không?”
Liễu Ngọc Như ngẩn người, một lúc sau, nàng đột nhiên ngẩng đầu, bất ngờ nói: “Dì nói là Hương tỷ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)