Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Em Là Thế Giới Của Tôi Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Chính vào lúc này, cửa nhà tắm đột nhiên mở ra, tôi không phản xạ kịp đâm vào người Hạ Minh đang bước ra ngoài.

Âm thanh "A" và "Hử" đồng thời vang lên.

Hu hu.

Ngực của Hạ Minh thật rắn!

"Trần An An, đến lợn cũng biết trốn người đến."

"..."

"Em uống rượu sao?!"

Hạ Minh nhướn mày.

Tôi xoa xoa chóp mũi, ngẩng đầu, được lắm, tên gia nhân này vậy mà chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, chẳng trách cảm giác vừa nãy lại chân thực như vậy.

Mái tóc ướt nhẹp của Hạ Minh chỉ tùy tiện dùng tay vuốt ra đằng sau, hơi nước ẩm ướt sau khi tắm hòa lẫn với hương rượu nhẹ còn sót lại trong hơi thở của Hạ Minh khiến tôi cảm thấy choáng váng, ánh mắt vô tình nhìn xuống dưới, từng giọt nước chảy xuống cơ bụng săn chắc, mùi nội tiết tố nam nồng nặc xộc thẳng lên mũi tôi.

Đầu óc tôi mơ màng, lời nói trong lòng chợt bật ra: "Anh uống nhiều hơn em."

Bầu không khí ngưng động.

Một lúc sau, Hạ Minh chậm chạp nói:

"Trần An An, mau lau máu mũi của em đi."

"..."

Hu hu.

Nhan sắc của Hạ Minh thật dụ dỗ người quá đi.

Tấm thẻ ngân hàng trong túi tôi và căn hộ nhất thời không còn cám dỗ được tôi.

Dù sao hôm nay là ngày Hạ Minh quay về sớm nhất từ sau khi kết hôn, nếu không tôi cũng không đứng ở cửa nhà tắm.

Tôi ngại ngùng tìm giấy lau máu mũi, vừa quay đầu một chiếc khăn che mất tầm nhìn của tôi.

"Giúp anh lau tóc, mệt quá, không muốn làm."

Tôi?

Nhìn Hạ Minh đang nằm trên giường, tôi hít một hơi thật sâu, đây đâu phải là lau tóc, rõ ràng là trực tiếp lấy mạng tôi.

Tôi cẩn thận bước qua đó, cố gắng không để ánh mắt chạy đi lung tung.

Đêm nay tâm trạng của Hạ Minh có vẻ khá tốt, nếu lúc này đề cập đến việc ly hôn liệu anh ấy có giống như lúc ban đầu đồng ý kết hôn một cách vô thưởng vô phạt không?!

"Hạ Minh, em có điều muốn nói với anh." Tôi cố gắng khiến lời nói của bản thân giống như bình tĩnh.

"Hửm?"

Giọng nói nhẹ nhàng phát ra có chút ngổn ngang.

Tay lau tóc của tôi run lên, Trần An An, tỉnh táo lại đi.

Phù!

Hít một hơi thật sâu: "Hạ Minh, chú..."

Hạ Minh đột nhiên mở mắt, ánh mắt thâm sâu để lộ ra sự sắc bén.

Tôi giật mình, vội vàng sửa lại: "Cơ thể cha anh đã tốt lên nhiều rồi, chúng ta có phải nên kết..."

Hạ Minh đột nhiên đứng dậy, dưới ánh mắt sắc bén của anh ấy, lời nói của tôi bị ngắt quãng.

"An An."

"..."

Hu hu.

Quá tốt rồi, tôi biết Hạ Minh là người thông minh như vậy, làm sao có thể không biết tôi muốn nói gì,

Xem ra, anh ấy cũng nghĩ giống tôi.

"Hạ Minh, anh hiểu được thật sự quá tốt rồi."

Tôi chống tay vào tấm thảm đứng dậy, chưa kịp đứng vững, cổ tay đã bị kéo xuống, một lực đạo khiến cả người lao về phía trước, ngồi thẳng xuống chân Hạ Minh.

"..."

Tôi ngu người.

"Thời gian này công ty quá bận, thiệt thòi cho em, bây giờ anh bù đắp lại, được không?"

Thiệt thòi cái gì cho tôi? Bù đắp cái gì?

Tôi vẫn chưa hiểu, Hạ Minh dùng hành động giải thích cho sự nghi hoặc của tôi.

Rất nhanh, tâm trí tôi rối bời.

Hạ Minh, thật xin lỗi vì đã đánh giá cao anh!

Ý của tôi không phải như thế!

...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc