Mấy ngày nay, Khương Dao đều bận rộn với việc chuyển nhà, buổi tối thứ tư, cô đem toàn bộ đồ đạc của mình chuyển đến nhà Cố Mục Niên.
Cuối cùng bọn họ xác định là, Khương Dao ngủ ở phòng dành cho khách, Cố Mục Niên suy xét quần áo của cô rất nhiều cho nên lại đi mua thêm một cái tủ treo quần áo, phòng của anh cũng được bố trí lại theo phong cách của cô.
Lúc tối, Khương Dao ở trong phòng sửa sang lại quần áo, Cố Mục Niên ngồi bên cạnh đọc sách với cô.
Anh ngẩng đầu nhìn cô, hỏi: "Dao Dao, chúng ta nói chuyện một chút đi, chú Khương và dì Khương có biết chuyện của chúng ta không? Em có nói cho chú dì biết không?"
Cô ngẩn ngơ, biểu tình có chút rối rắm: "Còn chưa..."
Cố Mục Niên cười cười, "Không có việc gì, phỏng chừng mẹ anh đã sớm nói cho hai người biết rồi."
"Nhưng là mẹ em chưa có gọi tâm sự với em lần nào, chắc mẹ anh chưa nói đâu."
"Cố Mục Niên, anh làm chi a, còn dám khi dễ em! Đừng tưởng rằng đây là nhà anh nên sẽ sợ anh nha." Cô bày ra vẻ mặt không chịu thua.
Môi anh để sát vào bên tai cô, nói giọng khàn khàn: "Em cũng biết đây là nhà anh sao." Tay anh chậm rãi vuốt lên hông của cô, bàn tay anh sờ qua chỗ nào thì chỗ ấy của cô như bị điện giật, tê rần.
Khương Dao lập tức liền sợ, "Được được là em sai, Cố Mục Niên..."
Anh hôn lên môi của cô, "Biết lỗi là tốt."
Khương Dao như thế nào lại có cảm giác việc chuyển đến nhà anh kucs này chẳng khác nào là tự hiến thân đi vào hang cọp vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
