Sở Trú đưa tay cởi hai cúc cổ áo, bình tĩnh nhìn cô, "Không phải em định giúp anh à?"
Lương Dược không hiểu lắm, "Giúp cái gì?"
Sở Trú hất cằm về phía giường, "Trước hết nằm lên giường đi."
"Em hiểu lầm rồi." Sở Trú uể oải rũ mi mắt xuống, xem ra còn buồn ngủ hơn cô, "Anh chỉ muốn đi ngủ thôi."
Lương Dược tự động giải nghĩa câu nói của anh thành: Anh chỉ là muốn ngủ với em thôi.
Trên đời vậy mà còn có kẻ vô liêm sỉ như vậy!
"Ngủ cái rắm ấy!" Lương Dược đột ngột đứng lên, cầm lấy bài tập muốn rời đi, "Anh tự đi mà ngủ lấy, em phải đi về đây."
Trong một thoáng khi đi qua Sở Trú, cổ tay cô đã bị anh nắm chặt, Lương Dược không kịp phản ứng, liền bị anh kéo lên giường.
Một trận trời đất quay cuồng, cô bị anh ném lên giường, đầu đập xuống nệm lót mềm mại, không đau, nhưng làm cô choáng váng, bài tập sách vở cô ôm trên tay rơi vương vãi khắp sàn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
