"Trần An An, tôi đã chọn cho Hạ Minh một cô gái khác, đối phương là người rất xuất sắc, ngày mai tôi sẽ sắp xếp cho bọn họ gặp nhau, còn cô thì..."
Giọng nói chói tai của mẹ chồng tôi kịp thời kéo tâm trí đang bay bổng trên mây của tôi quay trở về thực tại, vẫn giọng điệu coi thường như trước đây.
Phải, lại chuẩn bị diễn thôi.
Tôi cố gắng nặn ra hai giọt nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: "Mẹ, con thật sự rất thích Hạ Minh, xin mẹ đừng chia cắt chúng con."
Lần này mẹ chồng tôi không còn giận dữ bỏ đi như trước nữa: "Trần An An, cô cũng biết từ trước đến nay tôi không thích cô, nếu như không phải Chương Chi bệnh nặng, đại sư nói mệnh của cô có thể giúp nhà chúng tôi tránh khỏi tai họa, cô cho rằng cô có thể cưới Hạ Minh sao? Cô cũng nên tự biết thân biết phận, nhà họ Hạ chúng tôi nuôi cô mười mấy năm, cũng coi như tận tình tận nghĩa chăm sóc cô."
Hạ Chương Chi là cha chồng của tôi, ba tháng trước ông ấy đột nhiên bệnh nặng, khó có thể cứu chữa, mẹ chồng tôi dùng mọi cách, cuối cùng thông qua người khác giới thiệu tìm thấy một vị đại sư, đại sư bấm ngón tay, nói rằng phải có người kết hôn giúp cha chồng tôi ngăn chặn cơn tai họa này, dùng không khí vui vẻ để lấn áp bệnh tật.
Nghe xong vẫn cảm thấy thật máu chó.
Mẹ chồng tôi tin thật, "người" mà đại sư đó nhắc đến tất nhiên là tôi và Hạ Minh.
Tôi đương nhiên không có quyền từ chối, nhưng Hạ Minh thì có, thế nhưng anh ấy lại đồng ý, sau đó chúng tôi cùng nhau trải qua cuộc sống hôn nhân trong hai năm!
Haiz.
Hạ Minh, con người này chỉ có thể nói không nên đánh giá qua vẻ bề ngoài, bên dưới khuôn mặt đẹp trai đó ẩn giấu một trái tim vô cùng đen tối.
Nhưng trên đời này liệu có bao nhiêu người có thể từ chối khuôn mặt đẹp trai của Hạ Minh chứ?
Ai có thể?!
Dù sao cũng không phải tôi.
Cứ như vậy, chúng tôi đã kết hôn hai năm, thật ra sau khi kết hôn cuộc sống cũng không khác gì so với lúc trước, Hạ Minh rất bận, mỗi ngày rất muộn mới về nhà.
Lúc anh ấy quay về thì tôi đã ngủ rồi, khi tôi tỉnh lại thì anh ấy đã đi mất.
Số lần gặp nhau của chúng tôi thậm chí còn ít hơn so với trước đây, mặc dù là ngủ trên cùng một chiếc giường.
"Trần An An, trong tấm thẻ này có một trăm vạn, ngoài ra tôi có thể cho cô một căn hộ ở vị trí đắc địa, như vậy cô không phải lo lắng sau khi ly hôn với con trai tôi không có nơi để ở."
Wow!
Một trăm vạn còn có một căn hộ?
Mẹ chồng tôi thật sự quá tốt, mẹ chồng con làm được, tối nay con sẽ ly hôn với con trai mẹ.
Tôi cúi đầu che đi nụ cười không thể kìm nén, nắm chặt tấm thẻ trong tay, giả vờ cầu xin cho đến khi mẹ chồng tôi buông những lời lẽ cay nghiệt rồi bỏ đi.
Tôi lau nước mắt, vì để tiếp thêm dũng khí, buổi tối tôi bí mật lấy từ trong tủ rượu một chai rượu vang mang về phòng, trước khi Hạ Minh quay về tôi đã uống gần hết chai rượu.
Khà!
Không hổ là rượu ngon, tôi bước đi giống như một gã say rượu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)