Liễu Ngọc Như cho người đựng lương thực, đồng thời phái người theo dõi cửa thành, người của Lạc Tử Thương mới ra cửa thành, Liễu Ngọc Như đã thu được tin tức, nàng bảo mọi người dừng lại, tự mình trở về phòng, giả vờ như chuyện gì cũng chưa xảy ra.
Lạc Tử Thương dẫn người điều tra khách điếm.
Bọn họ cách nơi điều tra không xa, khách điếm ngoài thành phần lớn tụ vào nhau, chia làm mấy khu, tòa nhà bọn họ ở nằm ngay rìa, Ấn Hồng nghe động tĩnh bên ngoài thì nói với Liễu Ngọc Như: “Phu nhân, sẽ không tra ra chúng ta chứ?”
“Tra được thì thế nào?” Liễu Ngọc Như bình tĩnh, “Chúng ta chẳng qua là đường xa đến tìm thân thích, tìm được thì thế nào?”
Ấn Hồng nghe xong thì hít thật sâu, lúc này mới chậm rãi phục hồi tinh thần.
Nàng lặp lại khẩu cung Liễu Ngọc Như vừa giao một lần, bối cảnh chuyện xưa này Liễu Ngọc Như đã nói với nàng rất nhiều lần:
Liễu Ngọc Như vốn là một vị tiểu thư nhà giàu tại Dương Châu, mấy năm trước trong nhà di chuyển tới Thương Châu, bởi vì tai hoạ xảy ra trong nhà liền trở lại Dương Châu tới nhờ cậy tình lang nàng gặp ở Thương Châu, lúc trước nàng và kia tình lang tự định chung thân, ước định với đối phương tới Thương Châu cưới nàng, kết quả đối phương về Dương Châu, lại một đi không về, hiện giờ tao ngộ tai hoạ, nàng tự mình tìm tới, nhưng vẫn tìm không thấy, phí dụng khách điếm trong thành tăng cao nên ở ngoài thành, vì thế ngày ngày lui tới trong thành tìm người.
Liễu Ngọc Như miêu tả tất cả chi tiết, mọi người đã thuộc nằm lòng. Đối với chuyện Liễu Ngọc Như không miêu tả, Ấn Hồng chỉ có ba chữ: Không biết.
Nhưng Liễu Ngọc Như vẫn không yên tâm nói với Ấn Hồng: “Nếu bọn họ tách chúng ta ra, ngươi cứ giả bộ bất tỉnh là được.”
Bên ngoài có tiếng động nhỏ, Ấn Hồng nhìn từ cửa sổ ra bên ngoài, thấy người của Lạc Tử Thương bắt rất nhiều người mang vào thành.
Hắn quét những người này, tùy ý trò chuyện với bọn họ, hỏi hai câu liền cho người qua đó, nhìn qua không phải tên khó chơi.
Hắn sai người bắt năm tên thương hộ, tùy tùng đi theo hắn nói: “Công tử, về tra hay ở chỗ này tra?”
Lạc Tử Thương không nói chuyện, hắn nhìn khách điếm, sau một hồi, hắn đột nhiên nói: “Ngươi nói xem người thông minh như vậy, ta đoán hắn sẽ như thế nào, hắn có thể nghĩ như ta nghĩ hay không. Nếu hắn đoán được, còn ở lại khách điếm sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


