Cố Mục Niên buông lời nói sủng nịnh xuống, mọi người trong phòng nghe thấy thế lại càng ồn ào hơn. Khương Dao nhìn anh ở trên bục giảng, trong lòng vừa ngọt vừa thẹn.
Rồi sau đó anh nghiêm chỉnh nói: "Nhưng mà tôi có một cái phương pháp, áp dụng cho tất cả mọi người."
Mọi người lập tức im lặng, nghiêm túc nghe anh phát ngôn.
"Đó chính là tận dụng hết tất cả khả năng của mình để mình càng ngày càng tốt. Ở độ tuổi trung học này, tất yếu nên dành thời gian trên phương diện học tập. Bạn càng ưu tú, thì sự lựa chọn lại càng trống trải thoải mái, bạn có thể tìm được người ưu tú như bạn hoặc người ưu tú hơn bạn. Các bạn hi vọng tương lai của mình như thế nào thì bây giờ các bạn nên nhanh chóng hành động vì tương lai đó. Còn tôi, tôi tự thấy tuổi xuân lúc trung học không uổng phí, cho nên tôi cũng hi vọng các bạn cũng có thể cố gắng như vậy,và các bạn nên nhớ: "Hãy làm người mà bản thân bạn thích trước khi làm người mà mọi người thích."
...
"Nhưng mà anh cũng giúp không được bọn họ bao nhiêu, mấu chốt chính là họ phải biết tự nỗ lực."
Cô kéo anh lại, miệng phảng phất lau mật: "Cố Mục Niên, anh thật sự thực ưu tú. Có thể làm bạn gái của anh, là may mắn của em."
Anh cúi đầu, hôn lên môi của cô một cái: "Anh cũng như vậy." Có thể làm bạn trại của em, là may mắn lớn nhất đời này của anh.
Khương Dao cười đẩy anh ra, "Đang ở bên ngoài đó..."
"Vậy về nhà thôi."
Khương Dao bị anh chọc cho mặt đỏ tía tai, buông tay anh ra, chạy xuống dưới lầu. Anh nhìn cô, trong lòng hòa tan thành mật.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
