Chưa nghe nói đài Kinh Thị và tập đoàn Tần thị có hợp tác gì?
Lẽ nào là hành động lớn mà Tiểu Trà nhắc đến?
Ông chồng hờ: [Anh thấy tin tức rồi.]
Thẩm Thiên Chanh cúi đầu, suy nghĩ một chút: [Bọn họ không ném trúng em, em không sao.]
Lẽ nào anh đến để quan tâm vợ... Cô bị suy nghĩ này làm cho giật mình, nhưng lại cảm thấy rất hợp lý, dù sao thì họ cũng là cặp vợ chồng kiểu mẫu tiêu chuẩn.
Thẩm Thiên Chanh: [Em xuống đây.]
Cô nói với Tiểu Trà một tiếng, đeo khẩu trang rồi đi xuống lầu.
Cô liếc mắt một cái liền thấy xe Tần Tắc Sùng đỗ ở ven đường. Lần trước đã ngồi rồi, cô vẫn chưa quên, liền bước nhanh lên xe từ cửa sau.
Ánh mắt người đàn ông dừng lại trên người cô, thấy cô hoàn toàn bình an vô sự, nhưng anh vẫn lên tiếng hỏi: "Thật sự không ném trúng em chứ?"
Thẩm Thiên Chanh lắc đầu: "Em né được rồi, không biết bọn họ ném cái gì, em không nhìn, chắc chắn là bảo vệ đã xử lý rồi."
Cô chỉ tay ra vị trí ngoài cửa sổ.
Đúng lúc này, ngoài cửa xe có người đi tới.
Nhìn thấy người hạ cửa kính xe xuống là Thẩm Thiên Chanh, thư ký Văn không hề thấy lạ, lễ phép chào hỏi: "Chào buổi trưa, thưa phu nhân."
Thẩm Thiên Chanh mỉm cười: "Thư ký Văn, chào buổi trưa."
Tần Tắc Sùng liếc nhìn hướng ngón tay cô chỉ, rồi thu hồi ánh mắt: "Lần sau gặp phải chuyện này, em không cần nói nhiều với bọn họ, cứ trực tiếp báo cảnh sát."
Thẩm Thiên Chanh nghiêng đầu: "Lúc đầu em cứ tưởng là người hâm mộ mình."
"..." Mi tâm Tần Tắc Sùng giật giật.
Thẩm Thiên Chanh không vui: "Biểu cảm gì vậy, người dẫn chương trình tin tức như em không thể có người hâm mộ sao?"
Tần Tắc Sùng nhạt giọng cất lời: "Người dẫn chương trình tin tức buổi sáng khung sáu giờ, mới làm được nửa tháng, em cảm thấy sẽ có người hâm mộ cuồng nhiệt đến mức chạy tới tận đài truyền hình sao?"
Thẩm Thiên Chanh há miệng, rồi lại ngậm miệng.
Anh nói cũng... có một chút lý lẽ.
Cô bực bội: "Lẽ nào anh đến đây chỉ để chế nhạo em không có người hâm mộ sao?"
Tần Tắc Sùng không trả lời mà hỏi lại: "Em ăn cơm chưa?"
Thẩm Thiên Chanh còn chưa kịp trả lời, thư ký Văn vừa ngồi lên ghế phụ đã tranh thủ lên tiếng: "Phu nhân, trưa nay Tần tổng và thiếu gia họ Trần có hẹn ăn cơm, nhưng vừa thấy tin tức liên quan tới ngài liền bỏ mặc bọn họ chạy thẳng tới đây, vẫn chưa ăn được mấy miếng đâu."
Thẩm Thiên Chanh quay đầu nhìn người đàn ông, chớp chớp mắt: "Vậy bây giờ anh đang để bụng đói à?"
Cô rất cảm động.
Suy nghĩ xoay chuyển nhanh chóng, cô nhích lại gần người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú kia một chút: "Anh đã đến tận đây rồi, em mời anh ăn cơm."
Tần Tắc Sùng bỗng nhiên mỉm cười, độ cong nơi khóe môi rất nhạt.
Mới đến Kinh Thị được nửa tháng, thực ra Thẩm Thiên Chanh cũng không quá quen thuộc với khu vực xung quanh đài truyền hình, đều do Tiểu Trà giới thiệu.
Cô dứt khoát chọn quán đồ ăn Quảng Đông mà mình vừa ăn trưa nay.
Bà chủ vừa nhìn thấy cô liền cười híp mắt nói: "Cô gái lại đến rồi à, chưa ăn no sao?"
Thẩm Thiên Chanh xua tay: "Cháu dẫn chồng đến nếm thử."
"Chà, cô còn tưởng anh chàng đẹp trai này là ngôi sao trong đài truyền hình chứ, đang định nói sao cô chưa gặp bao giờ." Bà chủ nói.
Thẩm Thiên Chanh quay đầu hỏi: "Thư ký đâu rồi?"
Tần Tắc Sùng đáp: "Ăn rồi."
Thẩm Thiên Chanh ồ lên một tiếng: "Trưa nay em ăn món này, cảm thấy khá ngon, anh nếm thử xem, nếu không hợp khẩu vị..."
Tần Tắc Sùng ngắt lời cô: "Anh không kén ăn."
Trí nhớ Thẩm Thiên Chanh ở một số phương diện lại rất tốt: "Tối qua anh còn không chịu ăn cá mà!"
Tần Tắc Sùng nhìn cô: "Anh không ăn sao?"
Thẩm Thiên Chanh cạn lời.
Bản thân cô ăn không nhiều, lại vừa mới ăn xong, cho nên chỉ ngồi nhìn Tần Tắc Sùng dùng bữa.
Dù sao thì, cảnh tượng này thật sự vô cùng đã mắt, từng cử chỉ hành động đều toát lên sự hàm dưỡng độc nhất vô nhị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)