"Đi dỗ dành người ta vui vẻ rồi."
Nhạc Du Phong lại đưa ra đáp án trái ngược: "Đánh cược đi, Tiểu Địch, em làm nhân chứng."
Nhân chứng mới nhậm chức ... Nhạc Địch mang vẻ mặt ngơ ngác: "Ý gì vậy?"
Trần Trừng nhìn cậu ấy: “Xong rồi, Nhạc Du Phong, em trai cậu ngốc luôn rồi."
Nhạc Địch gạt phăng bàn tay đang định sờ trán mình của anh ta: “Tôi không ngốc, không phải, ý của hai người là, anh hai đi xử lý người khác thay cho ai? Dỗ dành ai vui vẻ?"
"Tin tức em vừa xem đấy, còn phải hỏi sao." Nhạc Du Phong gắp một đũa thức ăn: "Người đi rồi, anh ăn thay cậu ấy vậy."
Thế giới quan của Nhạc Địch có chút sụp đổ: "Anh hai lén lút sau lưng chị dâu theo đuổi chị Thiên Chanh, các anh không những không lên án, mà còn đánh cược sao?"
Trần Trừng: ?
Anh ta quay đầu nhìn biểu cảm của cậu ấy, rồi lại quay sang nhìn Nhạc Du Phong, trong lúc hai người chạm mắt nhau, dường như họ đã hiểu ra điều gì đó, bèn bật cười khúc khích.
Tần Tắc Sùng, cậu cũng có ngày hôm nay!
Trần Trừng ho một tiếng: "Là bạn bè, chắc chắn là chúng tôi phải tiêu chuẩn kép rồi, chỉ đành có lỗi với chị dâu hai của cậu thôi, haizz, đúng không, Nhạc Du Phong."
Nhạc Du Phong xoa đầu Nhạc Địch: “Tiểu Địch, A Sùng không đáng để em coi là thần tượng đâu, nhân phẩm của cậu ấy không tốt, người tốt nhất trên thế giới này vẫn là anh trai ruột của em đây."
...
Khi thư ký Văn biết được tin tức trên mạng, anh ấy vừa định báo cáo, thì mới biết Tần tổng nhà mình đã đi trước một bước biết được chuyện này.
"Tin đồn truyền ra từ đâu?" Tần Tắc Sùng hỏi.
Tần tổng dùng từ "tin đồn"... Thư ký Văn thầm hiểu rõ trong lòng, anh ấy nhanh chóng sắp xếp lại từ ngữ: "Vẫn đang điều tra, bên Tân Vũ Lâu đang trích xuất camera giám sát, vẫn cần thêm thời gian, chắc chắn là đêm đó có người ở hiện trường, sau đó đã tiết lộ ra ngoài, bây giờ trên mạng đang đồn đại rằng sau lưng phu nhân có người chống lưng."
Bình luận gốc là suy đoán Thẩm Thiên Chanh có lẽ đang cặp kè đại gia hay những thứ đại loại như vậy, anh ấy đã đổi sang từ ngữ uyển chuyển hơn, để tránh làm vị đại gia Tần tổng này tức giận.
Mặc dù bây giờ anh đã đang tức giận rồi, nhưng cẩn thận vẫn hơn.
Trong xe, những ngón tay thon dài của Tần Tắc Sùng lướt trên màn hình máy tính bảng.
Tần Tắc Sùng tắt video, gửi tin nhắn cho Thẩm Thiên Chanh: [Hai mươi phút nữa anh sẽ đến dưới lầu đài truyền hình.]
...
"Chị Thiên Chanh, chị không sao chứ? Em xem tin tức rồi." Cuộc gọi của Nhạc Địch đến rất nhanh: “Một số người hâm mộ đúng là không bình thường! Lát nữa em sẽ bảo bọn họ đưa ra tuyên bố, việc không cho tên khốn Dương Duy kia vào là do em căn dặn."
Thẩm Thiên Chanh đáp: "Không sao, bọn họ không thể đến gần chị được."
Lúc này Nhạc Địch mới yên tâm, cậu ấy lại thăm dò mở miệng: "Hôm nay anh hai có tìm chị không?"
Thẩm Thiên Chanh kỳ lạ hỏi: "Không có, sao em lại hỏi như vậy?"
Không có sao? Nhạc Địch cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ anh ấy thật sự đi xử lý người khác rồi? Hay là đi dỗ dành chị dâu vui vẻ rồi?
Vốn dĩ cậu ấy tưởng người mà anh hai muốn dỗ dành vui vẻ có lẽ là Thẩm Thiên Chanh, không ngờ anh hai lại không tìm chị ấy.
Nhạc Địch cười gượng lảng tránh: "Không có gì, em không liên lạc được với anh ấy, nên hỏi thử thôi."
Kết thúc cuộc gọi, Thẩm Thiên Chanh chợt phát hiện trong WeChat có tin nhắn Tần Tắc Sùng gửi tới, cô trả lời: [Anh đến đây làm gì vậy? Có công việc à?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

