Edit và beta: meomeoemlameo.
Đại não Thịnh Kiều treo máy một lúc.
A a a a khóe miệng giơ cmn lên trời rồi muốn hét lên thật to!!!
Huhuhuhu cuộc đời này không còn gì tiếc nuối nữa.
Đỉnh đầu nhẹ đi, là Hoắc Hi thu tay về, thấp giọng nói: “Di động của em kêu nãy giờ kìa.”
Thịnh Kiều: “Mặc kệ nó!”
“……” Anh nhịn ý cười, “Nghe điện thoại đi đã.”
Thịnh Kiều miễn cưỡng cầm lấy di động, sau khi kết nối được, giọng nói rít gào của Bối Minh Phàm xuyên qua ống nghe vang lên quanh quẩn: “Thịnh Kiều cô có ý gì đấy?! Cô lại còn dám cúp điện thoại của anh!”
“Em vừa mới vào thang máy, không có tín hiệu ạ.”
“…… Sáng mai cô lập tức tới công ty cho anh, tới công ty xem anh xử cô thế nào!”
“Dạ, anh bớt giận đi mà, anh ngủ ngon nhé, ngày mai mới có tinh lực xử tội em chứ, ngủ ngon ạ!”
Bối Minh Phàm cúp máy luôn.
Cô nhanh nhẹn nhét điện thoại trở lại trong túi, ngẩng đầu nhìn Hoắc Hi cười ngây ngốc. Đã rất lâu rất lâu cô không gặp được anh, cô thật sự nhớ anh muốn phát điên rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


