Khương Dao bị hai người này chọc cho mặt đỏ tai hồng, Giang Hú cười nói: "Được rồi, không quấy rầy hai con nữa, mẹ đi xuống lầu đây."
Giang Hú đi xuống, Cố Mục Niên và Khương Dao liền vào phòng ngủ. Đi vào, cô ôm lấy lưng của Cố Mục Niên, ngửa đầu hỏi anh: "Vừa rồi anh và ba em nói chuyện gì thế?"
"Chính là bảo anh quan tâm em, giám sát em một ngày ba bữa, thân thể khỏe mạnh." Còn những chuyện khác, đều là chuyện giữa anh ba Khương, không cần phải nói với cô.
"Cái gì nha..." Cô bĩu môi, "Tại sao lại biến thành anh giám sát em chứ."
Anh cười đến độ lồng ngực phật phồng, rồi sau đó lại ngứa ngáy khó nhịn đem cô đặt ở trên tường hôn một phen. Khương Dao đều bối rối, tại sao mới sáng sớm lại bắt đầu khi dễ cô chứ.
Anh nói khẽ thì thầm với cô: "Anh rất muốn ăn đậu hũ của em."
"Hừ..."
Anh ôm lấy cô hôn hôn, rồi sau đó buông cô ra. Khương Dao chạy tới trên giường, đem tập tranh cầm lên, cho anh xem, "Đây là mấy tác phẩm mà em đã vẽ hồi cao trung."
Hôm nay Khương Dao mặc một chiếc váy màu hồng phấn, Cố Mục Niên mặc áo sơmi trắng cùng với quần tây đen, nhìn anh thật phong độ a. Vào trung tâm mua sắm, anh dắt cô đi dạo cửa hàng quần áo. Cô nhìn trúng một chiếc váy màu hồng, liền đi vào phòng thử đồ, anh ngồi trên sofa ở bên ngoài chờ.
Khương Dao thay xong đi ra, thì có nhan viên bán hàng lại đây giúp cô sửa sang lại quần áo, "Tiểu thư, cái váy này thật sự thích hợp với tiểu thư, thật sự rất đẹp."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
