Bầu trời bên ngoài đã hửng sáng, ánh nắng sáng sớm xuyên qua cửa sổ từ từ chiếu sáng căn phòng mờ tối.
Anh nhìn cô không nói tiếng nào, cứ ngỡ như đây là một giấc mơ.
Dưới cái nhìn của anh, mi mắt Lương Dược khẽ động, cô cũng đã tỉnh dậy, dụi dụi mắt rồi ngáp một cái, giọng nói cô mơ màng: "Mấy giờ rồi?"
Cô bị anh ôm như vậy cũng không bối rối, hỏi anh bằng giọng ngái ngủ khàn khàn quyến rũ.
"Hả?" Sở Trú lấy lại tinh thần rồi nhìn điện thoại di động: "Bảy giờ rồi."
"Đã muộn như vậy rồi?" Lương Dược nhỏ giọng càu nhàu, cô rời khỏi người anh: "Vậy mau dậy đi, sắp muộn học rồi."
"...Ừ." Giọng nói của Sở Trú hơi do dự: "Đêm qua, anh không làm gì em chứ? Anh nhớ là hôm qua ôm em cách một lớp chăn."
Việc Lương Dược tự chủ động lao vào lòng anh đương nhiên cô không thể thừa nhận, cô lườm anh một cái: "Hôm qua anh quấn lấy em cả đêm, anh nói xem?"
Sở Trú: "…"
Giọng nói Lương Dược càng thêm nũng nịu: "Quỷ thối, ngủ xong thì quên hết, đúng là không phải người."
"..."
"Cầm thú."
"..."
Sở Trú thấy cô sinh khí dồi dào như vậy thì hoàn toàn không tin tưởng mấy lời cô nói. Anh cố nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua nhưng nghĩ mãi cũng không ra nên đành dứt khoát không nghĩ nữa, dù sao anh cũng chiếm được lợi rồi.
*
Tối nay Thư Hựu Mạn trở lại, bà ấy vui vẻ lôi kéo Lương Dược nói chuyện lúc đóng phim, còn mang theo nước hoa hàng hiệu về để làm quà tặng Lương Dược. Ba Sở cùng trở về cùng mẹ Sở, ông ấy mang theo túi lớn túi nhỏ, nhẫn nhịn chịu khó làm một người xách đồ.
Phụ huynh đã quay về nên Lương Dược không còn dám ngang nhiên làm những hành động thân mật với Sở Trú. Hơn nữa kỳ thi giữa kỳ sắp đến, cô không có suy nghĩ về chuyện khác nữa, toàn tâm toàn lực ôn tập kiến thức.
Kể từ khi Sở Trú trở thành gia sư của cô, hầu như ngày nào cô cũng đọc sách làm bài tập nên bây giờ thành tích của cô ấy đã cải thiện đáng kể, đã thoát khỏi danh hiệu học sinh yếu kém.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
