Liễu Ngọc Như tốn thật lâu mới tiêu hóa những gì Diệp Thế An nói. Nàng vội nói: “Công công của ta ở nơi nào? Hiện giờ như thế nào?”
Dứt lời, Diệp Thế An dẫn Liễu Ngọc Như đến hậu viện. Vào sân, Liễu Ngọc Như mới phát hiện Diệp gia không giống với nàng trong trí nhớ dáng vẻ, ít người hơn rất nhiều, nha hoàn cũng có rất nhiều người mới, nàng nhịn không được nói: “Vận Nhi đâu?”
Đây không chỉ là bạn tốt mà còn là khuê mật lớn lên cùng nàng, từ trước đến nay tính tình hoạt bát, nếu còn ở đây, Diệp Thế An hẳn sẽ kêu Diệp Vận tới gặp nàng.
Diệp Thế An bình tĩnh nói: “Gả chồng rồi.”
“Nhanh như vậy?”
Liễu Ngọc Như mặt lộ vẻ kinh ngạc, Diệp Thế An nhàn nhạt nói: “Vận Nhi mĩ mạo, Vương gia tới cửa cầu hôn nên vào gia môn của Vương Thiện Tuyền làm tiểu thiếp.”
Nghe được lời này, Liễu Ngọc Như chợt dừng lại bước chân, Diệp Thế An thần sắc bình tĩnh, Liễu Ngọc Như nhìn chằm chằm hắn, nàng run rẩy muốn nói cái gì đó, rồi lại nói không nên lời, Diệp Thế An dẫn nàng vào hòn non bộ, đi xuống địa đạo, mở một cánh cửa, lúc này mới để người nhìn thấy người bên trong.
Đây là địa lao, Cố Lãng Hoa đang đọc sách ở bên trong, cho dù là ban ngày, Cố Lãng Hoa cũng châm đèn.
“Bởi vì sợ người khác phát hiện,” Diệp Thế An giải thích, “Cho nên để Cố lão gia tạm thời ở đây, mong thứ lỗi.”
Cố Lãng Hoa nghe lời này thì ngẩng đầu lên, trông thấy Liễu Ngọc Như đứng ở cửa. Hắn ngẩn người, sau đó kích động lên tiếng: “Ngọc Như?!”
“Công công.” Liễu Ngọc Như bảo bản thân cố gắng duy trì bình tĩnh, trong đầu nhanh chóng tính toán.
Hiện giờ Cố Lãng Hoa ở chỗ này, nàng cần mang Cố Lãng Hoa theo, lúc trước Diệp Thế An đi không được nhất định có nguyên do của hắn. Mà Diệp Thế An năm lần bảy lượt cứu Cố gia, hiện giờ hắn đưa ra yêu cầu phải rời khỏi Dương Châu, nàng tất nhiên không thể từ chối. Cân nhắc một lúc, nàng đi đến trước mặt Cố Lãng Hoa: “Hiện giờ thân thể công công có gì trở ngại không?”
“Bởi vì không dám ra ngoài nên chỉ có thể dùng đại phu Diệp gia tin tưởng,” Diệp Thế An đứng bên cạnh giải thích nói, “Dùng thuốc cũng cẩn thận, cho nên hiện tại chân của Cố lão gia không tiện, e là phải chờ tới U Châu tĩnh dưỡng cho tốt mới được.”
“Đúng vậy,” Cố Lãng Hoa thở dài, “Có thể nhặt một cái mạng về đã không tồi rồi. Nhưng Ngọc Như à, không phải con và Cửu Tư đi U Châu sao, sao lại về Dương Châu rồi?”
Cố Lãng Hoa hỏi, Liễu Ngọc Như vội nói một lần tiền căn hậu quả, Cố Lãng Hoa nghe xong thì thần sắc mang theo vài phần khổ sở: “Cửu Tư đứa nhỏ này, rốt cuộc cũng hiểu chuyện rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
