"Anh bị cưỡng bức?" Sở Trú thiếu chút nữa bị tức đến bật cười, cúi đầu nhìn cô, "Quý Thành Mạt nói với em như thế?"
Lương Dược cho là anh đang giả vờ kiên cường, càng ôm chặt anh hơn, thâm tình nói: "Trú Trú, đừng lo, em sẽ không để ý chuyện đó, hơn nữa anh còn là người bị hại, lòng em thương anh còn không kịp."
Sở Trú thở sâu, giọng nói rất bình tĩnh, "Cậu ta đã nói với em như thế nào?"
"Cậu ta nói..." Giọng nói Lương Dược nhỏ xuống, vô cùng băn khoăn cảm nhận của anh, "Anh bị năm người phụ nữ làm này nọ."
Sở Trú: "... Vậy cậu ta có nói cho em biết người bắt cóc anh đều là nam không?"
Cô hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"
"Chuyện này nhắc tới hơi dài." Sở Trú xoa xoa cổ họng, giọng nói khàn khàn trầm thấp, "Có thể cho anh uống miếng nước trước không?"
Lương Dược lúc này mới phát hiện môi anh khô nứt, da môi trắng bệch, "Lẽ nào sau khi thi đấu xong anh không uống nước?"
Cô lấy làm kinh hãi, "Em thấy có rất nhiều cô gái đưa nước cho anh mà."
"Anh không muốn." Sở Trú nhìn cô, thả nhẹ giọng nói, "Anh chỉ muốn uống nước của bạn gái."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


