Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Y thuật trong người, xuyên về cổ đại thành đoàn sủng Chương 5: Thân Chất (cháu Ruột).

Cài Đặt

Chương 5: Thân Chất (cháu Ruột).

Người mới đến là một thiếu niên chừng mười bảy, mười tám tuổi, mày rậm mắt to, dang người chắc nịch.

Trên người hắn mặc áo ngắn không tay màu xám, quần vải thô chắp vá ở đầu gối, dưới chân trần trụi, không có nổi đôi dép cỏ, khuôn mặt ngăm đen lấm tấm mồ hôi.

Nghe thiếu niên cất tiếng châm chọc, vị tộc lão hay lên giọng ban nãy liền biến sắc, trừng mắt mắng:

“Cố Trường Thủy! Ngươi chớ tưởng mình là người Tây viện mà dám vô lễ với trưởng bối như thế!”

Cố Mộc Vân lục tìm trong ký ức của nguyên chủ, tuy nguyên thân từ nhỏ chưa từng trở về Quan Khẩu Độ nhưng Cố Đình Bách vẫn thường qua thư từ kể lại chuyện trong tộc nên nàng cũng biết sơ lược.

Cố Đình Bách là con út sinh muộn khi song thân đã tuổi già, trên có hai huynh: đại ca là Cố Đình Tùng, hơn ông mười tám tuổi, con trai cả của Đình Tùng so với Cố Đình Bách còn lớn hơn nửa tuổi, hiện tại đại tôn tử cũng lớn hơn so với cô cô là Cố Mộc Vân.

Nói cách khác, thiếu niên kiệt ngạo khó thuần dám đối đầu với tộc lão trước mắt này, chính là Cố Trường Thủy, cháu ruột hơn nàng một tuổi.

Cố Trường Thủy chẳng buồn để tâm đến lời quát mắng của tộc lão, bước thẳng đến trước mặt Cố Mộc Vân, đảo mắt quan sát từ đầu đến chân rồi cười hề hề:

“Tiểu cô cô đừng sợ! Có cháu trai ngươi là ta ở đây, nhất định sẽ không để bọn vô lại này bắt nạt người đâu.”

Một câu ấy khiến vị tộc lão tức giận đến xanh cả mặt:

“Cố Trường Thủy! Đây là từ đường họ Cố, trước mặt tổ tông ngươi dám ngông cuồng không kiêng nể gì, ta phải mở từ đường thi hành gia pháp với ngươi!”

Cố Trường Thủy xoay người cười lạnh:

Lúc này, câu chuyện đã vượt ngoài khuôn khổ tang lễ, lại động chạm đến thể diện Đông viện, tộc trưởng Lão Thái công rốt cuộc cũng đặt chén trà xuống, thong thả nói:

“Đã thế, các ngươi Tây viện nếu cảm thấy mang họ Cố là nhục nhã, thì có bản lĩnh tách tông lập chi đi!

Khi đó, Tây viện các ngươi muốn làm gì thì cứ làm, ta đây cũng chẳng phải quản.

Còn nay chưa tách tông, thì mọi việc Tây viện vẫn phải nghe tộc trưởng ta.

Việc an táng bàn xong thì sang Đông viện báo lại, ta không rảnh dây dưa với các ngươi nữa.”

Nói xong, hắn ta đứng dậy, phất tay áo, dẫn hai vị tộc lão cùng nhau bỏ đi thẳng.

Tộc trưởng vừa rời khỏi, từ đường lập tức lặng ngắt như tờ, chỉ còn lại ba người bên phía Cố Mộc Vân, và ba người đi theo Cố Trường Thủy.

Trong đó có một người hơn năm mươi tuổi, đầu tóc hoa râm, mặt đầy nếp nhăn, nhìn qua rất là thành thật hàm hậu.

Người còn lại tuổi nhỏ hơn đôi chút, cũng vào khoảng năm mươi, lúc này đang vịn lưng đứng dậy, sắc mặt hơi nhăn nhó vì đau, chính hắn là người khi nãy đã lên tiếng bênh vực Cố Mộc Vân.

Tộc trưởng đi rồi, Cố Trường Thủy hướng lão nhân lớn tuổi nhất gọi: “Gia!”

Không đợi lão giả trả lời mình, hắn lại gọi lão nhân ít tuổi hơn: “Nhị gia gia!”

Lão nhân lớn tuổi vẻ mặt đau khổ, hướng Cố Trường Thủy oán trách nói: :

“Ngươi đứa nhỏ này như thế nào tuổi càng lớn càng không hiểu chuyện, hiện tại đắc tội tộc trưởng, còn không biết lát nữa hắn ta sẽ lấy cớ gì để gây khó dễ cho Tây viện chúng ta, ai, người ta chỉ đợi có cớ thôi.”

Miệng tuy oán trách nhưng giọng hắn không mang ý trách nặng, giống như kết cục này sớm nằm trong dự liệu.

Bên cạnh “Nhị gia gia” ho khan một tiếng: “Đại ca, ngươi đừng trách Trường Thủy, tộc trưởng có khi nào giúp Tây viện chúng ta nói chuyện, dù sao nên làm thế nào thì làm thế ấy, Đông viện cũng cản không được.

Vẫn là trước đem chuyện của Đình Bách bên này làm đi! Tiểu tứ lên đường vất vả hiện tại còn đứng đấy.”

Nghe thế, Cố đại bá Đình Tùng mới quay lại nhìn Cố Mộc Vân, sắc mặt u sầu.

Khi Cố Mộc Vân đến Quan Khẩu Độ đã hỏi đường trong trấn, người dân nghe nói “tìm nhà họ Cố”, liền đưa thẳng đến Đông viện.

Đến lúc Cố đại bá Đình Tùng hay tin thì cháu gái đã đứng trong từ đường, nhiều người nhiều miệng, ồn ào nhốn nháo, hắn cùng chất nữ còn chưa kịp nói được lời nào.

Lúc này Cố đại bá thấy rõ chất nữ trước mắt, không khỏi sửng sốt.

Tuy rằng biết Cố Mộc Vân là nữ tử nhưng lúc này một thân nam trang, mặt mày cùng tam đệ có vài phần tương tự, đều tuấn tú xuất trần đến lóa mắt như vậy, thật giống như nhìn thấy Đình Bách năm mười mấy tuổi vậy.

Khi đó tam đệ nói về việc học của mình, mặt mày liền mang theo nụ cười:

“Đại ca, chờ ta thi đậu Trạng Nguyên, liền đem Tây viện mở rộng, cho ngươi cùng nhị ca mỗi người một cái viện, về sau Tây viện cũng có sản nghiệp riêng của mình, không cần đi Đông viện làm nô tỳ nữa.”

Những lời ấy dường như vẫn còn vang vọng bên tai, chỉ là hắn chờ mãi, thứ trở về lại chỉ là bài vị của tam đệ.

Cố nhị bá Đình Hoa tiến lại gần:

“Nha đầu này thật giống lão tam … diện mạo tuấn tú y hệt. Ai! đáng tiếc …”

Đáng tiếc cái gì, hắn cũng không nói ra.

Từ khi tiến vào từ đường cùng người đối diện nói mấy câu đơn giản, sau đó Cố Mộc Vân liền vẫn luôn đứng ở bên cạnh bình tĩnh quan sát, đem hết nội dung người nói chuyện nghe được rành mạch.

Lúc này nàng đã rõ ràng mấy người trước mặt này là người mà mình có thể tín nhiệm, vì thế hướng Cố Đình Tùng cùng Cố Đình Hoa quỳ xuống, hô một tiếng: “Đại bá, nhị bá!”

Thúy Thanh cùng Tiểu Lục Tử cũng quỳ xuống, hô: “Đại lão gia, nhị lão gia!”

“Ai! Mau đứng lên! Vân nha đầu.” Cố Đình Tùng luống cuống tay chân kéo Cố Mộc Vân, lại bảo Thúy Thanh cùng Tiểu Lục Tử lên.

Cố Mộc Vân thuận thế đứng lên, Cố Đình Tùng ánh mắt dừng trên hai cái linh bài mà nàng ôm trong ngực, tức khắc vành mắt liền đỏ.

Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi duỗi tay tiếp nhận bài vị, trong miệng lẩm bẩm:

“Lão tam giận dỗi vừa đi chính là 20 năm, một người hảo hảo rời đi, trở về lại thành ra như vậy, cứ như vậy!”

Cố Mộc Vân cúi thấp mắt, không đáp.

Cố nhị bá Đình Hoa, người vừa tranh luận quyết liệt với tộc trưởng khi nãy, giờ đã giơ tay lặng lẽ lau nước mắt.

Không khí trong từ đường trầm lắng, hai cái lão nam nhân khóc đến cũng thực xấu hổ.

Cố Trường Thủy còn tính cơ linh, vội hướng Cố Mộc Vân nói: “Tiểu cô cô, nương ta các nàng ở cầu đá bên kia chờ, chúng ta trở về đi!”

Từ nhỏ hắn đã nghe nói có một tam gia gia hành nghề y bên ngoài, còn có một tiểu cô cô nhỏ hơn mình một tuổi, còn biết tiểu cô cô đi theo tam gia đọc sách biết chữ, được gia gia nãi nãi thường xuyên khen ngợi.

Đáng tiếc rốt cuộc nhìn thấy tiểu cô cô, lại là lúc nàng đỡ linh bài trở về giữ đạo hiếu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc