Cả đời người, chỉ cần phụ thân mẫu thân còn sống, bất luận phụ thân mẫu thân tuổi già suy yếu hay là thân thể khoẻ mạnh, thì người đó luôn cảm thấy có chỗ để về, có chỗ để dựa dẫm. Cố Lãng Hoa chết như Thái Sơn chợt sụp đổ, làm Cố Cửu Tư cảm thấy tất cả đều thay đổi. Mà nay hắn trở về, cho dù bọn họ cãi nhau la hét ầm ĩ, nhưng trong lòng hắn rốt cục có lại chỗ dựa vững vàng một lần nữa, làm hắn cảm thấy, tuy thế giới bên ngoài thay đổi, nhưng cái hắn có, người nhà của hắn, tình yêu của hắn, lại không thay đổi.
Hắn kỳ thật muốn khóc, nhưng cảm thấy mất mặt, vì thế miễn cưỡng cười cười sau, khàn giọng nói: “Biết rồi.”
Cố Lãng Hoa vỗ vỗ vai hắn, ngẩng đầu nhìn Liễu Ngọc Như, sau đó nói: “Đi thôi, đối xử với nương tử của con tốt một chút, đừng có lớn như vậy rồi còn giống trẻ con cứ để Ngọc Như phải chăm sóc con.”
Cố Cửu Tư đáp lời, hắn đứng dậy đi ra ngoài với Liễu Ngọc Như, lúc ra ngoài cửa, hắn kéo tay Liễu Ngọc Như đi trong đình viện, Liễu Ngọc Như thấp giọng nói với hắn suy nghĩ của nàng về công việc kế tiếp.
“Lần này đi ra ngoài thu lương là ta chủ trì, chàng nên cho ta chút thù lao. Sau khi nhận được thù lao, ta dự định giao chuyện làm ăn của Hoa Dung cho những người khác, ta muốn ra ngoài thành Vọng Đô mua vài mảnh đất. Có phải chàng thu rất nhiều lưu dân không, chia mấy mảnh đất đó cho bọn họ? Ta nghe nói chàng hứa với bọn họ, trước khi thu hoạch lương thực từ mấy mảnh đất kia, chàng sẽ cho bọn họ một ít chi phí? Chàng cho bọn họ bao nhiêu bạc? Ta dự định mua đất của những người này, sau đó thống nhất quản lý, mời một người chuyên xử lý lương thực. Nhiều người như vậy, dù sao phải có quy tắc mới được.”
Cố Cửu Tư nghe nàng lải nhải giống đứa nhóc tham tiền giống đánh bàn tính lạch cạch, trong lòng hắn cực kỳ vui vẻ, chờ Liễu Ngọc Như nói xong, nàng quay đầu lại nhìn hắn thì thấy trong mắt người bên cạnh dường như là tinh quang trên dải ngân hà, Liễu Ngọc Như ngẩn người, sau đó nói: “Chàng nghe ta nói gì không?”
“Nghe mà.”
“Chàng thấy thế nào?”
“Theo ý nàng hết.”
“Cố Cửu Tư,” Liễu Ngọc Như không khỏi cười, “Ta mới khen chàng như quan phụ mẫu trước đó, chàng có thể để tâm chút hay không?”
“Ta nghe hiểu mà,” Cố Cửu Tư nhanh chóng nói, “Kỳ thật nàng muốn giúp đỡ ta, quan phủ luôn cho bọn họ bạc không thành vấn đề, tóm lại là là để mọi người cùng nhau kiếm tiền mới có thể có tiền. Nàng tiêu tiền mua đất cho bọn họ, đưa cho bọn họ các loại lúa thóc, năm sau Vọng Đô thu hoạch tốt rồi thì những người này sẽ có chỗ dựa, tự nàng kiếm tiền là nhỏ, giúp ta giải quyết công việc mới là lớn. Nàng nghĩ mấy biện pháp này đều cực kỳ tốt, ta hiểu.”
Liễu Ngọc Như hơi sửng sốt, nàng đột nhiên hoảng loạn và xấu hổ khi nội tâm bị người khác nhìn thấu, nàng ho nhẹ rồi xoay đầu đi: “Ngày mai ta đến nha phủ của chàng, tất cả làm theo trình tự thôi.”
Liễu Ngọc Như và Cố Cửu Tư thương nghị xong thì đơn độc đi tìm Tô Uyển, nàng trò chuyện với Tô Uyển.
Tô Uyển biết tình hình của Liễu gia, bà sửng sốt hồi lâu cũng không nói gì. Liễu Ngọc Như thấy nét mặt của Tô Uyển, sợ bà đau khổ nên vội nói: “Mẫu thân đừng nghĩ nhiều, ta cho người ra ngoài tìm……”
“Không sao.” Tô Uyển thở dài, sau đó phất tay, “Sống hơn nửa đời người rồi, từ lúc chúng ta rời khỏi Dương Châu, ta đã không muốn nghĩ nhiều nữa. Những ngày tháng sống trong loạn thế, con cũng không dễ dàng gì, cũng đừng hao tâm tốn sức đi tìm bọn họ. Tìm về làm gì chứ?” Tô Uyển cười khổ, “Chúng ta không đến mức muốn làm người một nhà với bọn họ nữa. Phụ thân con không nỡ bỏ Trương Nguyệt Nhi và đám con của nàng ta, chúng ta cớ gì phải chịu khổ nữa?”
Liễu Ngọc Như không nói chuyện, Tô Uyển nhìn nàng, bà giơ tay cầm tay nàng, ôn nhu nói: “Ngược lại ta lo lắng cho con, đó dù sao cũng là phụ thân con, con……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
