"Chắc chắn anh từng thích Quý Thành Mạt!" Lương Dược nói ra lời kinh người, cô càng nghĩ càng có khả năng, "Cho nên sau khi phát hiện cậu ta là nam anh mới có thể bị đả kích lớn, mới có thể bài xích con gái, cũng mới có thể không tin tình yêu nữa!"
"..." Sở Trú thờ ơ, "Trí tưởng tượng của em thật phong phú."
"Không phải sao?" Lương Dược cảm thấy mình nói rất có đạo lý, "Anh đừng ngại thừa nhận, em cũng sẽ không trách anh, anh và cậu ta ở chung ba năm, động tâm là rất bình thường mà, em là một người bạn gái rất chu đáo đó."
Nói thật là khi đó Sở Trú rất phiền "em gái" này, động một chút là động thủ đánh nhau với người khác, còn giả yêu gạt người, mỗi cục diện rối rắm anh đều phải tới dọn dẹp.
Sau này Sở Trú mới biết nguyên nhân dì Tôn nuôi Quý Thành Mạt như con gái là bởi vì tin một thầy bói nói, nam sinh tướng nữ, trời sinh bạc mệnh, nếu muốn sửa mệnh, đầu tiên đổi tính.
Tất cả đều là chó má.
Mà hình như Quý Thành Mạt cũng rất ghét thân phận nữ sinh, sau khi rời khỏi nhà họ Sở lập tức trở về làm nam sinh.
Sở Trú cảm thấy vì sao mình không thích nữ sinh như vậy, Quý Thành Mạt, còn có mẹ cậu ta đều là nguyên nhân chủ yếu, mẹ nó tất cả đều là lừa gạt.
"Còn chưa đủ tùy tiện sao?" Lương Dược nâng khóe môi nở nụ cười, cơ thể áp tới ôm lấy cánh tay anh, "Anh trai nhỏ, có phải là anh đã quên chúng ta mới gặp gỡ nhau chưa tới một tháng, à không, nghiêm túc mà nói cũng không tính là gặp gỡ, anh đã ép buộc em xác định mối quan hệ cả đời với anh, haizz, quả nhiên là anh ít tiếp xúc với con gái, mới có thể xem em là bảo bối."
"Có lẽ thế." Sở Trú khẽ cười một tiếng, không phủ nhận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


