Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Y thuật trong người, xuyên về cổ đại thành đoàn sủng Chương 26: Thẳng Tính.

Cài Đặt

Chương 26: Thẳng Tính.

Cố Mộc Vân trong phòng vừa mở chiếc rương sách thứ nhất, còn chưa kiểm tra xong, Thúy Thanh đã chạy tới gọi: “Tiểu thư, đại thái thẩm và tam thái thẩm mang dưa muối với gia vị tới!”

Cố Mộc Vân nghe cách nàng xưng hô hỗn loạn thì suýt bật cười, nhưng cũng hiểu Thúy Thanh thật sự khó xử.

Vốn Thúy Thanh là nha hoàn của nàng, gọi các đường ca và đường tẩu thì phải là đại gia, đại thái thái; nhị gia, nhị thái thái…

Nhưng ba người đường ca chẳng ai chịu để gọi là “gia”; ngay cả Hoa đường tẩu bị gọi “đại thái thái” cũng cười sặc, bảo Thúy Thanh cứ gọi là thẩm.

Thúy Thanh đành thuận theo nhưng vẫn tự mình thêm chữ thái phía trước… cho phải phép.

Người đến là đại đường tẩu Hoa thị và tam đường tẩu Thư thị, hai đứa nhỏ của Thư thị cũng đi theo.

Lạc Thủy và Thủy Miêu chạy chơi trong sân, ngắm nghía lan can chạm trổ không ngừng; Thư thị cũng nhìn đông ngó tây, cái gì cũng tò mò.

Hoa đường tẩu thì đã chạy qua chạy lại đây mấy lần khi thuê nhà nên chẳng còn lạ lẫm, nàng không nhìn sân, chỉ cười tươi nhìn Cố Mộc Vân :

“Cái viện này đúng là hợp với muội. Nhìn xem, mới ở một đêm mà khí sắc mặt muội đã tốt hơn rồi!”

Cố Mộc Vân không nói gì, chỉ mỉm cười gật đầu.

Đương nhiên là tốt rồi, nàng không còn phải co ro trong giường nhỏ, nghe Đại đường ca và Hoa đường tẩu ngủ ngáy bên cạnh nữa. Ngủ một đêm cũng thoải mái hơn rất nhiều.

Nghe đại tẩu nói vậy, tam tẩu Thư thị cũng bước tới, giọng mềm nhẹ:

“Mười lượng bạc thuê nhà, nếu còn ngủ không ngon thì thiệt to rồi. Tứ muội, dưa muối sợi muội thích ta mang tới đặt trong bếp rồi.”

Cố Mộc Vân khẽ mỉm cười: “Đa tạ tam tẩu.”

Thư thị lại ngẩng đầu nhìn quanh sân, giọng có chút ao ước:

“Đại bá đối với muội thật tốt. Nói thuê là thuê ngay, còn thuê được viện lớn thế này, vừa sạch vừa sáng sủa. Nếu ai cũng được ở chỗ như vậy thì tốt biết mấy.”

Nụ cười nhàn nhạt trên mặt Cố Mộc Vân lập tức biến mất, nàng còn chưa kịp nói thì đại tẩu Hoa thị đã chen vào:

“Ai chà, tam đệ muội nói gì vậy? Thích cái gì không thích, lại đi hâm mộ cái viện này.

Là thích cái sáng sủa đúng không? Ở trên mặt đá thanh kia đương nhiên sáng sủa rồi.

Ngươi thích thì ngươi ở luôn đi, ta không tới đâu. Ta còn muốn tiết kiệm chút bạc!”

Mấy câu nói khiến mặt Thư thị đỏ bừng, nàng vội giải thích:

“Ta… ta nói là khi nào có thể sửa Tây viện cho tốt hơn, chứ không phải ta muốn đến đây ở đâu…”

Hoa đường tẩu chẳng buồn nghe, vẫn thao thao:

“Tứ muội là một thân một mình, một người ăn no, cả nhà không đói bụng, nàng không sợ không giữ được tiền. Chứ ta thì không có dám tới ở, lỡ sống sang quá, tiền trong túi trôi sạch như nước thì sao!”

Cố Mộc Vân vốn đang tươi cười, nghe đến câu này thì nụ cười cứng đờ trên mặt.

Sao hả, ta mới ở đây được một ngày mà tẩu đã nói ra lời chẳng lành như vậy?

Chỉ nói nửa câu đầu thì tốt biết bao, việc gì phải thêm câu sau “tiền trôi sạch như nước”… chẳng phải đang nguyền nàng mở y quán không tích nổi tiền sao?

Giây phút ấy, Cố Mộc Vân cuối cùng cũng hiểu vì sao đại bá mẫu khi giới thiệu Hoa đường tẩu đã nói:

Đại tẩu là người tốt… chỉ có điều nói chuyện thẳng tính.

Quả thật là thẳng, từ miệng nhìn thẳng xuống là thấy cả gót chân không giấu giếm, có gì nói nấy, tính tình đó đúng là vừa khiến người ta dở khóc dở cười.

Thạch Thượng cư mới nổi lửa nấu ăn, mọi thứ chưa đầy đủ, hai vị đường tẩu mang tất cả gia vị, dưa muối từ Tây viện qua, rồi còn giúp một tay sắp đặt mọi thứ đâu vào đấy mới chịu về.

Hai đứa nhỏ Thủy Miêu và Lạc Thủy rất thích cái viện rộng rãi này, nhất quyết không chịu về, khóc nhè đòi theo tiểu cô ở lại nhà mới, không chịu trở về Tây viện.

Thư thị không nói lời nào, chỉ liếc nhìn Cố Mộc Vân , còn Hoa đường tẩu thì đã bước lên, xách hai đứa nhỏ một trái một phải:

“Tiểu cô các ngươi còn có chính sự, đâu có thời gian trông trẻ!

Đi thôi Tiểu Miêu, về nhà ta lấy kẹo gạo cho ngươi ăn, Lạc Thủy cũng phải về lấy kẹo gạo để cùng đại gia gia đem đi bán.”

Cố gia làm kẹo gạo nổ; thường ngày mang giỏ trúc ra phố bán, mỗi ngày kiếm được chừng mười mấy đến hai mươi văn tiền.

Những ngày gần đây trời nóng, lại thêm cô em chồng về nhà, cha chồng mấy ngày không đi bán.

Cô em chồng mở y quán là để kiếm tiền, đâu thể để nàng trông trẻ mà chậm trễ chính sự.

Mười lượng bạc kia… nếu cô em chồng kiếm được tiền, chẳng phải sẽ trả lại sao?

Trong lòng Hoa đường tẩu vẫn nghĩ tới tiền thuê Thạch Thượng cư: mỗi năm mười lượng, cô em chồng thủ hiếu ba năm, tức ba mươi lượng, đủ để sửa sang Tây viện.

Cố Mộc Vân thực sự không có thời gian trông trẻ, mà nàng cũng không biết chăm.

Dù sao nàng vẫn coi là may mắn, gặp được Tây viện không phải loại thân thích xấu xa.

Người mà nàng gọi là “người tốt” chính là hai vị bá phụ của Cố gia, giờ vẫn đang bận ngoài kia.

Cố Nhị bá đang ở tiệm mộc làm bàn massage, bàn khám bệnh và thủy bài.

Cố Đại bá thì tìm được vị bán tiên chuyên xem số mệnh ở đầu ngõ.

Tốn hai mươi văn để chọn ngày tốt: hoặc nửa tháng sau, hoặc sớm thì ba ngày nữa là thích hợp để đưa linh bài lên chùa.

Cố Đại bá giờ không muốn dính líu gì với Đông viện nữa nên chọn ngày gần nhất.

Chọn ngày xong, Cố đại bá ra bến tàu, một là báo cho hai đứa cháu đang làm tiểu nhị trong tửu lâu ba ngày nữa xin nghỉ về một chuyến.

Hai là có người truyền tin từ tiệm xe ngựa rằng có người muốn mua xe ngựa, hắn phải đến xem.

Hai người bận rộn xoay như chong chóng.

Trong khi đó, Đông viện của Cố gia cũng đang tất bật.

Thạch Thượng cư của Hứa thuyền thương cho thuê được không phải chuyện lớn, nhưng ở Quan Khẩu trấn lại thành đề tài nóng.

Sáng sớm, vừa ngồi xuống quán rượu, Cố Nghiên Sơn đã nghe được chuyện này.

“Nghe chưa? Hôm qua Thạch Thượng cư bị một tiểu tử thuê mất rồi, chậc chậc, mười lượng bạc!”

“Ôi, căn nhà đó thì tốt đấy… nhưng bị huyện lệnh gia phong cho cái câu thơ kia, ai dám ở?

Sợ là có cờ bạc uống rượu cũng phải lỗ vốn.”

“Suỵt! Muốn chết à, nhỏ giọng thôi. Thơ của Thẩm huyện lệnh là thơ hay, là có kẻ cố ý hại Hứa lão gia.

Vì chuyện đó mà Hứa lão gia mất lòng huyện lệnh, trước còn bị thuyền vận ở bến tàu phạt nặng!”

“Ồ? Có chuyện thế mà bọn ta không biết?”

Mấy tên nghiện rượu ăn không ngồi rồi lập tức bu lại xì xầm.

Cố Nghiên Sơn nghe mà giật mình.

Hắn tất nhiên biết Thạch Thượng cư kia phong thủy không tốt, để không hơn một năm trời chẳng ai thuê, không ngờ có người bỏ ra mười lượng bạc thuê luôn.

Mười lượng bạc…

Cố Nghiên Sơn nâng chén rượu uống một ngụm, còn nghiêng tai lắng nghe đám lưu manh nói càng lúc càng loạn.

Từ chuyện thuê nhà, đã thổi phồng đến chuyện huyện lệnh hôm qua ăn ít một bát cơm, câu nào nói ra cũng như tận mắt trông thấy.

“Ta nghe nói Thẩm huyện lệnh với Hứa thuyền chủ bất hòa, đang muốn bắt lỗi của lão Hứa. Đúng lúc này lại để người Cố gia thuê mất căn nhà đó, các ngươi nói xem có phải có nguyên do gì không?”

Người nói càng lúc càng thần bí.

Ba người nói thành hổ; càng nói càng giống thật.

Cố gia Đông viện lại có người làm việc trong nha môn, tin tức linh thông hơn bọn họ, mà người thuê nhà lại là họ Cố.

“Cố gia? Ừ đúng rồi, chẳng phải là Cố Nghiên Sơn ở Đông viện sao? Gọi hắn lại hỏi thử!”

Cố Nghiên Sơn đã nghe rõ, trong lòng càng thấy khó hiểu: Đông viện nhà nào đi thuê nhà? Sao hắn không biết?

Chưa kịp nghĩ, một tên lưu manh đã khoác tay lên vai hắn:

“Cố Nghiên Sơn , người Đông viện các ngươi đi thuê nhà, phải chăng biết tin gì rồi? Đừng có giấu các ca ca chứ?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc