Cố Mục Niên nói xong lời này liền quay người rời đi, để Khương Dao đứng đờ tại chỗ khóc không ra nước mắt.
Anh ấy đứng ở phía sau từ bao giờ vậy! Xong rôi, trộm nói xấu Cố Mục Niên mà còn bị anh nghe thấy... Đợi lát nữa không chừng anh sẽ "Giáo huấn" cô thế nào đây.
Dương Nhược cũng bị dọa đến hoảng sợ, cô ấy an ủi Khương Dao: "Thực xin lỗi a, đều tại chị kéo em vào tám chuyện. Lát nữa chắc Cố Tổng... Sẽ không mắng em đâu?"
Khương Dao: "..." Còn không đến mức đó, anh hẳn là sẽ có phương thức trừng phạt khác...
Đột nhiên nghĩ đến một ít hình ảnh, bên má cô liền bắt đầu phiếm hồng, Dương Nhược nhìn thấy, hỏi cô: "Tại sao mặt em đột nhiên lại đỏ như vậy???"
"Cố Tổng." Cô kêu một tiếng. Ở trước mặt người ngoài cô vẫn phải giữ tí hình tượng.
Cố Mục Niên ngẩng đầu nhìn cô, giọng điệu bình thường: "Lại đây, chúng ta bàn về thiết cho dịp Tết Nguyên đán một chút."
Hóa ra là vì việc này a... Trong lòng cô âm thầm thả lỏng ra chút ít.
Thiết kế cho Tết Nguyên đán năm nay, chủ yếu là hệ liệt "Tâm Ý" của Khương Dao và "Tân tâm" của nhà thiết kế khác. Đến lúc đó sẽ đồng thời tung ra thị trường.
Bàn tất cả các chi tiết xong, Giang Dung cầm lấy bản thảo thiết kế, bảo ngày mai sẽ đích thân đem bản vẽ đưa cho nhà máy chế tác khuôn mẫu.
Cuộc họp kết thúc, Khương Dao và vài người khác đang chuẩn bị ra ngoài, cô liền bị Cố Mục Niên gọi lại.
"Khương Dao, cô lưu lại một chút. Còn có chút việc cùng cô nói." ( vì còn có nhân viên nên mình dùng cô ở đây nha)
"A... Vâng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
