Edit và beta: meomeoemlameo.
Ngày hôm sau rời giường, Thịnh Kiều ghi những đồ ăn cần mua lại cho Phương Bạch, để cậu đi mua về cho cô. Bây giờ danh tiếng của cô đã dần dần tăng lên, cô cũng không dám đi ra ngoài không kiêng nể gì như hồi trước nữa.
Cô quyết định làm lơ cái ánh mắt tìm tòi nghiên cứu tràn trề thâm ý của Mạnh Tinh Trầm, đối đãi với anh ta y như tiền bối tôn kính thôi. Mặc kệ lời nói của anh có hàm ý gì, dù sao tôi cũng không nghe rõ.
Tới chiều, Mạnh Tinh Trầm đúng giờ tới nơi.
Thịnh Kiều cung kính chào đón anh ta vào nhà, ánh mắt cô nhìn anh ta làm Mạnh Tinh Trầm có ảo giác mình là ông nội tới nhà cháu gái chơi……
Nội dung bài giảng hôm nay là cách biểu đạt những cảm xúc nhỏ nhất trên nét mặt.
Thịnh Kiều nghe giảng rất cẩn thận, những gì anh ta nói không chỉ là kiến thức biểu diễn chuyên nghiệp, mà còn kết hợp với kỹ năng và kinh nghiệm của bản thân trong nhiều năm. Thịnh Kiều vừa nhớ vừa học, dần dần đẩy ra cánh cửa lớn mà cô chưa từng chạm vào bao giờ.
Một buổi chiều trôi qua thật nhanh.
Mạnh Tinh Trầm hình như ngồi hơi mỏi, nghiêng đầu đấm đấm cổ, “Hôm nay tới đây thôi, nói nhiều quá em cũng không nắm bắt hết được.”
“Dạ, cảm ơn Tiền bối Mạnh, thầy vất vả rồi.”
Mạnh Tinh Trầm nhìn cô: “Cho nên, hôm nay có bữa tối cho tôi ăn không?”
“…… Có, em đi nấu đây ạ. Tiền bối thích ăn gì ạ?”
Anh ta mỉm cười, “Lần trước em mời tôi ăn mì trộn tương, tôi không ăn được, hôm nay bổ sung nhé.”
“Dạ, xin thầy chờ một lát ạ.”
Cô cất vở về, xoay người vào phòng bếp.
Mạnh Tinh Trầm đứng dậy đi lại. Anh ta đã không còn là người trẻ tuổi, vết thương cũ lúc đóng phim trước kia có ảnh hưởng tới thân thể, ngồi cả chiều cổ đau eo cũng đau.
Anh ta hoạt động gân cốt một lúc, đi lại khắp nơi trong phòng khách, lại đi đến cửa phòng bếp hỏi Thịnh Kiều: “Em không ngại tôi nhìn xung quanh chứ?”
“Không ngại ạ, thầy cứ tùy ý ạ.”
Mạnh Tinh Trầm cười cười, đi ra trước ban công ngắm nghía những cây hoa nhỏ, chúng được chăm sóc rất khá. Đã nhập xuân, những cành non mịn đều tranh nhau nảy mầm mới, chẳng bao lâu sau hẳn là sẽ nở hoa.
Kết quả khi xoay chốt cửa, anh ta phát hiện ra xoay không ra, cửa khóa trái.
Đến cửa phòng ngủ cũng chỉ khép hờ, sao gian phòng này lại phải khóa trái?
Mạnh Tinh Trầm mỉm cười, xoay người về phòng khách ngồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


